Ngày 13 tháng 3 năm 1938. Vương quốc Windsor, thành phố Lôn Đan.
Cái rét căm căm của mùa đông sắp sửa qua đi vẫn chẳng thể mang lại chút hơi ấm nào cho nơi này.
Trên đường phố, dòng người qua lại hối hả, dư chấn từ cuộc đại khủng hoảng kinh tế vẫn còn đó, lại thêm bóng ma chiến tranh chực chờ đổ ập xuống bất cứ lúc nào.
Thành phố này, từ lâu đã quên mất cách mỉm cười.
Khu Đông Lôn Đan, phố Berwick, Thám tử xá Wayne.
Một căn nhà hai tầng rưỡi có cả hầm ngầm, nằm ngay mặt phố, ở cái khu Đông nghèo nàn này thì đây được coi là một "diễm phúc" nho nhỏ.
Nhưng đó là phúc của chủ nhà, chả liên quan gì đến Wayne cả.
Nếu không nộp tiền thuê sớm, anh chỉ có nước xuống cống ngầm mà tìm "diễm phúc" thôi.
Tại văn phòng tầng một, Wayne nở nụ cười rạng rỡ với vị khách hàng của mình.
Trên bàn làm việc là hai bản báo cáo điều tra.
"Bác sĩ Lainer, về hai yêu cầu của ông, tôi có một tin vui và một tin buồn, ông muốn nghe cái nào trước?"
"Dạo này tôi đen đủi đủ đường rồi, cứ nói tin vui trước đi."
Lainer nhún vai.
Đây là một gã trung niên đã bị thời gian "thu hoạch" không thương tiếc.
Thời gian cướp đi mái tóc dày của lão để tặng cho đám trẻ, rồi lại vứt cái sự bóng dầu mà đám trẻ không cần cho lão.
Là một bác sĩ, lão thậm chí còn chẳng thể để râu để tỏ thái độ phản kháng.
"Tin vui là chiếc xe cũ ông nhắm trúng ấy, xác nhận là xe từng gây tai nạn. Ông có thể cầm bản báo cáo này đi mà ép giá."
Wayne đẩy bản báo cáo đầu tiên qua.
Theo giám định, chiếc xe có đính kèm một "vòng hồn" bốn mươi năm, khuyến cáo không nên lái đêm, vì chủ cũ có khả năng sẽ tranh giành tay lái với ông đấy.
"Cái này mà là tin vui à? Đây là quà tôi định tặng con trai, lại phải đi tìm chiếc khác rồi."
Lainer thở dài bất lực: "Nói tin buồn đi, hy vọng tôi còn trụ vững."
"Tin buồn là vợ ông quả thực có tình nhân bên ngoài..."
Lainer nghe vậy liền ngắt lời:
"Là ai? Gã công nhân bến tàu đầu óc bã đậu, hay là cái gã sinh viên mỹ thuật thi trượt chết tiệt kia?"
"Chính xác mà nói, là cả hai."
"..."
Cả hai là cái nghĩa lý gì?
Lainer ngẩn tò te, bị cái từ đơn giản này làm cho "đứng máy" luôn.
Thấy khách hàng lộ vẻ hoang mang, Wayne kiên nhẫn giải đáp thắc mắc:
"Tuần vừa rồi, phu nhân Lainer gặp gã công nhân ba lần, gặp gã sinh viên thi trượt cũng ba lần. Lần nào cũng gặp gã sinh viên trước, sau đó mới đi tìm..."
"Được rồi, không cần nói nữa, đưa báo cáo đây tôi tự xem."
Lainer lại ngắt lời, cầm lấy bản báo cáo.
Văn phong mạch lạc, ghi rõ thời gian địa điểm, lại còn đính kèm ảnh chụp, khiến lão tâm phục khẩu phục.
Một lát sau, Lainer thở dài.
Lão không nổi trận lôi đình mà bình tĩnh lại sau cơn giận ngắn ngủi.
"Wayne, báo cáo của cậu đều đúng, nhưng có một câu cậu nói sai rồi."
"Câu nào?"
"Đây mới là tin vui."
"Ồ, hóa ra là vậy. Làm thêm tí cà phê nhé?"
"Tất nhiên rồi."
Bác sĩ Lainer sảng khoái thanh toán nốt tiền thù lao.
Lấy cà phê thay rượu, lão không ngừng than vãn với Wayne về cuộc hôn nhân bất hạnh của mình.
Có lẽ vì tiền đã cầm tay, Lainer không còn là "khách hàng" nữa nên Wayne chả buồn nghe lão tâm sự.
Anh thản nhiên ngắt lời lão, chuyển sang tiếp thị các dịch vụ khác của văn phòng. Ví dụ như: Giải quyết tranh chấp hôn nhân gia đình.
"Chẳng phải đã điều tra xong rồi sao?"
"Là điều tra xong rồi, nhưng bản này là của ông."
Wayne rút từ ngăn kéo ra bản báo cáo thứ ba.
Trên đó là bằng chứng ngoại tình mập mờ của bác sĩ Lainer với một cô y tá nào đó.
Mồ hôi trên trán Lainer túa ra, lão run rẩy bưng tách cà phê để che giấu sự hoảng loạn.
Văn phong vẫn mạch lạc, ghi rõ thời gian địa điểm, lại còn có ảnh chụp, cực kỳ thuyết phục.
"Way... Wayne, sao cậu có thể đối xử với khách hàng của mình như thế?"
"Đừng hiểu lầm, yêu cầu này đến từ phu nhân của ông. Nói thật nhé, bà ấy ra tay hào phóng hơn ông nhiều đấy."
"Chết tiệt, đó là tiền của tôi!"
Lainer gầm lên một tiếng.
Là một tinh anh xã hội, lão nhanh chóng phản ứng lại, thăm dò: "Bản báo cáo này bà ấy vẫn chưa xem, đúng không?"
"Bác sĩ Lainer, đạo đức nghề nghiệp buộc tôi phải bảo mật cho khách hàng, câu hỏi này tôi xin phép không trả lời."
Wayne nghiêm nghị từ chối.
"Đưa báo cáo cho tôi, tôi trả gấp đôi!"
"..."
"Gấp ba!"
"Hì hì."
"Gấp năm lần! Năm lần là kịch sàn rồi đấy, chỗ tiền này tôi thừa sức thuê sát thủ chuyên nghiệp ở bến tàu rồi."
"Chốt đơn!"
"Khốn kiếp, cậu đúng là vết nhơ của giới thám tử."
Lainer nộp tiền cầm báo cáo, lầu bầu chửi rủa rời khỏi văn phòng, nhưng thầm thề lần sau có việc vẫn sẽ tìm Wayne.
Không vì gì cả, chỉ vì thằng nhóc này thực sự "có trình".
Quan trọng là cứ nạp tiền là xong việc, hiệu suất cực cao.
Ở cái vương quốc Windsor vốn nổi tiếng với quy trình rườm rà lề mề này, đó là một phẩm chất ưu tú hiếm có.
Wayne đếm tiền, đợi đến khi văn phòng không còn ai mới lẩm bẩm:
"Bác sĩ Lainer, quên chưa nhắc ông, phu nhân không lấy được thứ mình muốn chỗ tôi thì chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Bà ấy sẽ thuê thám tử khác điều tra thôi, chúc ông may mắn."
"..."
"Chậc, chạy nhanh thật đấy!"
Wayne kiểm kê xong thu nhập, bắt tay vào làm hồ sơ công việc hôm nay.
Anh tiện tay lấy cuốn nhật ký ra, viết lại những lời "ca tụng" của khách hàng dành cho mình.
Lời lẽ không tiếc những mỹ từ tán thưởng.
Chỉ nhìn cuốn nhật ký này, anh chắc chắn là một thanh niên ưu tú, nhiệt tình giúp đỡ mọi người, lòng dạ rộng lượng và đầy nhiệt huyết với cuộc sống.
Còn về khoản tiền kiếm được bằng cách "vứt bỏ đạo đức nghề nghiệp", Wayne chẳng thấy cắn rứt chút nào.
Đừng nhìn anh tranh thủ kiếm chác một mớ mà tưởng bở, anh cũng tổn thất nặng nề lắm chứ bộ.
Tiền cọc của phu nhân Lainer phải trả lại một nửa, điều tra thất bại còn làm tổn hại danh tiếng văn phòng.
Anh đã phải mạo hiểm để năng lực nghiệp vụ bị nghi ngờ, thậm chí là nguy cơ bị sát thủ hỏi thăm, để rồi ngậm đắng nuốt cay kiếm năm lần tiền thù lao, người chịu thiệt rõ ràng là anh mới đúng!
Tiền kiếm bằng thực lực, thuận mua vừa diệt, chả việc gì phải cắn rứt lương tâm.
Đợi Wayne hoàn thành xong việc thì mặt trời đã khuất bóng.
Bóng tối bắt đầu bao phủ thành phố, những con phố ngõ nhỏ nhanh chóng trở nên im lìm.
Theo sau màn đêm là những làn sương mù bảng lảng.
Wayne vừa nhẩm tính xem còn thiếu bao nhiêu tiền thuê nhà, vừa vào bếp chuẩn bị bữa tối, chân thành thốt lên:
"Cảm ơn vợ chồng nhà Lainer, nhờ cuộc hôn nhân 'đồng sàng dị mộng' của hai người mà ngày mai tôi không phải ăn khoai tây nữa rồi."
Ngày mai thì không, nhưng hôm nay thì chưa được. Ít nhất là đêm nay vẫn phải "tử chiến" với khoai tây đến cùng.
Khoai tây miếng, khoai tây chiên, khoai tây áp chảo, salad khoai tây, khoai tây nghiền...
Thoạt nhìn cũng thịnh soạn phết, có mấy món liền.
Wayne dùng nĩa xiên một miếng khoai tây, liếc nhìn chiếc gương trên tủ sách, phản chiếu một khuôn mặt tóc đen mắt đen.
Chẳng biết nói gì hơn, khuôn mặt này... thật sự rất "đưa" khoai tây!
Cứ nhìn phu nhân Lainer mà xem, nếu không phải Wayne kiên quyết từ chối, anh đã có thể nhận "viện trợ kinh tế dài hạn" giống như gã sinh viên thi trượt kia rồi.
Đây là tháng thứ ba Wayne đặt chân đến lục địa Thần Chọn.
Anh thừa kế tất cả mọi thứ của gã đen đủi cùng tên "Wayne", từ văn phòng thám tử cho đến nợ tiền nhà, rồi đến đống khoai tây tính bằng sọt trong bếp, không sót cái nào.
Hồi mới tới, thấy mình có hẳn một tòa nhà nhỏ ở phố thương mại, có cả gác mái lẫn hầm ngầm, với thái độ sống "tất cả vì tiền", Wayne nhanh chóng chấp nhận sự thay đổi này. Cho đến khi chủ nhà đến đòi nợ và bê luôn cái radio đi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận