“Xin chào, đây là đồn cảnh sát phố Trung Chính, xin hỏi có thể giúp gì cho bạn?”
“……”
“Xin chào? Cho hỏi chúng tôi có thể giúp gì cho bạn không ạ?”
“Có phải hiện tại bạn đang ở trong tình huống không tiện lên tiếng đúng không?”
“…… Không, không phải, tôi, tôi có chuyện muốn báo cảnh sát. Bạn cứu tôi với, bạn nhất định phải cứu tôi với, hức hức hức, tôi sợ lắm! Bạn nhất định phải cứu tôi đấy!”
“Cô ơi, địa chỉ cụ thể của cô là ở đâu?”
“Nhà tôi ở khu tập thể Phú Xuân, phố Trung Chính đây này, tòa số ba, phòng số bảy mươi hai. Các anh đến nhanh lên, đến nhanh lên, không đến là không kịp đâu!!”
“Được rồi, chúng tôi đã cho đồng nghiệp ở gần cô nhất gấp rút đến đó rồi. Cô ơi, cô hãy bình tĩnh lại trước đã, chú ý bảo vệ bản thân và hãy giữ liên lạc liên tục với chúng tôi nhé. Chúng tôi có thể hỏi một chút không, cô đang gặp phải chuyện gì vậy? Là tên cướp, hay là nguy hiểm nào khác đe dọa đến an toàn tính mạng của cô?”
“Không, không phải người, tôi…… hức hức hức, chú cảnh sát ơi, tôi, tôi gặp phải đồ không sạch sẽ rồi. Tôi thật sự không cố ý chọc giận nó đâu, nó, nó cứ bám chặt lấy tôi không chịu tha.”
“Đồ không sạch sẽ? Cô ơi, xin hãy bình tĩnh lại.”
“Cứ yên tâm, đồng nghiệp của chúng tôi đã gạt sang đó rồi. Hãy tin tưởng vào khoa học, làm gì có ma quỷ trên đời đâu. Có thể dạo này tâm trạng cô không tốt nên nghĩ nhiều quá thôi.”
“…… Không phải, đó thật sự là, là thứ không sạch sẽ, là một đôi giày thêu đỏ.”
“Giày thêu đỏ?”
“Ừm, đúng vậy, giày, giày thêu đỏ, cái loại thời cổ đại ấy, kiểu giày bó chân ba tấc kim liên. Tôi là một nhà thiết kế phong tục dân gian, chuyên thiết kế mấy đồ quần áo phụ kiện ngách cho một số cửa hàng. Thời gian trước tôi bị bí cảm hứng, chẳng vẽ ra được cái gì cả, thế là mới đi du lịch Giang Nam cho khuây khỏa. Ở trong một tiệm nhỏ, tôi đã nhìn thấy đôi giày đó. Nó thật sự rất đẹp, đúng vậy, chính là, giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy. Những đường thêu chỉ vàng trên đó khiến người ta không thể nào dời mắt được…… Thật sự quá đẹp……”
“Cô ơi?”
“A, xin lỗi, tôi lại thế rồi. Hù hù, tôi, tôi gần như sắp tẩu hỏa nhập ma rồi.”
“Không sao đâu. Cô vừa nói là, đôi giày thêu đỏ?”
“Đúng, giày thêu đỏ, chính là nó. Tôi đã mua nó về. Tôi cảm thấy cảm hứng của mình tuôn trào như suối, ngay trong ngày hôm đó đã thiết kế ra hai mẫu giày mới. Bây giờ bán trên Taobao chạy lắm. Vì theo hợp đồng ký kết, doanh số bán ra vượt quá một số lượng nhất định thì tôi sẽ được chia hoa hồng. Thế nên lúc đó tôi rất vui, tôi đã uống chút rượu rồi đi ngủ, rồi nằm mơ, mơ…… hức hức hức……”
“Cô ơi, cô không cần phải nhớ lại nữa đâu. Bình tĩnh lại nhé, đồng nghiệp của tôi sắp đến nơi rồi.”
“Không, không cần, tôi phải nói tiếp.”
“Lúc đó tôi mơ thấy một người phụ nữ, không, là một con nữ quỷ, cứ thế chằm chằm nhìn tôi. Mái tóc đen xõa ở phía sau, lại còn nhỏ nước tong tóng. Cả người mặc bộ đồ đỏ, dưới chân đi chính đôi giày thêu đỏ đó. Cô ta, cô ta cứ chằm chằm nhìn tôi mà không nói một lời nào. Ngày hôm sau tỉnh dậy tôi cũng không để tâm, chỉ nghĩ là gặp ác mộng thôi. Nhưng đến ngày thứ hai tôi lại mơ thấy cô ta, hơn nữa cô ta còn tiến lại gần hơn……”
“Gần đến mức nào?”
“Mới đầu là năm mét, sau đó là ba mét. Thời gian gần đây thì gần như dán sát vào mặt tôi. Anh có thể tưởng tượng được không? Tôi có thể nhìn thấy mắt của cô ta, nhìn thấy nước nhỏ tạch tạch từ trên tóc cô ta xuống, còn nhìn thấy trên mặt cô ta có mấy vết đốm. Đó là vết hoen tử thi, vết hoen tử thi đấy! Cô ta đã chết rồi! Chết rồi! Tôi bị dọa cho tỉnh giấc. Tôi, tôi bước xuống giường định đi uống chút nước, nhưng tôi lại nhìn thấy đôi giày thêu đỏ đó đang ở ngay đầu giường tôi, mũi giày chĩa thẳng vào giường.”
“Giày chĩa vào giường, ma leo lên giường. Cô ta muốn hại tôi, cô ta muốn hại tôi.”
“Rõ ràng tôi đã để nó ở phòng làm việc cơ mà, là nó tự đi tới đây đấy!”
“…… Cô ơi, cô ơi? Xin hãy bình tĩnh một chút. Có thể là do cô vô ý tiện tay để ở đó rồi tự mình quên mất đấy thôi.”
“Quên ư? Không thể nào. Đúng rồi, hôm đó dường như không có dép lê, là do tôi xỏ nó đi qua đây sao?”
“Vậy cô đã xử lý đôi giày đó thế nào rồi?”
“Xử lý? Tôi, tôi đã đốt nó rồi. Người già hay bảo dùng lửa có thể xua đuổi những thứ không sạch sẽ, như thế nó sẽ không dám đến nữa. Sau đó bình an vô sự suốt mấy ngày liền. Nhưng vừa nãy có người gõ cửa, tôi cứ tưởng là giao đồ ăn đến nơi rồi. Nhưng nhìn qua lỗ kính trên cửa thì lại chẳng thấy người đâu cả. Tôi, tôi chỉ nhìn thấy đôi giày đó đang đứng ở trước cửa, dưới sàn nhà ướt sũng một vùng.”
“Là cô ta, cô ta đã trở lại rồi, cô ta muốn đến tìm tôi! Cảnh sát ơi các anh mau đến nhanh lên, sao còn chưa tới nữa, hức hức hức…… Tôi, tôi nghe thấy tiếng mở cửa rồi. Cô ta đến rồi, cô ta vào nhà rồi!”
“Cô ơi cô hãy bình tĩnh lại. Đồng nghiệp của tôi đã lên tầng rồi. Xin cô hãy bảo vệ an toàn cho bản thân. Bây giờ cô đang ở đâu? Đồng nghiệp của tôi vào nhà sẽ đưa cô rời khỏi đây.”
“Tôi giấu mình trong tủ quần áo sau tấm rèm cửa ở phòng bên trong. Mau đến nhanh lên.”
“……”
“Chú cảnh sát ơi?”
“……”
“Chú cảnh sát ơi anh làm sao thế? Anh đừng dọa tôi mà!”
“…… Hóa ra, ngươi ở chỗ này à.”
Giọng điệu truyền ra qua điện thoại đột ngột thay đổi, khiến khuôn mặt người phụ nữ báo án lập tức cắt không còn một giọt máu.
Sột soạt……
Cánh cửa tủ quần áo từ từ mở ra.
Bên ngoài là một đôi giày thêu đỏ thêu chỉ vàng nhỏ nhắn, xung quanh đọng nước nhỏ giọt tong tóng.
“Á á á á á á !!!”
……
“Tú, tú, tú……”
“Xin chào, đây là đồn cảnh sát phố Trung Chính, xin hỏi có thể giúp gì cho bạn?”
“……”
“Xin chào? Cho hỏi chúng tôi có thể giúp gì cho bạn không ạ?”
“Có phải hiện tại bạn đang ở trong tình huống không tiện lên tiếng đúng không?”
Nam cảnh sát nghe điện thoại hơi nhíu mày.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận