Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Võ Học Của Ta Có Khả Năng Bạo Kích (Dịch)
  4. Chương 7: Kẻ tám lạng, người nửa cân

Võ Học Của Ta Có Khả Năng Bạo Kích (Dịch)

  • 150 lượt xem
  • 796 chữ
  • 2024-06-19 19:31:59

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Huynh đài họ Hoàng việc gì phải để tâm mấy chuyện đó. Cả cái Kình Lôi Minh này ai mà chẳng biết Hoàng huynh là bậc đại hiếu tử lừng lẫy, ai mà chẳng kính nể tấm lòng hiếu thảo của huynh cơ chứ!”

Lâm Phàm vừa mở miệng đã là một tràng "tâng bốc" lên tận mây xanh.

Đây chính là kỹ năng miệng lưỡi anh rèn luyện được hồi còn làm cày thuê.

Khi đó, mấy ông chủ thuê anh có thao tác "đi vào lòng đất" đến mấy, qua miệng Lâm Phàm cũng biến thành: “Tôi chỉ đang ở tầng thứ nhất, còn tư duy của sếp đã lên tới tầng khí quyển rồi!”

Bị tâng bốc đến mức sướng rơn, ông chủ mới yên tâm giao nick cho anh. Nhìn xa trông rộng thế này, kỹ thuật chắc chắn không phải dạng vừa!

Nịnh thì vẫn phải nịnh, nhưng lòng cảnh giác thì không được thiếu.

Hoàng Chương vẻ mặt hớn hở, đưa ngón cái và ngón trỏ vuốt ve chòm râu chữ bát, đôi mắt ti hí đảo quanh quan sát xung quanh cực kỳ thần bí.

Thấy không ai chú ý, hắn mới cúi người nói nhỏ:

“Chú có biết nhà phú thương họ Vương trong thành không? Cái nhà siêu giàu ấy! Giờ họ cần hộ tống hàng sang thành bên cạnh, đường xá không xa, ba ngày là tới. Họ cần thuê mười hộ vệ từ Kình Lôi Minh, cạnh tranh gắt kinh khủng. Anh khó khăn lắm mới tranh được một suất, người đầu tiên anh nghĩ tới chính là chú đấy!”

“Kèo này thơm lắm, thù lao cao, lại cực kỳ an toàn, chẳng có tí nguy hiểm nào đâu.”

Nói xong, hắn đứng chờ câu trả lời của Lâm Phàm.

Lâm Phàm mỉm cười:

“ Đa tạ Hoàng huynh gặp chuyện tốt thế này vẫn nhớ tới đệ. Thế huynh không đi à?”

“ Anh cũng muốn đi lắm chứ, cơ mà...”

Hoàng Chương thở dài đầy nuối tiếc,

“Anh không yên tâm về ông cụ thân sinh ở nhà. Cụ bệnh nặng chưa khỏi, vẫn cần anh ở bên chăm sóc.”

Đúng là "hiếu tử" thật sự!

Nếu không biết thừa cái tính của ông anh, khéo mình cũng bị ăn quả lừa rồi.

Lâm Phàm biết chuyện này chắc chắn là thật.

Anh dám đảm bảo Hoàng Chương nhất định ăn được "hoa hồng" trong vụ này.

Ba ngày đường quả thực không xa, nhưng quan trọng là anh cực kỳ không muốn đi. Cho dù kèo có thơm đến đâu đi chăng nữa anh cũng miễn.

Tiền bạc á?

 Với một người đã coi tiền tài như phấn thổ (vì chưa có nhiều) như anh, anh chẳng thèm thiết tha.

Ở lại Kình Lôi Minh tìm một góc bình yên để tu luyện mới là chân ái.

“ Tấm lòng hiếu thảo của huynh làm đệ cảm động rớt nước mắt.”

 Lâm Phàm vừa nói vừa nghĩ cách từ chối cái "lòng tốt" này. Phải tránh xa mọi khởi đầu của cốt truyện (drama).

Tu vi hiện tại của anh chỉ là loại "phế vật trong đám rác rưởi", đối phó người thường thì được, chứ gặp đứa nào có tí võ công thì chẳng khác nào "châu chấu đá xe".

Phải bóp chết mọi nguy hiểm ngay từ trong trứng nước!

Hoàng Chương khiêm tốn:

“Phụng dưỡng cha mẹ là thiên kinh địa nghĩa, trách nhiệm không thể chối từ. Lâm huynh khen quá lời làm anh thấy hổ thẹn quá.”

Ông mà cũng biết hổ thẹn à? Tôi nói thế cho vui thôi mà ông làm như thật thế, đúng là đại hiếu tử "tự huyễn hoặc" bản thân đến mức tin là thật luôn rồi!

Lâm Phàm chỉ "hề hề" cười trừ.

May mà ở đây cái tiếng "hề hề" này chưa bị biến tướng thành tín hiệu đòi "combat" như ở kiếp trước, nếu không Hoàng Chương chắc chắn sẽ liều mạng với anh mất.

“Thế Lâm huynh thấy sao?”

Hoàng Chương hỏi lại.

Lâm Phàm tỏ vẻ tiếc nuối:

“Đa tạ hảo ý của Hoàng huynh, nhưng dạo này đệ có chút việc riêng, e là không đi được rồi.”

Từ chối rất dứt khoát, nhưng biểu cảm trên mặt phải diễn cho sâu, cho thật "trân" để Hoàng Chương không nhận ra anh từ chối vì không tin tưởng, mà là vì "có việc thật".

“Thế thì đáng tiếc quá.”

“Vâng, chuyện huynh giới thiệu chắc chắn là uy tín rồi, tiếc là đệ thật sự không sắp xếp được thời gian.”

Nói thế cho mát lòng mát dạ tí thôi. Anh vẫn muốn làm một "nam tử hán tĩnh lặng", ở lại Kình Lôi Minh tu luyện cho lành.

“ Không sao, Lâm huynh đối đãi với anh không tệ, lần sau có kèo thơm anh lại báo. “

 Hoàng Chương nói đầy chân thành.

 Cái sự "giả trân" đối với hắn đã trở thành thương hiệu rồi.

Hắn lăn lộn đến tận bây giờ, bất kể đối phó với ai, mặt mũi lúc nào cũng trưng ra bộ dạng chân thành nhất.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top