[Nhiệm vụ hoàn thành! Cô ấy rất cảm kích vì cô đã mang đến y phục mới và tân lang cho cô ấy.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Kinh nghiệm +2000.]
[Hoàn thành vượt mức, nhận thêm phần thưởng: Lòng cảm kích của Lâm Ngọc (tăng nhẹ khả năng cảm nhận tà vật, xác suất gặp phải sự kiện kỳ dị tăng nhẹ).]
..............
Từ ngày siêu độ cho Lâm Ngọc đến nay đã gần mười ngày.
Sau đêm đó mặt Thẩm Yến đen như đáy nồi, tịch thu lệnh bài của cô, chính thức thông báo rằng trước khi vết thương lành hẳn, cô không được phép đi đâu hết.
Bề ngoài Triệu Lý tỏ vẻ không cam lòng, ra dáng một con người không làm việc thì không vui, nhưng thực tế trong lòng cô đã sớm mở hội ăn mừng.
Nghỉ phép có lương đấy nhé!
Hơn nữa còn có Vạn ma ma cùng đám nha hoàn tận tình chăm sóc, cơm dâng tận miệng, áo đưa tận tay.
Canh bổ, thuốc bổ từng bát từng bát chảy vào bụng như nước chảy.
Triệu Lý cảm giác bản thân sắp bị bổ đến mức chảy máu cam rồi.
Cô một lần nữa cảm thán chế độ đãi ngộ của công chức Đại Cảnh đúng là tốt thật, cấp trên Thẩm Yến đúng là vừa phóng khoáng vừa hào sảng!
Triệu Lý mặc một bộ váy xanh nhạt tươi tắn, mềm mại, nằm dài trên tháp nhỏ trong noãn các.
Trước mặt là một chiếc hộp khảm xà cừ màu đỏ son, bên trong chứa đầy bánh gạo, mứt quả, hạt đào và đủ loại đồ ăn vặt khác.
Cô thoải mái vắt chân, lâu lâu lại vươn tay bốc một miếng bỏ vào miệng, nhai rôm rốp, vừa ăn vừa lật xem cuốn thoại bản do Vạn ma ma tìm được cho cô.
Trên chiếc lò đất nhỏ màu đỏ bên cạnh, một ấm trà thuốc đang được hâm nóng.
Từ ô cửa sổ mở hé, có thể nhìn ra sân viện, nơi xuân phong đang phá tan hơi lạnh còn sót lại, vạn vật đâm chồi nảy lộc.
Đúng là thời gian yên bình, tháng ngày an nhàn!
Ngoại trừ...
[Ký chủ lười biếng từ chối làm việc, đắm chìm trong niềm vui của sự lười nhác. Cô không nhận ra rằng sự trì trệ này đang đẩy cô vào một nguy cơ lớn sao?]
[Có thể là cảm giác bất lực khi đối mặt với nguy hiểm trong tương lai, hoặc có thể là lớp mỡ đang nhanh chóng tích tụ quanh eo cô... Ai mà biết được chứ?]
Triệu Lý cứng đờ tay, miếng thịt khô kẹo dẻo đang cầm dở trong tay suýt rơi xuống đất, cái hệ thống chết tiệt này đang uy hiếp cô sao?
Nhưng dù vậy, cô vẫn nhấc người dậy, đưa tay sờ thử hai má và eo mình.
Mới có mấy ngày thôi, chắc không đến mức đó chứ?
Mặc dù đúng là cô ngày nào cũng ăn, mà lại chẳng thèm vận động gì.
Nhưng mà cô mới mười sáu tuổi thôi mà! Vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển, chuyện này chắc không sao đâu nhỉ?
Triệu Lý có hơi chột dạ.
Cô vẫn đang dưỡng thương, mà nguyên chủ trước kia lúc ở biên cương quanh năm ăn không đủ no.
Về đến nhà họ Triệu, vì cái sĩ diện hão huyền của tiểu thư nhà quan lại, bị ép phải ăn theo kiểu của Triệu Dao Quang, cơm chan nước trà với dưa muối, bữa nào bữa nấy ít ỏi như mèo ăn, ăn đến mức mặt mày xanh xao, thể trạng vốn đã rất kém.
Bây giờ lại bị âm khí xâm nhập, nếu không dưỡng cho tốt, sau này còn ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Hơn nữa dưỡng thương cũng là mệnh lệnh từ cấp trên Thẩm Yến.
Nghĩ đến đây Triệu Lý lại yên tâm thoải mái nằm xuống.
Cô đây không phải đang lười biếng, mà là đang vì tương lai tốt đẹp hơn mà chuẩn bị!
[Ký chủ ngu ngốc đang tự lừa dối bản thân, cố tình phớt lờ cái cằm thứ hai mới mọc của mình. Có lẽ đến một buổi sáng nào đó, khi cô phát hiện mình không mặc vừa váy nữa, cô mới chịu tỉnh ngộ chăng?]
Đậu xanh rau má!
Triệu Lý chửi thầm một tiếng, hệ thống mứt dạy này, chẳng qua chỉ muốn thúc cô làm nhiệm vụ để lên cấp thôi mà, có cần phải mỉa mai như vậy không?
Dù cô có muốn ra ngoài tìm vụ án tà quái để kiếm kinh nghiệm, thì cũng ra được đâu!
Cấp trên Thẩm Yến đã hạ tử lệnh, thương thế chưa khỏi, cô đừng mong bước chân ra khỏi cửa.
Cô còn có cách nào khác sao?
[Chức năng nghề nghiệp đời sống đã mở khóa. Ký chủ có thể lựa chọn hàng ngàn ngành nghề như đầu bếp, thợ rèn... để kiếm kinh nghiệm và tăng độ thuần thục, nhận phần thưởng thành tựu nghề nghiệp."
"Chức năng này đã được mở từ mấy hôm trước, có lẽ do ký chủ quá bận rộn nên quên mất nhỉ? (cười mỉa)"
Hệ thống này chẳng lẽ là bậc thầy chế giễu chắc?
Triệu Lý nghiến răng, bật dậy khỏi giường.
"Biết rồi, biết rồi!"
Sau khi giải quyết vụ của Lâm Ngọc, hệ thống đã tiến hành nâng cấp.
Không chỉ bổ sung thêm vài chức năng, mà còn học được cách đốc thúc cô làm việc.
Triệu Lý mở bảng hệ thống.
Vẫn là giao diện màu xanh quen thuộc.
Bên dưới vẫn là nút nạp tiền to tướng nổi bật.
Triệu Lý thật sự không hiểu, một cái hệ thống đơn giản chẳng có gì đặc sắc như thế, lấy đâu ra cái quyền chê bai cô lười biếng chứ!
Cô vừa lườm màn hình, vừa xỏ giày xuống giường.
Dự định đi thẳng xuống nhà bếp, trước tiên kiếm một chức danh đầu bếp, coi như đối phó với cái hệ thống thích mỉa mai này.
Thế nhưng vừa mở cửa, cô liền thấy Vạn ma ma đang dẫn một nữ tỳ trung niên đi tới.
Triệu Lý trông thấy người này hơi hơi quen mắt, đến khi bà ta đến gần mới nhớ ra đây chính là Trương thị từng chăm sóc cô khi cô mới đến Tĩnh Ninh Vệ.
Giờ vụ của Lâm Ngọc đã được giải quyết, những người từng bị điều đi trước đó cũng lần lượt trở lại Thịnh Kinh.
"Triệu tiểu thư."
Trương thị hơi có phần dè dặt, nắm chặt vạt tạp dề, ở nơi này bà ta không thấy thoải mái, liền đi thẳng vào chủ đề.
"Bên này có một số trang sức thuộc về tiểu thư." Trương thị nói, rồi lấy từ trong túi áo ra một bọc vải.
"Hôm đó, tiểu thư hôn mê, là ta đã thay y phục và tháo trang sức cho tiểu thư, sau đó cất vào Phương Lan Viện."
"Gần đây viện ấy đang được tu sửa, lúc dọn dẹp lại mới tìm thấy."
Trương thị hai tay dâng bọc vải lên: "Lý quản sự sai ta mang đến trả cho tiểu thư."
Triệu Lý vô cùng ngạc nhiên, cô đã nghĩ rằng những món trang sức này chắc chắn đã mất sạch, không ngờ lại là do cất kỹ quá mà thôi.
Bất kể ở đâu, không có tiền thì khó mà xoay sở.
Cảm giác sức nặng từ gói vải trong tay khiến cô an tâm hơn rất nhiều.
Tiễn Trương thị và Vạn ma ma xong, Triệu Lý quay về phòng, ngồi bên lò sưởi, mở bọc vải ra xem, lập tức cảm thấy vui vẻ.
Triệu Dao Quang mỗi mùa đều đặt may y phục và trang sức mới, nguyên chủ cũng được phép chọn vài món theo.
Nguyên chủ vốn là một cô nương thật thà, dù có bị đám nha hoàn chê cười quê mùa, không có mắt thẩm mỹ, cô cũng chẳng quan tâm đến mấy món đồ xa hoa lòe loẹt do các đại danh gia chế tác.
Nguyên tắc chọn trang sức của cô chỉ có hai điều: vàng phải đủ ròng, trọng lượng phải đủ nặng.
Trâm cài, vòng tay, tất cả đều chắc nịch, nặng trịch.
Triệu Lý cầm lên một chiếc vòng cổ vàng, thích thú ngắm nghía, thì hệ thống bỗng nhiên nhảy ra một dòng chữ to:
"Phát hiện đơn vị tiền tệ có thể nạp!"
"Bây giờ nạp lần đầu sáu lượng hoàng kim, lập tức nhận ngay gói quà tân thủ nhé, thân ái!"
Triệu Lý bày ra vẻ mặt vô cảm.
Vừa nãy còn chê cô là ký chủ lười biếng ngu ngốc, giờ nạp tiền liền gọi cô là thân ái?
Cái hệ thống này chẳng lẽ có hai bộ mặt sao?
Chưa kịp mở miệng chửi mắng, trước mặt cô đã xuất hiện một vòng quay thưởng đầy màu sắc rực rỡ, lấp lánh thứ ánh sáng vàng chói như hiệu ứng tồi tàn trong game rác.
Nhưng...
Triệu Lý động lòng rồi.
Đã vào đến đây rồi, chẳng lẽ không thử một lần sao?
Cô không có chút sức đề kháng nào với mấy trò mở hộp quà hay rút thẻ ngẫu nhiên này!
Cân nhắc một chút, cô giữ lại một chiếc vòng vàng để tiêu xài, rồi gọi ra hệ thống.
[Số tiền nạp hiện tại: mười bảy lượng hoàng kim.]
Trên bảng hệ thống, một con chim cánh cụt tròn xoe đang ôm một phong bao lì xì lấp lánh ánh vàng.
Triệu Lý hào hứng xoa tay, kích động ấn xuống nút xác nhận.
[Nhận được một bó giấy vàng. Nhận được một khúc gỗ đào trăm năm. Nhận được một móng lừa đen mười năm...]
Nhìn loạt thông báo liên tiếp hiện ra, mặt Triệu Lý tối sầm. Hệ thống này có cần phải keo kiệt vậy không?
Toàn là đồ cúng!
Gỗ đào trăm năm với móng lừa đen mười năm, nghe có vẻ rất quý hiếm, nhưng thực chất những thứ này cũng không đắt đỏ lắm.
Còn không bằng cho cô thêm vài gói băng vệ sinh!
Vừa định mở mồm chửi thẳng, thì thông báo tiếp theo lại khiến cô khựng lại:
[Nhận được "Thực Nguyệt Tam Sát". Nhận được quả tăng thể chất +1.]
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận