Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ
  4. Chương 16: Vết sẹo cũ

Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ

  • 2 lượt xem
  • 1596 chữ
  • 2026-06-23 22:02:02

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trăng đã lên cao, gió đêm lững lờ thổi.

Hơi nước nóng bốc lên khắp gian phòng, Triệu Lý ngồi trong bồn tắm mới được chuẩn bị, thoải mái thở ra một hơi.

Cánh tay bị thương được cô cẩn thận quấn một lớp lụa, đặt lên mép thùng để tránh nước làm ướt vết thương.

“A Lý tiểu thư, nước có vừa không?”

Vạn ma ma múc một gáo nước ấm, nhẹ nhàng dội lên vai cô, dịu dàng hỏi.

“Ừm!”

Khói nước lượn lờ, Triệu Lý tựa vào mép thùng, lười biếng như một con mèo đang lim dim hưởng thụ.

“Ma ma không cần khách sáo vậy đâu, cứ gọi ta là A Lý là được rồi.”

Đối với những người đối xử tốt với mình, cô chưa bao giờ tiếc sự thân thiện chân thành.

“Lễ nghĩa không thể bỏ.”

Vạn ma ma đặt gáo nước xuống, cầm lấy một miếng khăn mềm thấm xà phòng hương cây thị, định giúp cô lau lưng.

Nhưng vừa vén mái tóc dài của Triệu Lý sang một bên, bàn tay bà bỗng khựng lại.

Triệu Lý nhận ra, thoáng nghĩ rồi lập tức hiểu lý do.

“Dọa ma ma sợ rồi sao?”

Nghe cô hỏi, Vạn ma ma mới hoàn hồn, nhẹ giọng đáp: “Chỉ hơi kinh ngạc thôi.”

Lưng thiếu nữ gầy gò, nhưng lại chằng chịt những vết thương cũ mới đan xen, sâu có, cạn có.

Bằng con mắt lão luyện của mình, Vạn ma ma dễ dàng nhận ra những vết roi, những dấu vết chi chít do kim châm.

Nặng nhất chính là vết sẹo bỏng trên xương bả vai phải, như thể từng bị kìm nung đỏ in xuống.

Vết sẹo lồi lên, đỏ thẫm như một con rết khổng lồ bò trên da thịt.

Cơ thể này nếu nói là từng bị hành hình trong nhà lao thì cũng có người tin.

Vạn ma ma do dự, không biết có nên hỏi hay không.

Triệu Lý lại chủ động mở miệng: “Là do bị thương khi còn ở biên ải. Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi cha mẹ nuôi ở đó uống say hoặc tâm trạng không vui, họ sẽ đánh... ta.”

Cô vốn định nói “Triệu Lý”, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng lại đổi thành “ta”.

Cuộc đối thoại với Vạn ma ma tối nay, ai biết ngày mai có bị mang nguyên xi đến bàn của ai đó không.

Cô không muốn để lộ bất kỳ sơ hở nào không cần thiết.

“Thật là súc sinh!”

Nụ cười của Vạn ma ma nhạt đi đôi chút, trong mắt thoáng qua một tia sắc lạnh.

Bà nhìn vết thương trên tay Triệu Lý, rồi lại liếc sang vết máu bầm đã sẫm màu trên má cô, lạnh giọng nói: “Hai ổ súc sinh.”

Triệu Lý lại thản nhiên cười: “Không sao, ta đã trốn thoát rồi mà!”

Thấy cô nghĩ thoáng, Vạn ma ma cũng không tiếp tục chủ đề này nữa, chỉ lấy nước thuốc nấu từ tạo giác và thủ ô để gội đầu giúp cô.

Bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp da đầu, rồi bà chợt hỏi, như thể vô tình: “Nghe nói tiểu thư A Lý có chút hiểu biết về thuật pháp của giới linh môn, vậy vì sao không ra tay trừng trị bọn chúng một phen?”

Giọng điệu này không giống như lời khuyên nhủ của những bà lão khuyên răn hiếu đạo, mà lại rất hợp với phong cách của Tĩnh Ninh Vệ.

Trong lòng Triệu Lý vốn đã có vài suy đoán về thân phận của Vạn ma ma, giờ được xác nhận, cô lại càng cảm thấy yên tâm hơn.

“Cũng không phải lúc nào ta cũng biết đâu.”

“Vạn ma ma có nghe nói về ‘Thiên Thụ Thưởng Thi Nhân’ ở Bắc Cương chưa?”

“Đó là một nhóm người đặc biệt. Ban đầu họ vốn là những kẻ mù chữ, nhưng sau một trận trọng bệnh hoặc một kiếp nạn lớn, đột nhiên vô sư tự thông, có thể hát ra những bài thơ dài hàng vạn chữ.”

“Chẳng có nguyên do gì cả, đến một thời điểm nào đó, họ bỗng nhiên hiểu được.”

Triệu Lý không hề bịa ra một lời nói dối nào, cô chỉ kể một câu chuyện.

Câu chuyện là thật, trên đời đúng là có những con người như vậy.

Còn chuyện đó có liên quan gì đến cô không, thì tùy người nghe tự suy ngẫm.

Nếu có ai vì thế mà hiểu lầm, cô cũng không chịu trách nhiệm.

“Trên đời lại có chuyện thần kỳ như vậy sao? Đúng là mở mang tầm mắt.”

Cứ thế hai người trò chuyện một cách tự nhiên.

Dưới sự giúp đỡ của Vạn ma ma, Triệu Lý tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ đồ ngủ và giày vải mới, sau đó lên giường nằm xuống.

Hai tỳ nữ khiêng lò sấy tóc vào, giúp Triệu Lý hong khô mái tóc ướt.

“Vạn ma ma, vòng tro hương và muối rắc trước cổng viện đã bố trí xong chưa?”

Vạn ma ma bưng bát canh sâm vừa nấu xong, nghe vậy thì mắt sáng lên.

“Đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Nhưng không biết làm vậy là để làm gì?”

Đây đều là những kiến thức có thể cứu mạng, Triệu Lý không có thói quen giữ bí mật như người khác trong thế giới này.

Cô thoải mái giải thích: “Tro hương trộn với muối, rắc trước cửa ra vào và cửa sổ có thể che giấu cảm ứng của âm khí, làm mờ tầm nhìn của quỷ vật, khiến chúng không tìm được mục tiêu.”

Cô không muốn sáng mai lại có thứ gì đó chắn trước cửa, đành phải chơi trò trốn tìm với cô dâu trong viện này thôi.

Vạn ma ma nghe vậy thì trầm ngâm suy nghĩ.

Hai tỳ nữ đang sấy tóc cho Triệu Lý thì run lên một cái, chỉ cảm thấy tiếng gió bên ngoài cũng trở nên đáng sợ hơn hẳn.

“Phiền ma ma nhắc nhở mọi người trong viện, đừng vô ý phá vỡ vòng tro hương đó.”

Triệu Lý nghĩ một lát rồi bổ sung: “Còn nữa, nhất định phải chú trọng bố trí cẩn thận ở phòng của Thẩm đại nhân.”

Thẩm Yến dù vẻ mặt âm u, phong cách phản diện, tính tình lạnh lùng tàn nhẫn, đối với cô cũng có phần lợi dụng.

Nhưng Triệu Lý không thể phủ nhận, vào lúc nguy hiểm nhất, chính Thẩm Yến đã chìa tay ra giúp cô.

Hơn nữa Triệu gia đối với cô vô cùng bất lợi.

Nếu muốn sống tự do thoải mái, không bị ràng buộc, tất nhiên là phải ôm chặt đùi của Thẩm Yến rồi!

Phản tặc ư? Không sao cả.

.................

“Triệu tiểu thư thực sự đã nói như vậy?”

Dưới ánh đèn lưu ly, gian phòng được chiếu sáng lờ mờ.

Thẩm Yến cầm một cuộn trúc thư trong tay, còn Vạn ma ma thì cung kính đứng bên dưới.

“Vâng, tiểu thư A Lý nói rằng ở Bắc Cương có Thiên Thụ Thưởng Thi Nhân.”

Vạn ma ma lần lượt thuật lại lời của Triệu Lý.

Thẩm Yến trầm mặc lắng nghe, ánh mắt rũ xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên trang sách trong tay.

Ánh đèn dầu vàng vọt khiến khuôn mặt hắn càng thêm âm trầm khó đoán.

Vạn ma ma vô thức siết chặt tay áo, tiếp tục nói: “A Lý tiểu thư còn nói, tro hương có thể ngăn cách âm khí.”

Hồi lâu, Thẩm Yến mới hờ hững đáp một tiếng: “Ừm.”

Phản ứng của hắn quá mức thản nhiên, khiến Vạn ma ma không khỏi bất an.

Bà vốn là mật thám, trong cung mang thân phận ma ma giáo dưỡng.

Nhưng Thẩm Yến lại điều bà ra ngoài, ra lệnh theo sát vị tiểu thư Triệu gia này.

Tự ý thức được bản thân gánh vác trọng trách, vậy mà lại không thu thập được thông tin nào đáng giá. Vạn ma ma đang định quỳ xuống nhận tội thì nghe thấy Thẩm Yến nói:

“Cô gái này rất thông minh, tính tình ngay thẳng. Bình thường cứ chăm sóc chu đáo cho cô ấy là được, không cần chuyện gì cũng bẩm báo.”

“Còn nữa...”

Vạn ma ma chờ hắn nói tiếp.

Thẩm Yến đột nhiên hỏi: “Cô ấy đặc biệt dặn dò phải bố trí cẩn thận trong phòng ta? Cố ý nhắc riêng à?”

“Vâng, cô ấy cố ý nhắc đến.”

Vạn ma ma đáp, nhưng đợi mãi vẫn không nghe thấy Thẩm Yến lên tiếng.

Bà lén liếc nhìn, chỉ thấy một nửa gương mặt hắn chìm trong bóng tối, không rõ cảm xúc.

Tim Vạn ma ma chợt lạnh đi một chút. Chẳng lẽ chuyện này còn ẩn tình gì khác?

Bà không dám tùy tiện suy đoán, chỉ lặng lẽ cúi đầu chờ lệnh.

“Chuyện xử lý tỳ nữ kia hôm nay, làm rất tốt.”

“Cô nhóc đó vẫn còn quá mềm lòng. Ngươi trực tiếp giải quyết cô ta đi, đừng để lại hậu họa. Tiện thể rà soát hết đám nha hoàn và gia nô trong viện, chỉ giữ lại những kẻ biết thân biết phận, dễ khống chế.”

Giọng điệu Thẩm Yến trầm thấp, dặn dò từng câu từng chữ.

“Cô ấy thể trạng yếu, lại vừa bị thương, ngươi phải để tâm nhiều hơn. Chuyện ăn mặc, chỗ ở, thuốc men bồi bổ, cứ chọn thứ tốt nhất cho cô ấy.”

“Rõ!”

“Còn nữa... sai người đến Liêu Thành ở Bắc Địa một chuyến, bí mật đưa cả nhà quân hộ họ Triệu về Thịnh Kinh.”

Nói đến đây, giọng Thẩm Yến chợt trầm xuống: “Sau này sẽ có lúc cần dùng đến.”

Vạn ma ma cúi đầu nhận lệnh, rồi lặng lẽ lui ra.

Mãi đến khi rời xa khỏi gian phòng, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn là những cô nương tính cách thẳng thắn như tiểu thư A Lý dễ chung sống hơn nhiều.

Vạn ma ma thầm thở dài.

Còn Thẩm Yến, hắn đứng bên cửa sổ, ánh mắt dừng lại trên lớp tro hương rắc dọc bệ cửa và mấy đồng tiền đồng đè phía trên.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top