Mã Hiểu Mai chạy một hơi gần hai dặm mới chịu dừng lại.
Lúc vừa quay đầu nhìn lại, không thấy bóng dáng Long Vũ đâu, trong lòng nàng chợt dâng lên một nỗi lo âu khó tả.
Do dự một hồi, nàng dứt khoát quay trở lại nơi cũ.
Nàng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Nếu bỏ mặc Long Vũ mà cứ thế đi tiếp, một mình nàng cũng chẳng biết sẽ chống đỡ được bao lâu nơi chốn hiểm địa này.
Dọc theo con sơn đạo phía trước, Mã Hiểu Mai không nghỉ ngơi chút nào, vừa chạy vừa thầm cầu nguyện cho hắn không xảy ra chuyện gì.
“Đồ lưu manh, anh chưa chết à? Bầy sói đâu rồi?”
Khi Mã Hiểu Mai tới nơi, đập vào mắt nàng là cảnh Long Vũ đang thản nhiên ngồi nướng thịt.
“Ha ha!”
Long Vũ ngẩng đầu nhìn Mã Hiểu Mai, nhiệt tình vẫy tay mời mọc:
“Mỹ nữ, nhìn cô mồ hôi nhễ nhại kìa, lại đây nghỉ ngơi chút đi. Tiện thể nếm thử miếng thịt sói nướng này xem sao.”
Mã Hiểu Mai chẳng thèm để tâm đến cách xưng hô của hắn, nàng nghiêm mặt đi tới, ngồi xuống tảng đá cạnh bên rồi hỏi:
“Bầy sói đâu? Tại sao anh không đuổi theo chúng? Đồ lưu manh, anh có biết làm người ta lo lắng lắm không hả?”
“Bầy sói ấy hả? Chẳng qua chỉ là lũ Thiểm Điện Bạch Lang tầm thường, bổn thiên sư đã tiễn chúng lên đường từ lâu rồi. Mỹ nữ à, đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cô. Giờ cứ việc thả lỏng đi, ây dà, chờ chút thịt chín đã... Linh khí trong cơ thể lũ dã thú ở Huyền Cảnh này dồi dào lắm, đại bổ đấy. Phải rồi, lúc về nhớ mang một ít cho bạn bè nhé.”
Cảnh giới đột phá, lại còn liên lạc được với La Lâm, tâm tình Long Vũ cũng trở nên thư thái hơn nhiều.
Mã Hiểu Mai nhíu mày:
“Làm sao anh biết đây là Thiểm Điện Bạch Lang? Với lại, nghe giọng điệu của anh, hình như anh có thể mở được Huyền Cảnh?”
“Đương nhiên! Huyền Cảnh thì có là gì, đối với bổn thiên sư mà nói chẳng đáng một xu. Nhưng mà, cô đừng hòng moi tin từ tôi, thiên cơ bất khả lộ, có những chuyện không thể nói với cô được.”
“Không hỏi thì thôi, ai thèm chứ, xì...”
Mã Hiểu Mai vốn là nhân tài kiệt xuất của Mã gia.
Nàng là một nữ tử kiêu ngạo, cho dù Long Vũ có mang theo chút ánh sáng thần bí nào đó đi chăng nữa, nàng cũng chẳng buồn hạ mình đi truy vấn.
Đêm xuống, ánh lửa chập chờn trong bóng tối, hắt lên khuôn mặt đỏ bừng của Long Vũ và Mã Hiểu Mai.
Đặc biệt là Mã Hiểu Mai, nàng tựa như nụ hoa chớm nở, phối hợp với đôi gò má phấn nộn, trông vô cùng mê người.
“Ăn đi, thịt này hơi khó nướng một chút, nhưng hương vị lại khá ổn, hơn hẳn lũ chim trĩ.”
Mã Hiểu Mai cũng chẳng khách sáo, bụng nàng đã đói cồn cào từ lâu, lại thêm trận chiến với bầy sói lúc nãy, cần phải bổ sung thể lực gấp.
Có lẽ do quá đói, hoặc là biến phẫn nộ thành sức ăn, thân hình nhỏ nhắn của nàng chỉ trong chốc lát đã chén sạch một nửa chỗ thịt.
Lau đi vết dầu mỡ dính trên y phục, Mã Hiểu Mai trừng mắt nhìn Long Vũ:
“Tôi vẫn còn muốn ăn nữa, anh nướng tiếp đi!”
Long Vũ nhìn bụng Mã Hiểu Mai, trên mặt lộ vẻ hoài nghi:
“Cô vẫn ăn được à, chắc không đấy? Không sợ bị béo phì sao? Nói thật, dáng người hiện tại của cô rất đẹp, nếu cái bụng mà phình ra thì mất hết cả mỹ cảm rồi.”
“Anh có thôi đi không? Tôi đã nói với anh rồi, bề ngoài đối với phụ nữ của Mã gia không quan trọng...”
Mã Hiểu Mai liếc mắt nhìn Long Vũ, lạnh lùng nói:
“Nướng thêm con nữa đi. Đừng quên, nếu không phải tôi liều mạng cản lũ sói lại thì anh đã "ngỏm" từ đời nào rồi.”
Người ta có câu "uống nước nhớ nguồn", chuyện hôm nay quả thật phải cảm ơn Mã Hiểu Mai một tiếng.
Long Vũ gật đầu, thuần thục làm thịt thêm một con sói nữa, xiên vào cành cây, tiếp tục kiếp làm đầu bếp của mình.
Đến lúc cả hai ăn xong thì đêm đã về khuya. Long Vũ ngáp một cái:
“Đêm nay tôi canh gác, cô cứ ngủ một giấc cho ngon đi. Hôm nay thực sự phải cảm ơn cô rất nhiều.”
Mã Hiểu Mai không nói gì, chỉ ngồi ngay ngắn trên tảng đá rồi nhắm mắt lại. Người tu đạo luôn có khả năng thích ứng với hoàn cảnh nhanh hơn người thường rất nhiều.
Gió đêm thổi qua, Long Vũ cảm thấy mát mẻ.
Dưới ánh trăng dịu nhẹ, hắn thu lại nụ cười, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm.
Đêm ở Huyền Cảnh cũng chẳng khác mấy so với thế giới bên ngoài, cũng trăng sao vằng vặc, chỉ là nơi đây không có thân nhân bằng hữu của Long Vũ. Hắn chỉ mong sao sớm ngày rời khỏi nơi này.
Cảm thấy Mã Hiểu Mai đã chìm vào giấc ngủ say, Long Vũ bắt đầu luyện tập Ngũ Cầm Hí. Từ khi tiến vào Huyền Cảnh, đây là lần thứ ba hắn luyện, hiệu quả mang lại cực kỳ khả quan.
Hiện tại, hắn đã có thể hoàn thành bộ động tác thứ ba của Hỗn Độn Xà. Hơn nữa, độ sai lệch cũng đã đạt yêu cầu của La Lâm.
La Lâm từng bảo rằng, khi hắn hoàn thành trọn vẹn Hỗn Độn Xà, thể chất của hắn sẽ tiệm cận với người thường một nửa.
Long Vũ tràn trề hy vọng vào Ngũ Cầm Hí, tinh thần rèn luyện vô cùng hăng hái.
Mãi cho đến lúc tờ mờ sáng, Long Vũ mới dừng lại. Mã Hiểu Mai vẫn còn đang trong mộng đẹp, có thể thấy trận chiến với lũ Thiểm Điện Bạch Lang đã khiến nàng thực sự mệt mỏi.
Ngồi trên tảng đá, Long Vũ nhìn Mã Hiểu Mai, bộ ngực nàng phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn, ánh mắt Long Vũ bất giác bị thu hút.
Từ nhỏ đến lớn, Long Vũ chưa bao giờ được chiêm ngưỡng những phần nhạy cảm của nữ nhân gần đến thế. Tuy còn cách một lớp quần áo, nhưng cảm giác vẫn rất kích thích.
Nếu không vì nàng từng cứu hắn một mạng, hắn thật muốn nhân cơ hội này mà "ăn đậu hủ" một chút cho bõ công.
Cố nén tà niệm trong lòng, Long Vũ nhắm mắt lại dưỡng thần, không ngờ lại thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi mặt trời lên cao, Long Vũ mới chậm rãi tỉnh lại.
Không khí buổi sáng tươi mát, từng làn gió thoảng qua mang theo mùi cỏ cây thơm dịu.
Trên nhánh cây không xa, mấy chú chim nhỏ sặc sỡ hót ríu rít không ngừng, tựa như đang minh chứng cho câu "chim dậy sớm mới có sâu ăn".
Một con chim nhỏ đôi cánh màu lam nhẹ vỗ cánh, hóa thành một tia sáng lam, bắt gọn con sâu to bằng ngón cái rồi xơi tái ngay tại chỗ.
Xem ra, một con chim nhỏ ở Huyền Cảnh cũng hung mãnh chẳng kém ai.
“Này, dậy đi!”
Từ trên tảng đá đứng dậy, Long Vũ vươn vai, uốn eo, hít một hơi thật sâu rồi phun ra một ngụm trọc khí, cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng.
Mã Hiểu Mai lờ đờ mở đôi mắt nhập nhèm, uể oải nhìn Long Vũ rồi tức giận nói:
“Sáng sớm tinh mơ đã lăn tăn cái gì hả? Người ta đang mơ được về nhà mà lại bị anh làm cho tỉnh giấc.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận