"Thật xin lỗi, chị không có kế hoạch nuôi dưỡng tiểu công tử."
Tuyết Cơ hừ lạnh một tiếng:
"Chị đã hứa với sư tỷ sẽ chăm sóc cho em, tất phải rèn giũa em thành người hữu dụng. Được rồi, em về trước đi. Hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt, khi nào có thời gian, chị sẽ dẫn em tới hồ Linh Trạch xem xét tình hình."
Trước kia, Tuyết Cơ chưa từng quá nghiêm khắc với Long Vũ.
Thế nhưng giờ đây, khi tai ương đã qua, chẳng còn gì phải lo lắng, dĩ nhiên nàng đặt kỳ vọng vào hắn cao hơn.
"Chờ chút."
Lúc Long Vũ sắp bước ra đến cửa, Tuyết Cơ bỗng gọi giật lại:
"Để giải quyết chuyện này, chị sẽ giúp em mở Thiên Nhãn. Sau này bắt quỷ, xem phong thủy sẽ thuận lợi hơn nhiều."
Nghe vậy, Long Vũ hứng thú hẳn lên. Hắn vội vàng nghiêm mặt hỏi:
"Chị Tuyết Cơ, Thiên Nhãn có nhìn xuyên thấu được không?"
"Thằng nhóc bại hoại này, em muốn làm cái gì?"
Tuyết Cơ hừ nhẹ:
"Chị nhắc nhở em, nếu dám lợi dụng Thiên Nhãn làm chuyện xằng bậy, sẽ có báo ứng đấy. Được rồi, chị còn việc bận, không đôi co với em nữa. Cút nhanh cho chị nhờ."
Long Vũ sững người một chút rồi bật cười.
Tuyết Cơ tuy không trả lời thẳng câu hỏi của hắn, nhưng nghe khẩu khí đó thì rõ ràng là có năng lực nhìn thấu rồi.
Hắn khinh khỉnh với lời cảnh báo của Tuyết Cơ về chuyện "báo ứng".
(Mà chuyện xấu là chuyện gì nhỉ?)
…………………………
…………………………
Buổi chiều, sau khi tan học, Long Vũ tới phòng bảo vệ của Học viện Tài chính và Kinh tế để tìm Văn Diệp.
Long Vũ đã gặp ông ta một lần tại nhà trọ của Tuyết Cơ.
Văn Diệp là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, nghe nói xuất thân từ bộ đội đặc chủng.
Hiện tại, ông ta phụ trách an ninh tại Đại học Thiên Hải.
Vụ án mạng lần này, nhà trường đã phái ông ta đứng ra ứng phó.
"Bạn học Long Vũ, vẫn nhận ra chú chứ?"
Văn Diệp híp mắt cười hỏi.
"Vâng, cháu vẫn nhớ. Văn sư phụ, chú tìm cháu vì vụ án 'quỷ ám' kia sao?"
"Nói nhỏ thôi."
Văn Diệp vội kéo Long Vũ sang một bên.
Theo bản năng, ông ta ngó nghiêng xung quanh một vòng.
Sau khi xác định không có ai, mới thấp giọng nói:
"Bạn học Long Vũ, nói khẽ thôi. Chuyện bắt quỷ này không được nói lung tung. Nhớ kỹ, trường học chúng ta tuyệt đối không hề có quỷ."
Đại học là nơi nghiên cứu khoa học kỹ thuật.
Những vụ án mạng kỳ lạ này không thể để người ngoài bàn tán.
Suốt chín năm liên tiếp xảy ra án mạng bí ẩn đã khiến khu ký túc xá sinh viên cạnh hồ Linh Trạch chìm trong nỗi kinh hoàng.
Là nhân viên bảo an, ông ta có trách nhiệm phải trấn an tâm lý sinh viên, không thể để sự hoảng loạn lan rộng.
Long Vũ hiểu ý tứ của Văn Diệp, hắn cười hắc hắc:
"Văn sư phụ cứ yên tâm. Cháu hiểu ý chú. Việc này cứ liệu cơm gắp mắm, cháu nghe theo chú cả."
"Cháu là Thiên sư, mọi việc tự cháu quyết định thôi."
Văn Diệp thấp giọng nói tiếp:
"Thế này đi. Trước tiên cháu cứ theo chú đến cục cảnh sát thành phố, gặp Hàn cảnh quan. Nàng là người trực tiếp phụ trách điều tra vụ án này. Các cháu cứ bàn bạc với nhau đi, hành động cụ thể do các cháu quyết định."
Nghe xong lời Văn Diệp, Long Vũ dở khóc dở cười.
Thiên sư mà phải hợp tác với cảnh sát để giải quyết vụ án quỷ, thật đúng là nực cười.
Văn Diệp dường như cũng nhìn thấu suy nghĩ của Long Vũ, ông ta bất đắc dĩ cười nói:
"Cũng chẳng còn cách nào khác. Chú đã bó tay rồi. Chuyện xảy ra trong trường thực sự không ổn chút nào. Chú hy vọng có thể sớm phá án, trả lại sự bình yên cho trường. Chú mong các cháu cùng phối hợp, hai bút cùng vẽ."
Long Vũ thực sự cạn lời.
Nhìn biểu cảm của Long Vũ, trên đường đi Văn Diệp bỗng nhiên nói:
"Bạn học Long Vũ, đừng mang bộ mặt đưa đám như thế. Hàn Duyệt cảnh quan là một đại mỹ nữ, được mệnh danh là bông hoa của cục thành phố đấy. Cháu phải nắm lấy cơ hội này mà thể hiện."
Nói xong, Văn Diệp lộ ra vẻ mặt đáng khinh cùng ánh mắt gian xảo:
"Nghe nói nàng mới tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành sinh học. Hiện vẫn còn độc thân đấy. (Oh my god)."
Long Vũ thật sự chịu thua.
Nhìn bộ dạng của Văn Diệp cũng chẳng có gì tốt đẹp, khuôn mặt trông thật đáng khinh.
Chắc bình thường lão già này cũng hay có mấy suy nghĩ đen tối về Hàn Duyệt.
………………………..
………………………..
Theo chân Văn Diệp tới văn phòng bảo vệ, Long Vũ thấy một cô gái đang đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Nghe tiếng bước chân, nàng hơi xoay người lại.
Long Vũ nhanh chóng lướt nhìn, quả nhiên là một mỹ nhân.
Răng trắng môi hồng, độ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tóc cắt ngắn, vẻ mặt linh hoạt.
Kỳ lạ là nàng không mặc đồng phục cảnh sát mà diện thường phục: một chiếc áo cộc tay màu trắng phối cùng quần và giày cao gót cùng tông.
Những đường cong duyên dáng, uyển chuyển hiển lộ rõ nét.
Nhưng thần sắc nàng nghiêm nghị quá mức, làm giảm đi vài phần dễ thương.
(Sao phải làm ra cái bộ mặt đó chứ, cưng?)
Trong lúc Long Vũ đánh giá Hàn Duyệt, nàng cũng nhìn hắn vài lần.
Trong mắt nàng, Long Vũ chỉ là một tên nhóc choai choai, mái tóc thì cộc lốc.
Nhưng dù sao nhìn cũng thuận mắt. Tuy không anh tuấn, nhưng phong thái có vẻ hiền lành.
"Hàn cảnh quan, vị này chính là tiểu Thiên sư Long Vũ mà tôi đã nhắc với cô. Lần này có cậu ấy hỗ trợ, tôi tin rằng vụ án sẽ sớm được giải quyết."
Văn Diệp vội vàng giới thiệu.
Nghe đến hai chữ "Thiên sư", sắc mặt Hàn Duyệt liền trở nên lạnh lùng.
Nàng là người theo chủ nghĩa duy vật, lại từng học tại trường cảnh sát, lúc rảnh rỗi còn thường nghiên cứu pháp y. Vì vậy, đối với cái gọi là thần quỷ, nàng tuyệt đối khinh thường.
"Văn cán sự... Thực ra tôi không tin quỷ thần. Nhưng vì cấp trên đã sắp xếp, tôi sẽ phối hợp với anh. Tuy nhiên, tôi cũng phải nhắc nhở anh, mấy tên Thiên sư lừa đảo thời nay không khác gì kẻ điên, anh nên cẩn thận một chút."
Ngữ khí Hàn Duyệt lãnh đạm, ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn Long Vũ.
Văn Diệp không ngờ Hàn Duyệt lại nói thẳng thừng như vậy.
Nàng không hề nể nang Long Vũ chút nào.
Ông ta gượng cười, xoa xoa hai bàn tay, trong lòng thầm lo lắng không biết làm sao để phối hợp với bà cô này đây.
"Bạn học Long Vũ. Tôi muốn hỏi cậu một câu, cậu đã thực sự nhìn thấy quỷ bao giờ chưa?"
Hàn Duyệt đột ngột hỏi.
Long Vũ dường như cũng nhìn ra Hàn Duyệt không hề tin tưởng mình.
Hắn âm thầm cười lạnh.
Những kẻ không tin có quỷ, chính là những kẻ ếch ngồi đáy giếng.
Người ta thường nói "tóc dài kiến thức ngắn".
Bông hoa cảnh sát này tóc ngắn, kiến thức xem ra cũng ngắn nốt.
Nhưng mà, ngực to như vậy mà không có não thì cũng thật là hợp lý.
"Sau này cô sẽ biết thôi."
Long Vũ không muốn nhiều lời, đợi đến khi phá xong vụ án, vấn đề của nàng tự khắc có đáp án.
Thực ra Long Vũ cũng chưa từng tận mắt thấy ma quỷ.
Nhưng Tuyết Cơ đã khẳng định vụ án này do quỷ gây ra, thì chắc chắn là không sai.
Ba năm gần đây, sự hiểu biết của Long Vũ về Tuyết Cơ ngày càng sâu sắc.
Nàng thực sự là một nữ Thiên sư, lời nàng nói, tuyệt đối không thể sai.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận