Bên ngoài phủ An Quốc Công, Minh Trăn vốn luôn bị coi là đứa thứ nữ không được sủng ái. Từ trước đến nay, nàng luôn nhút nhát, thu mình, bị lu mờ hoàn toàn bởi các vị tỷ muội xung quanh.
Nàng sinh ra đã mang thể chất yếu nhược, từ nhỏ đã chậm biết nói. Đến tận năm năm tuổi vẫn chỉ có thể lắp bắp vài câu, tâm trí cũng chẳng được thông tuệ, thường chỉ trầm mặc lủi thủi đi theo sau mọi người.
Lần này, nàng được mang đến phủ Trưởng công chúa, cũng là lần đầu tiên trong đời nàng rời khỏi nhà.
Sở dĩ phu nhân muốn dẫn Minh Trăn theo, là vì sự chậm chạp, ngốc nghếch của nàng sẽ làm nổi bật lên vẻ thông minh, lanh lợi của đích tiểu thư.
Hơn nữa, tuổi Minh Trăn còn quá nhỏ. Con nhà quý tộc khi lớn lên đều như phấn điêu ngọc trác, còn Minh Trăn lại tựa như một tiểu mỹ nhân từ trong trứng, là sự tinh xảo trong muôn vàn tinh xảo. Ngoại trừ dáng vẻ có chút mũm mĩm, mang đi ra ngoài cũng chẳng làm mất mặt phu nhân, ngược lại còn khiến người khác khen ngợi bà rộng lượng, đến một đứa thứ nữ mà cũng nuôi dưỡng tốt nhường này.
Chỉ là, ma ma được giao trông nom Minh Trăn lại chẳng hề để tâm. Trong lúc ngủ gật, bà ta đã để lạc mất nàng.
Phủ Trưởng công chúa thực sự quá rộng lớn. Minh Trăn mới gần năm tuổi, dáng người thấp bé, cây cối hoa cỏ lại xum xuê. Trong mắt nàng, những khóm hoa hồng cao lớn tựa như những bức tường. Hiện tại là mùa thu, hoa cúc tím nở rộ khắp nơi, che khuất tầm nhìn, dọc con đường mòn hai bên là những bụi hoa và những khóm san hô châu như những chùm trái cây rực rỡ.
Minh Trăn đi mãi, đôi chân ngắn nhỏ nhắn đã mỏi nhừ nhưng vẫn chưa tìm được lối ra.
Bỗng nhiên, một hồi tiếng đàn réo rắt vang lên. Minh Trăn theo bản năng lần theo tiếng đàn mà đi.
Tiếng đàn thong thả, tiếng gió rả rích. Bầu trời vốn bị mây che phủ, lúc này những hạt mưa nhỏ đã bắt đầu tí tách rơi. Bàn tay bé xíu của Minh Trăn đẩy bụi hoa ra, chậm rãi xuyên qua vùng đất ướt sũng.
Chờ đến lúc nàng đi ra, trên người đã dính đầy nước mưa, mái tóc cũng ướt đẫm.
Bên tai đột nhiên truyền đến một giọng nói tinh tế: "Ôi trời, đứa trẻ nhà ai đi lạc đây? Sao lại chạy tới chốn này?"
Bộ dáng Minh Trăn hồi nhỏ xinh đẹp lạ thường, khiến ai nhìn cũng đặc biệt yêu thương. Ánh mắt nàng làm rung động lòng người, đôi mắt to tròn nổi bật, đen láy, xung quanh mơ hồ hiện ra chút xanh đen nhàn nhạt. Vì là trẻ thơ nên lòng trắng mắt vô cùng sạch sẽ, hắc bạch phân minh mà lại mang theo vẻ long lanh, sâu sắc.
Đa phần mọi người đều khó lòng từ chối ánh mắt ngập nước của tiểu hài tử xinh đẹp nhường này.
Trơ mắt nhìn Minh Trăn đến gần, Lý Phúc không nhịn được cười: "Điện hạ, đứa trẻ này thật đáng yêu. Vị dưới gối Hoàng Quý phi kia dẫu có được khen đến mức nào, giờ so ra cũng còn kém xa phần nào. Chẳng biết phu nhân nhà ai lại có phúc phận này."
Với trí óc ngây ngô hiện tại của Minh Trăn, nàng chẳng thể hiểu Lý Phúc đang nói điều gì.
Nàng chỉ ngây thơ mờ mịt nhìn người xa lạ trước mặt.
Bộ dáng Lý Phúc thập phần thảo hỉ, mặt trắng không râu, đôi mắt nhỏ cong cong sáng ngời, trên mặt luôn lộ ý cười hiền lành, dù người đời ngầm gọi hắn là "Hổ mặt cười" - kẻ miệng cười nói vui vẻ nhưng lòng dạ vô cùng nham hiểm.
Nhìn thấy đôi mắt trong veo, gương mặt ngây thơ của tiểu cô nương, Lý Phúc không khỏi nảy sinh hảo cảm.
Mấy ngày gần đây, Điện hạ bị người ta tính kế, tâm tình không tốt. Lý Phúc nghĩ, một đứa trẻ có dáng vẻ ngây thơ đáng yêu, khiến người nhìn vào liền thấy vui vẻ thế này, nếu chẳng may rơi xuống nước hoặc đi lạc thì thật đáng tiếc.
====
Nhắc nhở đọc:
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận