Trong đồn cảnh sát này của họ, toàn bộ nhân sự đều là nam giới, không hề có một đồng nghiệp nữ nào.
Anh quay đầu nhìn sang các đồng nghiệp xung quanh ra hiệu:
“Không có ai lên tiếng cả, tín hiệu hình như bị nhiễu rồi.”
“Cho người qua đó xem thử đi. Dạo này nhiều việc xảy ra lắm, tốn chút công sức qua xem sao cũng chẳng mất gì.”
“Ừm, tra một chút địa chỉ cư trú của chủ nhân số điện thoại này xem.”
“Được.”
“Tra ra rồi.”
“Ở đâu?”
“Khu tập thể Phú Xuân, tòa số ba, phòng số bảy mươi hai.”
……
Cảnh sát tìm đến chủ nhà, lấy chìa khóa mở cánh cửa đang khóa chặt ra, một tốp người lao vào trong nhà.
Mọi tiếng hô hoán đều không có ai trả lời.
Gọi vào số điện thoại, một lúc sau thì có một chuỗi tiếng chuông điện thoại bằng giọng nữ vang lên:
“Tháng giêng ngày mười tám, ngày lành hoàng đạo, kiệu cao nâng lên.”
“Nâng lên đồ cưới, một thước một hận, vội vã cắt may……”
Tiếng nhạc vang lên có phần âm u lạnh lẽo một cách kỳ lạ.
Một tốp cảnh sát lao vào phòng bên trong, rồi tất cả đồng loạt chết đứng lặng người.
Trên chiếc ghế tròn bằng gỗ hồng, có một người phụ nữ mặc bộ đồ đỏ đang ngồi, chính là chủ căn nhà.
Một mái tóc đen rủ xuống sau lưng, hai tay đặt chồng lên bụng.
Dưới chân cô ta cưỡng ép xỏ vào đôi giày thêu đỏ ba tấc kim liên, máu tươi đang liên tục chảy ra ngoài.
Tí tách, tí tách.
Mái tóc đen rỏ nước tong tóng xuống dưới.
……
Choảng!
Vệ Uyên lắng nghe tiếng còi xe cảnh sát bên ngoài, tiện tay gom đồ đạc vun lại một bên, hít sâu một hơi thở ra.
“Xong rồi.”
Nơi này là nơi ông nội cậu từng sinh sống, ngay sát bên cạnh chính là khu tập thể Phú Xuân.
Đi tiếp sang bên cạnh nữa là vào thẳng nội thành.
Năm đó ông cụ chỉ mong giải tỏa đền bù có thể dỡ bỏ khu này, chi tiêu số tiền đó như thế nào ông cũng đã tính sẵn cả rồi.
Rất tiếc là người ta lại gạch một đường ranh giới ngay trên con phố bên cạnh nhà cậu, chỉ cách nhau đúng một con hẻm nhỏ.
Mấy ông bạn già ngày trước từng bưng bát cơm ngồi xổm trước cửa ăn cùng nhau, giờ đây cuộc sống đúng là một trời một vực, làm ông cụ tức đến mức không nhẹ.
Đến khi tuổi tác đã cao, ông cụ chuyển sang nhà bác lớn của Vệ Uyên ở, cách đây hai năm thì qua đời, cũng coi như là hưởng trọn tuổi già.
Bây giờ Vệ Uyên là hậu bối quay về thành phố Tuyền để tìm việc làm, bác lớn liền đưa chìa khóa nhà cho cậu.
Trước khi tìm được việc làm đến ở tạm cũng được, mà ở luôn lâu dài cũng chẳng sao.
Dù sao thì cũng chỉ là một căn nhà cấp bốn nho nhỏ, diện tích không lớn.
Chỉ là ông cụ ngày trước từng trải qua thời nghèo khó cơ hàn, cái gì cũng tiếc không lỡ vứt đi.
Vệ Uyên khó khăn lắm mới dọn dẹp sạch sẽ được, lưng đau vai mỏi, nhưng cũng tìm ra được vài thứ.
Ví như mấy đồng tiền cổ, một chiếc thẻ bài bằng đồng cổ cũ kỹ, và mấy cuốn sách cổ đã tuyệt bản.
Chẳng đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng giữ lại làm đồ sưu tầm thì cũng tốt.
Vệ Uyên tiện tay gảy gảy mấy thứ đồ đó, chuẩn bị đi tắm rửa.
Cậu xoay người lại, xe cảnh sát bên ngoài lại lăn bánh rời đi.
Đột nhiên sau lưng vang lên một tiếng rổn rảng.
Vệ Uyên hình như mờ mịt nghe thấy một tiếng hổ gầm trầm đục, giống như bị khiêu khích mà nổi giận, hoặc như tiếng gầm cảnh giác khi phát hiện có kẻ xâm nhập.
Vệ Uyên quay đầu lại nhìn thì chẳng có thứ gì cả.
Duy chỉ có mặt thẻ bài kia dường như đã bị đổi vị trí.
Mặt có hình đầu hổ ngậm thẻ bài được lộ ra ngoài.
Vệ Uyên có chút tò mò ngắm nghía tấm lệnh bài này.
Chẳng lẽ vừa nãy mình không chú ý nên tiện tay đặt ngược lại sao?
Cậu cầm thẻ bài lên nhìn tỉ mỉ.
Mặt trên cũng không biết là chữ Lệ hay chữ Triện, có viết mấy chữ: Đại Hán, Tư Lệ Hiệu Úy.
Mặt sau thì là một chữ lớn: Vệ.
Hình như là đồ vật có từ nhiều năm về trước rồi.
Thẻ bài hơi ngả sang màu đen, nhìn kỹ lại thì lại thấy giống như màu đỏ thẫm trầm uẩn, tựa như máu tươi đã khô cạn.
Vệ, là đồ vật của tổ tiên để lại sao?
Trong lòng Vệ Uyên trỗi dậy sự nghi hoặc.
Đang định đặt xuống thì ngón tay bỗng nhiên nhói đau.
Đầu ngón tay cậu như thể bị thứ gì đó đâm thủng, chảy ra một giọt máu tươi đỏ thắm, rơi tõm lên trên thẻ bài.
Vì bị đau nên cậu theo bản năng buông tay ra.
Thẻ bài phát ra một tiếng "đang", rơi xuống tờ giấy nháp trên bàn.
Rõ ràng chỉ là một tờ giấy nháp vô cùng bình thường, nhưng lại có từng dòng chữ mang đầy sát khí tự nhiên nổi lên.
"Nay xảy ra loạn sự, họa phù thủy hoành hành, tà khí gian nịnh vấy bẩn Thần Châu, thuộc quyền quản lý của Đại Hán Tư Lệ Hiệu Úy."
"Kẻ nào xâm phạm Thần Châu ta, dẫu là quỷ thần sức mạnh kỳ quái, đều bắt giữ chém giết bằng hết."
Hai mắt Vệ Uyên mất đi thần thái, theo bản năng đưa tay ra định nhận lấy bản lệnh thông bắt này.
Thế nhưng tay cậu lại như thể bị ngọn lửa thiêu đốt, đau đớn vô cùng, liền giật giật mạnh tay rút về.
Bên cạnh những dòng chữ đó, bất giác, một đôi giày thêu đỏ hiện lên giữa màn đêm.
Yêu dị mà chân thực, giống như một tờ lệnh truy nã vậy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận