Sau khi nói lời từ biệt với Sương thị, Bồ Châu dẫn theo con yêu cùng Lý Huyền Độ lên đường trở về phương Đông.
Họ trở lại theo con đường cũ, theo sau là một đạo quân hùng hậu và phái đoàn tháp tùng. Điểm đến không đâu khác ngoài hoàng cung ở kinh đô, cũng chính là nơi họ đã bắt đầu cuộc hành trình cách đây nhiều năm.
Nhớ lại năm ấy, chính nhờ sự trợ giúp của Thái hoàng Thái hậu Khương thị, họ mới thuận lợi xuất quan. Theo họ đi về phía Tây chỉ có năm trăm quân sĩ. Khi đến Tây Vực, họ lập Đô hộ phủ, đối phó với hàng loạt khủng hoảng và trải qua chiến sự triền miên. Gian nan mở lối, chiến đấu không ngừng nghỉ, cuối cùng mới đạt được thành tựu này. Giờ đây, khi đã quay trở lại, quả thật, nàng có đủ lý do để cảm khái về những gian khổ ban đầu và thành quả vất vả lắm mới có được hôm nay. Tuy nhiên, dù đi đến đâu, điều nàng nghĩ đến nhiều nhất và cảm nhận sâu sắc nhất không phải là những hiểm nguy và khó khăn trong quá khứ, mà là những hồi ức giữa nàng và Lý Huyền Độ.
Quỷ Vực ở Bạch Long Đôi, dịch xá trấn Phúc Lộc, phủ Đô úy trong quận thành…
Trên hành trình của mình, họ đã đi qua nhiều nơi, rất nhiều nơi từng lưu lại những kỷ niệm chỉ thuộc về riêng nàng và hắn.
Khi ấy, lời thề non hẹn biển, chuyện cùng nhau đầu bạc răng long vẫn còn xa vời, nhưng hắn đã bắt đầu che chở cho nàng. Ngay cả những bất hòa nảy sinh từ sự bất đồng quan điểm ngày trước, nay nhớ lại cũng trở nên tốt đẹp lạ thường, thậm chí còn có thể đem ra trêu chọc lẫn nhau.
Ví như ngày ấy, khi đoàn người dừng chân tại dịch xá trấn Phúc Lộc, Bồ Châu bỗng nhớ đến lần đầu hai người gặp nhau. Trước khi rời đi, hắn còn không quên dặn nàng rằng: “Tiểu thục nữ nên giữ dáng vẻ đoan trang, giữ thân trong sạch.” Nghĩ đến đó, nàng không nhịn được nhắc lại chuyện cũ. Lúc đó, Lý Huyền Độ không nói gì, để mặc nàng trêu chọc mình. Đợi đến khi nghỉ ngơi, hắn sai nhũ mẫu bế Loan Nhi đi, rồi tự tay đóng cửa phòng lại và cố hết sức để làm hài lòng cô vợ nhỏ xinh đẹp đang giận dỗi của mình. Hắn “hầu hạ”nàng hết mực tận tình. Một đêm qua đi, nàng không thể rời giường vào ngày hôm sau, khiến đại quân cũng phải chờ theo, làm chậm chuyến đi mất nửa ngày.
Chuyến đi ngập tràn mật ngọt, nên quãng đường dài cũng không còn thấy mệt mỏi.
Ba tháng sau, vào cuối mùa xuân năm đó, hành trình cũng dần đi đến hồi kết.
Đoan vương, Quách Lãng và những người khác đã ngóng đợi vợ chồng Tần vương hơn nửa năm trời, chờ đến mức mắt cũng sắp lóe sáng. Khi cuối cùng cũng nhận được tin vợ chồng Tần vương sắp đến, họ đã vô cùng sốt ruột. Vốn định dẫn theo bách quan và bách tính ra khỏi kinh đô, đến biên giới kinh kỳ cách đó vài trăm dặm để nghênh đón trước vài ngày, không ngờ lại nhận được mệnh lệnh từ Tần vương, dặn rằng không được bày vẽ rình rang, làm phiền dân chúng. Khi hắn và vương phi đến nơi, họ sẽ tự mình vào kinh.
Đoan vương tuân theo mệnh lệnh ấy, định đến ngày ấy thì chỉ dẫn theo đoàn tùy tùng đến cổng Vĩnh Lạc ở phía Tây kinh thành, nghênh đón vợ chồng Tần vương.
Ngày hôm đó, Lý Huyền Độ cùng Bồ Châu và con trai ngồi chung trên một cỗ liễn xa rộng rãi, tiến vào địa giới kinh kỳ.
Chỉ cần đi thêm hai ba ngày nữa là có thể đến được kinh đô.
Lý Huyền Độ đã lệnh cho đại quân đóng trại tại doanh trại kinh kỳ, còn hắn thì chỉ dẫn theo đội thân binh gồm năm trăm người từng theo hắn xuất quan ngày trước, cũng như sứ đoàn, cùng tiến vào kinh đô.
Xuân sắc rực rỡ, gió nhẹ lay động, rèm xe vén nửa. Hắn nhàn nhã tựa người, một tay chống đầu, tay kia cầm một quyển tạp văn, đọc giết thời gian.
Bồ Châu thì ngồi trên tấm thảm, vừa trông con vừa chơi đùa với cậu bé.
Loan Nhi chơi với mẫu thân được một lúc, thì bị ánh xuân len qua rèm cửa thu hút. Bé tự vịn vào thành xe, bò đến trước cửa sổ, mở to đôi mắt nhìn ra ngoài, thậm chí còn chìa một bàn tay nhỏ mũm mĩm ra vẫy vẫy những người bên ngoài xe, ê a không ngừng.
Trương Tróc và những người khác cưỡi ngựa hộ tống hai bên xe, thấy tiểu thế tử ló khuôn mặt tươi cười ra khỏi cửa sổ, dường như đang vẫy tay với mình, ai nấy đều vừa kinh vừa mừng, vội quay đầu nhìn lại. Có người lén vẫy tay đáp lại, có người làm mặt quỷ chọc cậu bé cười, khiến đội hình ngựa cũng rối loạn theo.
Con trai giờ đã biết đi, hào hứng với mọi thứ và rất hiếu động. Bình thường ngoài lúc ngủ, hầu như lúc nào cũng cần người trông chừng. Nguyên quãng đường vừa rồi, Bồ Châu cũng không nỡ ngồi xe riêng. Nếu nhũ mẫu ở đây thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng hôm nay, Lý Huyền Độ lại lười biếng, không chịu ra ngoài cưỡi ngựa, khăng khăng đòi ngồi chung xe với nàng. Nàng đành một mình trông Loan Nhi, vì thế cũng có chút vất vả.
Bồ Châu thấy vậy, định bế con trở lại, nhưng Loan Nhi đang chơi rất vui, đôi tay nhỏ bám chặt lấy cửa sổ không buông. Sau cùng, nàng đành mạnh tay ôm nó về, buông rèm xe xuống.
Loan Nhi bĩu môi, vành mắt đỏ lên, nước mắt lưng tròng, rồi bật khóc.
Bồ Châu vội dỗ con trai, nhưng Loan Nhi vẫn khóc nức nở không thôi. Nàng luống cuống tay chân, ngẩng đầu lên, thấy Lý Huyền Độ vẫn ung dung tự tại, như người không liên quan, cứ nằm đó đọc sách, lửa giận trong lòng nàng lập tức bùng lên:
“Chàng xuống đi! Ta muốn nhũ mẫu lên đây!”
Mãi đến đây Lý Huyền Độ mới chịu ngước mắt, tiện tay ném quyển sách sang một bên, vươn người duỗi lưng một cái. Sau đó, hắn xoay người ngồi dậy, cười tủm tỉm ghé lại gần, hôn phớt lên má nàng, bảo nàng cứ nghỉ ngơi, để hắn dỗ con.
“Chàng có làm được không đấy?”
Bồ Châu nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi.
“Nàng cứ yên tâm nghỉ đi!”
Lý Huyền Độ một tay bế thốc đứa con trai đang khóc sụt sùi, tự mình ngồi xuống ghế, đặt đứa bé nằm ngang, khéo léo móc cậu vào mu bàn chân, nhẹ nhàng hất lên một cái.
Loan Nhi như quả cầu nhỏ bị cha hất lên không trung, vừa rơi xuống đã được hắn dùng mu bàn chân đỡ lấy. Rồi lại hất lên, đỡ dưới.
Ban đầu có lẽ Loan Nhi đã bị bất ngờ, bị phụ thân hất bổng lên thì không khỏi giật mình, nhưng chơi được vài lượt, bé dần thấy thích thú, nước mắt ngừng rơi, bật cười khanh khách.
Thấy vậy, Lý Huyền Độ vô cùng đắc ý. Hắn nhìn sang cô vợ nhỏ đang tròn xoe mắt, nhướn mày với nàng. Bồ Châu cũng ngạc nhiên. Nàng không ngờ hắn lại nghĩ ra cách này để dỗ con. Thấy con trai vui vẻ, nàng cũng chỉ biết nhắm mắt bỏ qua. Nào ngờ hắn càng chơi càng tung lên cao, hoàn toàn xem con như món đồ chơi, cuối cùng tung lên cao phải hai ba thước so với sàn xe, tim nàng treo cao đến cổ họng, nàng lo lỡ đâu làm rơi con trai, liền vội ngăn lại.
“Không sao đâu. Nàng xem con thích chưa kìa!”
Lý Huyền Độ cười hì hì.
“Huống chi ta là ai chứ, sao có thể làm rơi con trai nàng được…”
Lời còn chưa dứt, cỗ xe bất chợt xóc mạnh. Lý Huyền Độ thì lại đang mải liếc mắt đưa tình với tiểu kiều thê, nhất thời sơ suất, không đỡ trúng. Tội nghiệp Loan Nhi, giống như một cái túi vải nhỏ, rơi thẳng xuống sàn xe. Vì xe vẫn đang chạy, không kịp thắng lại, cậu bé lăn lông lốc về phía trước, mãi đến tận góc xe mới dừng lại, úp mặt xuống dưới.
Trên sàn trải một lớp thảm dày cộm, người Loan Nhi cũng mềm mại núng nính, nhưng dù là vậy, lúc rơi xuống vẫn phát ra một tiếng “bịch” trầm đục, nghe thôi đã thấy ê ẩm cả người.
Quả nhiên, Loan Nhi nằm úp sấp, ban đầu không nhúc nhích, im lặng một lúc, rồi bỗng nhiên “òa” lên thành tiếng.
Một tiếng khóc vang trời bật ra, tiếp đó là khóc ré lên không ngừng.
Bồ Châu hoàn hồn. Nàng cực kỳ đau lòng, vội nhào tới bế con trai lên, ôm chặt vào lòng, không ngừng xoa xoa dỗ dành. Mãi một lúc lâu sau, cuối cùng Loan Nhi cũng ngừng khóc, chỉ thút thít trong vòng tay mẫu thân.
Động tĩnh lớn trong xe khiến xe ngựa phải ngừng lại. Người ngựa bên ngoài đều đồng loạt ngừng theo. A Cúc, Vương mụ ngồi trong chiếc xe phía sau và Lạc Bảo đều cuống quýt chạy tới. Ngay cả Trương Tróc cùng đám cận thị bên cạnh cũng đứng ngồi không yên.
Bồ Châu liếc nhìn Lý Huyền Độ mang vẻ mặt hối hận, bình thản giải thích rằng vừa rồi tiểu thế tử sơ ý bị ngã. Lời ấy lại dọa người đánh xe sợ đến mức vội quỳ sụp xuống, nằm rạp trên nền đất, liên tục xin được tha tội.
Sau một hồi rối ren, trật tự cũng được khôi phục. Mỗi người đều quay về vị trí của mình, đoàn người tiếp tục lên đường.
Loan Nhi khóc mệt rồi, đôi mắt còn đọng nước nhắm lại, dần thiếp đi trong vòng tay ấm áp của mẫu thân.
Lý Huyền Độ, người vẫn im lặng cho đến giờ, cuối cùng cũng tiến lại gần, bế đứa con trai đang ngủ ra khỏi lòng nàng, cẩn thận đặt cậu bé nằm xuống, đắp cho nó một tấm chăn nhỏ.
Quay đầu lại, thấy tiểu kiều thê vẫn chau mày nhìn mình, liền mạnh tay ấn nàng nằm xuống, kê giúp nàng một chiếc gối mềm. Hắn ngồi bên cạnh, ân cần xoa lưng bóp chân cho nàng, dáng vẻ lấy lòng.
Bồ Châu cố gắng nghiêm mặt một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa, bèn véo mạnh một cái vào eo hắn: “Nếu còn có lần sau, chàng cứ liệu hồn đấy!”
Lý Huyền Độ nhe răng, hít một hơi lạnh.
“Ừ, rồi, ta biết rồi, không có lần sau nữa đâu…”
Hắn cười cười, hôn một cái lên má nàng, rồi bế nàng lên, để nàng dựa vào lòng mình.
“Nàng cũng mệt rồi, ngủ một lát đi. Chỉ hai ngày nữa thôi, chúng ta sẽ đến kinh đô.”
Bồ Châu nhắm mắt lại, thiếp đi.
Lý Huyền Độ một tay ôm nàng, tay kia kéo lại chiếc chăn đắp cho cậu con trai đang ngủ say. Hắn lau nhẹ giọt nước mắt còn đọng trên hàng mi của cậu bé, cầm quyển sách vừa nãy đã bỏ xuống, tiếp tục đọc.
Xe ngựa cứ thế lăn bánh, trong khoang xe yên tĩnh vô cùng.
Trên quan đạo, ở phía xa là một đội ngũ áp giải phạm nhân đang lững thứng tiến đến từ hướng ngược lại.
Có đến mấy trăm tù nhân, tất cả đều bị áp giải từ Đông Đô.
Những kẻ chủ mưu từng theo Thẩm Dương và Trưởng công chúa làm loạn đều đã bị xử tử. Những người này đều là quan viên phạm tội nhẹ hơn cùng gia quyến của các tội quan. Trong đó có cả người nhà họ Tiêu và Tiêu thị.
Ngay từ đầu cuộc nổi loạn ở Đông Đô, gia tộc họ Tiêu đã nhận định rằng triều đình ắt sẽ thất bại, nên sớm tính toán đường lui. Nghĩ rằng với thân phận và địa vị của nhà mình, nếu quy thuận phe bên kia, thì chẳng những Thẩm Dương không ghi hận mà biết đâu được, sau này còn được hưởng công “hộ rồng”. Vì thế, Vì vậy, họ đã cùng một phản thần đầu quân sang đó, Tiêu thị cũng đi theo. Không ngờ niềm vui ngắn chẳng tày gang, về sau thế cục đại biến. Hiện giờ, toàn bộ đều bị phát tội lưu đày tới biên cương, sung làm khổ dịch.
Sau khi đi bộ một quãng đường dài từ Đông Đô đến nơi này, ai nấy đều đã mệt lả, cả người rệu rã. Giờ đây, khi nhìn thấy kinh đô cũ gần trong gang tấc, nhưng lại vĩnh viễn không thể quay về, liền thấy hối hận ngập lòng. Có kẻ khóc lóc sướt mướt, có kẻ đòi sống đòi chết. Đám binh lính áp giải thì lớn tiếng quát tháo, khung cảnh đang hỗn loạn, đúng lúc ấy, họ bỗng thấy phía trước có một đoàn người đang tiến lại từ hướng đối diện. Một kỵ binh mở đường đã phóng ngựa, phi nhanh tới.
Khi được biết danh tính của nhóm người đối diện, viên binh trưởng vô cùng kinh hãi. Ông ta vội lệnh cho thuộc hạ xua toàn bộ phạm nhân xuống khỏi quan đạo, lùi ra thật xa ngoài cánh đồng hoang, quỳ rạp xuống đất, không được ngẩng đầu mạo phạm, càng không được lên tiếng.
Mấy trăm phạm nhân đều quỳ giữa bãi hoang. Khi đoàn người nằm trong tầm mắt, vài người tinh mắt nhận ra cờ hiệu phía trước cỗ xe lục mã, biết chắc là Tần vương hồi kinh, liền nhao nhao cầu xin tha mạng, tiếng khóc than nổi lên khắp nơi, ai nấy đều ôm hy vọng được Tần vương mở lòng thương xót.
Tiêu thị lẫn trong đám người ấy, đầu tóc rối bù, mặt mũi lấm lem, cũng ngước đầu lên. Nàng ta nhìn chằm chằm cỗ xe lục mã đang đi ngang qua trước mặt mình trên quan đạo, vẻ mặt đờ đẫn.
Sau khi chạy tới Đông Đô nương nhờ, chẳng những nàng ta không thể như ý nguyện tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, mà giờ đây còn lưu lạc thành một nữ tù.
Điều dễ xảy đến nhất với nửa đời còn lại của nàng ta chính là sau khi bị đày tới biên cương, nàng ta sẽ bị phân phối cho đám đàn ông thô lỗ trong quân đồn trú làm vợ.
Một đời phú quý… nay đã hoàn toàn sụp đổ.
Nàng ta nhìn chòng chọc vào cỗ xe lục mã kia. Nàng ta biết lúc này, Tần vương và người phụ nữ ấy đang ngồi trong xe. Môi nàng ta run lên bần bật, ánh mắt trở nên cuồng loạn.
Vì sao lại thành ra thế này…
Mọi chuyện vốn không nên như vậy.
Nàng ta mới là người được định sẵn sẽ kết tóc cùng Tần vương Lý Huyền Độ.
Nếu không có biến cố năm xưa, thì người phụ nữ đang ngồi trong cỗ xe lục mã kia… lẽ ra phải là nàng ta mới đúng.
Nàng ta chỉ còn thiếu một bước nữa thôi, thì đã trở thành Hoàng hậu rồi.
Đột nhiên nàng ta bật đứng dậy khỏi mặt đất, bất chấp tất cả, lao thẳng về phía cỗ xe lớn trên quan đạo.
“Điện hạ! Tần vương điện hạ! Là ta đây, Tiêu Nhược Lan! Cứu ta! Nể tình xưa nghĩa cũ, cầu xin chàng cứu Lan Nhi! Ta không muốn bị đày ra biên tái…”
Nàng ta gào khản cả giọng, điên cuồng gào thét.
Tên đội trưởng áp giải sợ đến tái mặt, lập tức dẫn người đuổi theo, xô ngã nàng ta xuống đất, bịt miệng nàng ta lại. Không ngờ sức lực của nàng ta lại lớn đến lạ thường, liều mạng giãy giụa, còn cắn mạnh vào tay một tên binh sĩ đang giữ mình. Người kia đau quá buộc phải hất nàng ta ra, nàng ta lại tiếp tục gào lớn.
Tên đội trưởng sợ làm kinh động người trong xe, bèn chộp lấy một nắm bùn cỏ dưới đất, nhét bừa vào miệng nàng ta, lúc ấy mới chặn được tiếng kêu.
Bồ Châu tựa trong lòng Lý Huyền Độ, nửa mê nửa tỉnh, nghe thấy tiếng ồn loáng thoáng bên ngoài. Nàng hơi động người, lơ mơ hỏi:
“Có chuyện gì vậy… Có ai đang gọi chàng sao…”
Ánh mắt Lý Huyền Độ vẫn dừng trên trang sách trong tay, đến mí mắt cũng chưa từng chớp lấy một lần. Hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ về nàng, dịu giọng dỗ dành:
“Không có đâu, nàng nghe nhầm rồi. Ngủ tiếp đi.”
Bồ Châu “ồ” lên thành tiếng. Nàng thực sự rất buồn ngủ, bèn rúc sâu hơn vào lòng hắn, tìm một tư thế thoải mái nhất. Vừa nhắm mắt lại, nàng đã ngủ thiếp đi.
Xe ngựa lướt nhanh qua quãng đường ấy, tiếp tục lao về phía kinh đô.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận