Đúng như lời Tuyết Cơ nói, mười tám tuổi, Long Vũ đã bắt đầu biết tò mò về chuyện trai gái.
Trong cái xã hội hiện đại này, chuyện yêu đương của học sinh trung học chẳng phải là điều gì quá mới mẻ.
Long Vũ nhớ hồi còn học ở trường cấp ba Huyền Thành, trong đám bạn bè, tên Trương Đại Ngưu vốn nổi tiếng là kẻ thật thà, ngô nghê.
Thế mà hắn cũng đã thay tới ba cô bạn gái, trong đó còn có một cô từng hai lần phá thai.
Trong khi đó, ngay cả bàn tay con gái, Long Vũ cũng chưa một lần được chạm vào.
Long Vũ cũng chẳng phải loại thanh cao thuần khiết gì, chỉ là hắn không có thời gian.
Muốn tán được gái, rồi dụ dỗ lên giường, cần phải đầu tư rất nhiều thời gian.
Hắn chỉ hận không thể biến một phút thành hai phút để tranh thủ mà thôi.
Còn một nguyên nhân nữa, dáng vẻ hắn gầy yếu, mặt mũi bình thường, thật sự không có "vốn liếng" gì để mà cưa cẩm.
Lúc này đã vào đại học, nhưng hắn vẫn giữ thói quen như trước kia: chỉ biết ăn, ngủ và tu luyện.
Vì vậy, thời gian để tán gái với hắn lại càng xa xỉ.
Trong lúc Long Vũ đang hưởng thụ mùi hương cơ thể thoang thoảng từ Tuyết Cơ, nàng đã mở một bức ảnh trên máy tính ra:
“Nhìn kỹ vào...”
“Á, quỷ!”
Long Vũ giật bắn người, dồn ánh mắt lên màn hình.
Đây là thứ quái quỷ gì vậy?
Gương mặt vặn vẹo dữ tợn, máu me be bét, quanh thân còn bao phủ một tầng hắc khí dày đặc...
Thứ này so với ác quỷ trong phim kinh dị còn đáng sợ hơn gấp bội.
Long Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến một bức ảnh khủng khiếp đến thế.
“Chị Tuyết Cơ, kỹ thuật Photoshop của chị đúng là thượng thừa. Nếu chị muốn hù dọa em, thì chị thành công rồi đấy...”
Long Vũ bực bội lên tiếng.
“Đây không phải là Photoshop.”
Tuyết Cơ điềm tĩnh giải thích:
“Em nhìn cho rõ, có phải hai người trong ảnh rất quen thuộc hay không?”
Dù trong lòng đang sợ hãi, nhưng trước mặt người đẹp, Long Vũ vẫn muốn tỏ ra mình là kẻ cứng cỏi.
Hắn nheo mắt quan sát kỹ, quả nhiên là có chút quen mắt thật.
“Là Vương Cương và Triệu Dũng... Đây chẳng phải là bạn học của em sao?”
Cuối cùng Long Vũ cũng nhận ra.
Đây chính là xác chết của hai người bạn học mà từ sáng sớm nay thiên hạ đã đồn ầm lên.
“Tại sao có thể như vậy được?”
Long Vũ hít một hơi lạnh, tò mò hỏi:
“Bà chị à, chị đưa em xem tấm ảnh này, chẳng lẽ là muốn nói với em rằng bọn họ bị quỷ giết sao?”
“Chính xác là như vậy.”
Tuyết Cơ tắt máy, đứng dậy bước vào phòng khách, đặt mông ngồi xuống ghế sofa, cười nói:
“Tiểu Vũ, em quả thực rất có năng khiếu làm thiên sư... Chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra vấn đề.”
Long Vũ đảo mắt một vòng.
Thế mà cũng gọi là năng khiếu sao?
Nhìn qua tấm ảnh rợn người như vậy, dù là kẻ ngốc cũng đoán ra được.
Chí ít thì chuyện này cũng phải do quỷ gây ra.
“Nào, lấy giúp chị hộp sữa đu đủ trong nhà ăn đi...”
Tuyết Cơ nhìn đồng hồ trên tay, có vẻ như đã đến giờ uống sữa của nàng.
Long Vũ càu nhàu:
“Nhờ vả gì chứ? Ở đây chị là chủ nhà, em là khách... Đâu có đạo lý nào khách lại phải phục vụ chủ nhà?”
“Nhưng chị là sư phụ, em là đệ tử. Sư phụ nhờ vả đệ tử thì có sao? Em có ý kiến gì à?”
Tuyết Cơ cười hắc hắc:
“Có muốn chị phê vào học bạ tu dưỡng đạo đức của em là "không đạt yêu cầu" không?”
“Đê tiện.”
Long Vũ nghe vậy, vội vàng đứng bật dậy, ba chân bốn cẳng chạy vào nhà ăn.
Giảng viên đại học thời nay quyền lực thực sự rất lớn.
Nàng thậm chí có thể quyết định một sinh viên có đủ tư cách nhận bằng tốt nghiệp hay không.
“Ha ha.”
Tuyết Cơ đắc ý cười vang.
Có quyền mà không dùng thì thật lãng phí.
Nàng nhất định phải khiến Long Vũ tức đến nổ phổi mới hả dạ.
“Uống cho chết đi.”
Long Vũ cầm hộp sữa từ nhà ăn ra, hầm hừ ném cho nàng, rồi ngồi tít ra xa.
Tuyết Cơ chẳng hề bận tâm đến thái độ của Long Vũ, nàng tươi cười nói:
“Sữa đu đủ là thức uống tuyệt vời đấy, càng uống càng nở nang.”
Long Vũ nghe thế, theo bản năng liếc nhìn bộ ngực của Tuyết Cơ.
Quả nhiên là rất lớn, rất đầy đặn, so với mấy cô gái trong thôn thì đúng là một trời một vực.
“Không được nhìn!”
Tuyết Cơ trừng mắt:
“Phải biết tôn sư trọng đạo... Nếu ngươi muốn nhìn, cứ đến hồ Linh Trạch mà nhìn. Ta nói cho ngươi biết, ở đó có một mỹ nhân tuyệt thế, ngực còn to hơn ta nhiều.”
Long Vũ lườm nàng một cái, không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn không thể dời khỏi bộ ngực của Tuyết Cơ.
Nhìn thôi mà, có phạm pháp đâu, ta thích thì ta cứ nhìn.
Tuyết Cơ âm thầm bật cười nhưng không vạch trần hắn, chỉ lặng lẽ uống cạn hộp sữa đu đủ.
“Nhìn đủ chưa?”
Dừng lại một chút, Tuyết Cơ nghiêm giọng:
“Nếu nhìn đủ rồi, chúng ta nói đến việc chính.”
“Về cái chết của Vương Cương và Triệu Dũng?”
Long Vũ dò hỏi.
“Đúng vậy. Bức ảnh em vừa xem là do chị dùng Linh Thị phù chụp lại. Tầng khí màu đen đó chính là oán khí, hay còn gọi là quỷ khí. Có thể khẳng định, bọn họ đã bị quỷ ám.”
Tuyết Cơ thản nhiên nói.
Long Vũ nghe đến đây, chợt giật mình:
“Chị định bảo em đi bắt quỷ sao?”
“Tiểu Vũ, em càng ngày càng thông minh. Ý của chị chính là muốn em tới hồ Linh Trạch bắt quỷ. Chị đã thăm dò rồi, nữ quỷ ở đó là một cô nàng rất xinh xắn, mông ngực đầy đặn. Chẳng phải em rất thích kiểu đó sao?”
Đôi mắt Tuyết Cơ chớp chớp đầy vẻ bỡn cợt.
Long Vũ cạn lời, chẳng lẽ mình lại đi thèm khát một con nữ quỷ sao?
“Không đi đâu.”
Long Vũ lắc đầu cự tuyệt:
“Chị Tuyết Cơ, bắt quỷ là chuyện hệ trọng, hay là chị tự mình đi đi, em không gánh vác nổi đâu.”
Long Vũ tự biết lượng sức mình. Bảo hắn đi bắt quỷ, chẳng khác nào bảo hắn đi nộp mạng.
“Cái này em không có quyền từ chối.”
Tuyết Cơ híp mắt cười hì hì:
“Hai tháng nay, ông chú Long Thiên Trạch của em không hề gửi cho chị một đồng sinh hoạt phí nào, cho nên em phải tự lực cánh sinh thôi. Lần bắt quỷ này, phía nhà trường chắc chắn sẽ trả thù lao. Em hãy đến liên hệ với bảo vệ trường, người tên Văn sư phụ ấy.”
“Trả thù lao?”
Long Vũ gãi đầu:
“Chẳng phải chị vẫn luôn dạy rằng thiên sư có nghĩa vụ tróc ma trừ quỷ sao? Tại sao đi bắt quỷ mà còn lấy tiền?”
“Phi.”
Tuyết Cơ khẽ mắng một tiếng, liếc sang Long Vũ:
“Thiên sư thì không phải là người chắc? Đã là người thì phải ăn cơm, mà ăn cơm thì cần tiền chứ sao? Còn tiền thuê nhà, mua quần áo, sữa đu đủ... Thứ nào mà không cần tiền? Từ hôm nay trở đi, em bắt đầu đi làm thêm cho ta. Còn mấy vụ bắt quỷ hay xem phong thủy, chị sẽ tìm mối cho em.”
Long Vũ nhăn mặt:
“Em đâu có biết xem phong thủy.”
“Đây, cho em đấy. Xem kỹ đi rồi tự khắc sẽ hiểu.”
Tuyết Cơ dường như đã chuẩn bị từ trước, từ trong ngăn kéo rút ra một cuốn sách rồi ném qua.
Long Vũ theo bản năng bắt lấy.
Nhìn kỹ thì ra là một cuốn sách lậu có tên "Bách khoa toàn thư phong thủy", giá chỉ mười đồng một cuốn.
“Chị Tuyết Cơ, chị muốn em dùng cái này để đi lừa người à?”
Long Vũ nhíu mày:
“Việc này không ổn đâu. Bây giờ người ta hiểu biết cả rồi, đâu có dễ lừa. Nếu chị muốn em đi xem phong thủy, chị phải dạy em bản lĩnh thực sự. Bằng không, em thà không đi làm thêm, chị phải nuôi em thôi.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận