An Quốc Công phu nhân ôm Minh Trăn rời khỏi phủ Trưởng công chúa.
Buổi sáng hôm nay, sau khi tới phủ Trưởng công chúa, vì không thể tự mình trông nom đứa nhỏ này nên bà đã giao cho người dưới.
Đám người kia vốn là hạng nịnh bợ, trong mắt chỉ có đích tiểu thư, chẳng một ai nhớ đến vẫn còn một tiểu thư nhỏ tuổi đầu óc không được minh mẫn.
Vì vậy, khi Minh Trăn đi lạc, đám người đó cứ đổ lỗi qua lại, không một ai dám đứng ra gánh vác trách nhiệm.
Tuy Minh Trăn chỉ là thứ nữ, nhưng dù sao cũng là máu mủ của An Quốc Công, ông vẫn nhớ rõ mình có một đứa con gái như thế.
An Quốc Công phu nhân La thị xưa nay vẫn luôn làm bộ dáng hiền từ để người đời tán tụng. Nếu lần này để lạc mất Minh Trăn, bà không biết phải ăn nói thế nào với An Quốc Công, uy nghiêm của một vị chủ mẫu cũng sẽ chẳng còn.
Tiểu nha đầu tròn trịa nhìn có vẻ không nặng là bao, lúc ôm lên lại thấy chắc tay, nhưng lại mềm mại vô cùng, cảm giác rất dễ chịu.
Hiện giờ Minh Trăn đang say giấc, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, đôi hàng mi cong dài khẽ run rẩy. Trái tim La thị hoàn toàn thả lỏng, bà lạnh lùng liếc nhìn Minh Trăn một cái: "Một đứa nhỏ rất xinh đẹp, chỉ tiếc lại là một đứa ngốc."
Bà đường đường là trưởng bối, lại là chủ mẫu một nhà, xuất thân từ tiểu thư khuê các, tất nhiên sẽ không so đo với một tiểu nha đầu chưa lớn lại mắc bệnh tâm thần.
Thời tiết thấm lạnh, y phục trên người Minh Trăn cũng mỏng manh. Cho dù bên trong xe ngựa vô cùng ấm áp, La thị vẫn không kìm được đưa tay chạm vào y phục của nàng.
Áo khoác mới tinh, là vừa mới may xong, năm nay mỗi đứa nhỏ trong nhà đều được làm ít nhất một bộ y phục mới, áo lót bên trong cũng phải là đồ mới. Không hiểu sao La thị lại cảm thấy có chút không đúng.
Bà vén tay áo lên, chỉ thấy bên trong tay áo dài là một lớp áo ngắn hơi mỏng, màu sắc đã cũ kỹ, thậm chí còn có chỗ rách mà chẳng được vá víu lại.
Đãi ngộ cho thứ nữ ở các gia đình khác cũng chỉ ở mức bình thường, nhưng đãi ngộ thế này cho một thứ nữ sớm mồ côi mẫu thân như Minh Trăn thì quả thực hơi thảm. Nội tình trong phủ An Quốc Công vốn dồi dào, La thị cũng không phải người hẹp hòi, dù không thể làm cho tám, chín nữ nhi trong phủ đều có đãi ngộ giống như đích nữ, nhưng cũng sẽ không để mấy đứa trẻ chịu đói. Với Minh Trăn như thế này, đáng lẽ mỗi tháng cũng phải có một lượng bạc chi tiêu.
Y phục bị cởi ra quá nửa, Minh Trăn đang mơ màng cảm thấy lạnh, liền rụt cổ lại.
La thị cúi xuống nhìn, chỉ thấy trên làn da trắng nõn mịn màng của đứa nhỏ rải rác những vết bóp, đằng sau thắt lưng và mông đều là những vết bầm tím xanh. Vết thương cũ chồng vết thương mới, có thể thấy đứa nhỏ này thường xuyên bị đánh đập.
Mẫu thân của Minh Trăn là một mỹ nhân hiếm có, dùng "chim sa cá lặn, nghiêng nước nghiêng thành" để hình dung cũng chưa đủ. Cho đến tận bây giờ, La thị vẫn nhớ như in, lúc Bạch thị mới vào phủ An Quốc Công, trong khoảnh khắc thỉnh an bà, cả gian phòng dường như bừng sáng.
Lòng dạ La thị không tính là rộng lượng, nhưng lại rất khó để chán ghét Bạch thị. Bạch thị ngày thường vô cùng xinh đẹp, hoàn toàn không giống với nữ tử trần gian, trên người không vương chút khói lửa nhân gian, "không yêu không mị", luôn giữ vẻ lạnh lùng băng giá.
La thị từng gặp qua đương kim Quý phi, người kinh thành thường nói Quý phi là nữ nhân đẹp nhất, nhưng thực tế, vẻ đẹp ấy ngay cả Hoàng hậu còn chưa lấn át nổi thì càng miễn bàn đến Bạch thị – người đẹp tựa thần tiên.
Tiếc thay hồng nhan bạc mệnh, Bạch thị ốm đau bệnh tật. Có thể thấy An Quốc Công không thích một mỹ nhân bệnh tật như vậy. Sau khi đưa về một thời gian thì không còn sủng ái nữa, cũng chẳng bước chân qua phòng Bạch thị lấy một lần. Sau đó, Bạch thị u uất cả ngày, hạ sinh Minh Trăn xong thì qua đời, An Quốc Công liền dùng một mồi lửa đốt sạch thi thể.
Chờ tro cốt của Bạch thị được chôn cất, An Quốc Công mới muộn màng sinh ra một chút thương hại, đem Minh Trăn giao cho trắc phu nhân ôn nhu săn sóc là Liên thị nuôi dưỡng.
Có thể nói, Minh Trăn chính là lớn lên bên cạnh Liên thị.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận