La thị vẫn luôn cho rằng Liên thị vì muốn lấy lòng An Quốc Công nên sẽ đối đãi tử tế với Minh Trăn, không ngờ tiện phụ này lại "trong ngoài bất nhất".
Nếu là các thiếp thất khác, La thị cũng không tình nguyện xen vào chuyện người khác, sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Nhưng Liên thị và La thị vốn có thù oán.
Năm trước La thị mang thai, thời điểm cái thai được năm tháng thì bị Liên thị tính kế làm mất đứa trẻ, lại còn là một bào thai nam.
Liên thị làm việc "thiên y vô phùng", La thị biết là nàng ta làm nhưng không tìm được chứng cứ thép, chỉ có thể nghe Liên thị âm dương quái khí châm chọc.
Cho nên mấy tháng này, trong lòng La thị đều nghẹn đầy tức giận. Nhưng An Quốc Công lại yêu thương Liên thị, cho dù La thị muốn trút giận cũng chỉ có thể gây khó dễ ở những việc nhỏ, không thể khiển trách quá nặng.
Tâm tư trăm xoay ngàn chuyển, La thị cầm tay Minh Trăn mà hoàn toàn không chú ý đến đứa nhỏ này đã tỉnh.
Đôi mắt trong veo sạch sẽ của Minh Trăn nhìn chằm chằm La thị.
La thị miễn cưỡng cười: "A Trăn, con tỉnh rồi?"
Minh Trăn nhớ rõ La thị là ai, tuy rằng không thường đến chỗ bà, nhưng cảm giác tồn tại của La thị ở phủ An Quốc Công thật sự rất mạnh.
Nàng nhỏ giọng hô một tiếng: "Thái thái."
La thị nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Minh Trăn: "Ai nha, thật đúng là đứa bé ngoan."
"A Trăn, thái thái hỏi con, con ở cạnh Liên di nương có thấy vui không?"
Minh Trăn phản ứng rất chậm, câu hỏi của La thị quá dài, nàng không thể nhớ hết được.
La thị thấy đứa nhỏ không nói lời nào, đột nhiên nhớ tới đứa bé này vốn nghe không hiểu lời người khác, trong lòng lại xem thường "đứa ngốc vẫn hoàn đứa ngốc", nhưng không thể hiện ra mặt, vẫn ôn nhu hỏi: "Liên di nương có tốt với con không?"
Trong đầu Minh Trăn nháy mắt hiện lên ký ức không mấy tốt đẹp.
Tuy rằng Liên thị được sủng ái, nhưng thân thể lại hư nhược, thể hàn nhiều bệnh, qua bao năm dưới gối vẫn không có lấy một mụn con.
Mắt thấy các di nương khác sinh được một đứa rồi lại hai đứa, bản thân lại chưa một lần sinh nở, nàng ta cũng kìm nén rất nhiều bực bội.
Minh Trăn được đưa đến phòng nàng ta nuôi dưỡng, tiểu nha đầu ngốc nghếch, đầu óc đần độn, năm tuổi rồi mà chưa nói chuyện lưu loát được một câu, rõ ràng là được đưa tới để làm "bia đỡ đạn" cho nàng ta nguôi giận.
Cho nên ngày thường, Liên thị chỉ cần có một chút khó chịu liền đem Minh Trăn ra trút giận.
Minh Trăn đau liền khóc, không nói được câu nào hoàn chỉnh, người ngoài chỉ nghĩ đứa trẻ này được nuông chiều, trời sinh thích khóc.
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu.
La thị chỉ vào vết bầm tím: "Là ai véo vậy?"
Minh Trăn suy nghĩ nửa ngày, miệng mở ra nhưng nói không nên lời.
Liên di nương từng dọa, nếu nói cho người khác thì buổi tối sẽ có ác quỷ đến bóp cổ A Trăn.
La thị thấy đứa nhỏ này lại không nói, ngực nhất thời nén giận, nhưng cũng không thể cạy được miệng nàng ra.
Bình tĩnh lại một lát, La thị chậm rãi nguôi giận. Dù sao cũng chỉ là một đứa nhỏ năm tuổi, lại còn ngu ngốc, cũng chẳng cần tính toán làm gì.
Sau một lúc lâu, bà cho Minh Trăn một khối bánh ngọt, híp mắt cười nói: "Về sau Liên di nương đối xử không tốt với con, con nhớ nói cho thái thái, thái thái làm chủ cho con."
Hai tay nhỏ mập mạp của Minh Trăn ôm bánh ngọt gặm, gật đầu "ừm ừm" hai cái.
Tiểu hài tử đúng là đáng yêu, cho dù không phải đứa trẻ chính mình sinh ra, nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ đồng ý của Minh Trăn, La thị vậy mà cảm thấy hiếm lạ, ôm Minh Trăn nói nhỏ thêm vài câu.
Bà bên này còn chưa về đến phủ, An Quốc Công đã về trước.
Liên thị từ miệng hạ nhân biết được La thị mang Minh Trăn và đích tiểu thư đi ra ngoài, kết quả đích tiểu thư thì về được đây, còn Minh Trăn lại bị lạc mất.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận