Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Cậy Quân Sủng (Dịch)
  4. Chương 2: Ngoan Nào, Gọi Ca Ca!

Cậy Quân Sủng (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 811 chữ
  • 2026-06-23 11:58:41

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cho nên, hắn bế Minh Trăn lên, đặt nàng trên đài cao: "Điện hạ, người xem đứa trẻ này."

"Điện hạ lớn lên tuấn tú nhường này, sau này có tiểu quận chúa, nhất định cũng sẽ xinh đẹp như thế."

Lúc này Minh Trăn mới nhìn thấy thiếu niên đang đánh đàn trên đài cao.

Thiếu niên mặc y phục đen huyền, ngũ quan sắc bén, khôi ngô tuấn tú không ai bì được. Tóc mai bay bay làm lộ đôi lông mày rậm, đôi mắt hắn thâm thúy hẹp dài, lạnh lẽo đến mức chẳng giống người phàm.

Lý Phúc lấy khăn tay lau mặt cho Minh Trăn: "Có chút bẩn rồi, trên người dính nước mưa cả. Nô tài sẽ phân phó phòng bếp nấu chút canh gừng, không thể để đứa trẻ này bị lạnh mà sinh bệnh."

"Chờ hỏi lại Trưởng công chúa xem là tiểu thư nhà ai đi lạc, có lẽ là con gái của vị đại nhân nào đó."

Hắn đặt Minh Trăn xuống mặt đất.

Trên giày Minh Trăn dính đầy bùn đất. Chiếc áo choàng mới tinh bị xắn tay áo lên, lộ ra đoạn tay áo bên trong. Vốn dĩ là màu hồng nhạt, giờ đã bị giặt đến bạc phếch, rách nát, hoàn toàn không xứng với chiếc áo choàng kiêu sa bên ngoài.

Đôi mắt đen láy của Minh Trăn lúng liếng nhìn chằm chằm đĩa điểm tâm trên bàn, nàng há miệng cắn ngón trỏ, bộ dạng giống như một con mèo nhỏ ham ăn.

Thiếu niên cầm một khối điểm tâm. Ngón tay hắn thon dài như bạch ngọc, thoạt nhìn đã biết là quý công tử sống trong nhung lụa, an nhàn sung túc. Đôi mắt hẹp dài lạnh nhạt chăm chú nhìn vào ánh mắt của Minh Trăn: "Ngươi tên là gì?"

Thanh âm của thiếu niên cũng lạnh lẽo như băng.

Minh Trăn biết tên mình, nàng nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi khối bánh hoa hồng trên tay thiếu niên: "A Trăn."

Thiếu niên đút bánh hoa hồng cho nàng.

Một khối bánh nhỏ tròn tròn, nàng ngậm một ngụm ăn trọn, nhai cũng không nhai đã nuốt xuống, kết quả bị mắc nghẹn ở cổ họng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

"...."

Thiếu niên cũng không ngờ đến, đứa trẻ này lại có thể ngu ngốc đến mức này.

Cuối cùng, hắn vẫn dùng nội lực nhẹ nhàng vỗ phía sau cổ Minh Trăn, làm nàng phun miếng bánh ra.

Đứa nhỏ này trông thì xinh đẹp, nhanh nhẹn, nhưng thực tế so với những đứa trẻ cùng tuổi, nàng càng mũm mĩm hơn, ngồi trên người vô cùng nặng trĩu.

Ngón tay thiếu niên nhéo nhéo gương mặt nàng hai cái, lại đặt nàng xuống đất, rồi đẩy đĩa điểm tâm về phía nàng.

Thiếu niên này là đương kim Tần Vương, còn trẻ đã được phong vương, nhưng ở trong triều lại là người khá quái gở.

Trong khoảng thời gian này, Tần Vương bận bịu tranh đấu triều chính, chẳng ăn uống gì. Vậy mà nhìn cô nhóc này từng miếng từng miếng ăn ngon lành, trông thật ngọt ngào.

Dường như đã ăn no, Minh Trăn ợ một tiếng nhỏ xíu, đôi mắt đen láy nhìn về phía Tần Vương: "Thúc thúc, trà."

Vật nhỏ này ăn điểm tâm của hắn chưa đủ, còn muốn uống trà sao?

Tay cầm chén trà của Tần Vương dừng lại một chút: "Ngươi gọi ta là gì?"

Tuy thân hình hắn cao gầy, nhưng tâm tư lại sâu sắc hơn những thiếu niên cùng tuổi. Thực tế, cho dù hắn có lớn hơn nàng tám tuổi, cũng chẳng nhận nổi tiếng "thúc thúc" này.

Trong mắt Minh Trăn hiện lên tia nghi hoặc, sau đó, nàng nhìn gương mặt vô cùng tuấn tú của đối phương: "Bá bá."

Đối với các bậc bối phận, Minh Trăn thực sự không hiểu rõ, cái đầu nhỏ của nàng quả thực không được thông minh cho lắm.

Nàng lặp đi lặp lại mấy từ "bá bá", "cữu cữu", "cữu mẫu", "cô cô", "nãi nãi", rồi lại gọi "gia gia". Nàng vẫn không thấy cái người cao lớn kia cho mình uống nước.

Minh Trăn bĩu môi, hốc mắt nháy mắt đẫm lệ, nàng bắt đầu khóc.

Tần Vương ghét nhất là người khác khóc, đặc biệt là tiểu hài tử. Mắt thấy cô nhóc này muốn gào khóc, hắn đành đưa cho nàng ly trà.

Đứa trẻ bình thường lúc năm tuổi đã nhận biết được bối phận và giới tính, vậy mà Minh Trăn lại chẳng biết gì, có lẽ nàng có chút ngốc nghếch thật.

Sau khi uống nước xong, Minh Trăn tiếp tục ăn. Lúc này, Lý Phúc lấy trà gừng trở lại. Hắn cúi đầu nhìn Minh Trăn đang ăn đĩa điểm tâm, cười ha ha: "Ăn được là phúc, dễ nuôi, đúng là tiểu cô nương có phúc khí."

"Điện hạ cũng nên ăn nhiều một chút, gần đây người làm việc vất vả, thân thể đã gầy đi nhiều rồi."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top