Đêm đã về khuya, xung quanh nhà cửa đều đã tắt đèn tối thui, chỉ còn mỗi căn phòng của Lâm Phàm là vẫn còn le lói ánh lửa.
Khi người khác đang say giấc nồng thì anh vẫn đang miệt mài tu luyện.
Phải thế thôi, muốn có thực lực thì phải đánh đổi, chứ đâu có chuyện "ngồi mát ăn bát vàng".
Chút khổ cực này với anh chẳng thấm tháp gì.
Điều duy nhất khiến anh khó chịu là mấy tay hàng xóm cùng bang hội.
Từ hồi mới vào Kình Lôi Minh đến giờ, tối nào anh cũng nghe thấy tiếng động thình thịch từ phòng bên, có vẻ như đang đấm bao cát.
Nghe mà chỉ muốn chửi thề!
Đã cày cuốc cả ngày ở võ trường rồi còn chưa đủ hay sao mà nửa đêm nửa hôm còn làm trò con bò gì vậy? Không ngủ thì cũng phải để người khác ngủ với chứ!
Lâm Phàm đã nhiều lần định sang đập cửa, chỉ thẳng mặt thằng cha đó mà quát: "Im ngay không ông đập chết giờ!", nhưng rồi lại thôi.
Nhìn lại đống cơ bắp cuồn cuộn của đối phương, anh thấy mình vẫn nên... tém tém lại kẻo bị ăn đòn như chơi.
Cuối cùng, anh chỉ đành nhét bông vào tai, trùm chăn kín mít mà ngủ.
Quay lại lúc nửa đêm.
Toàn thân Lâm Phàm ướt sũng mồ hôi.
Chiêu Đại Lực Ngưu Ma Quyền sau khi đạt đến cảnh giới "Thông Thấu" thì độ khó tăng vọt, yêu cầu cực kỳ khắt khe.
Kình lực phải phân tán đều đến từng thớ thịt, khớp xương, khiến cho bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể khi chạm vào cũng đều mang sức công phá kinh người.
Anh bưng chậu nước lạnh ra sân, dội một cái từ đầu đến chân.
Một cảm giác lạnh thấu tim gan, sướng rơn cả người!
Cũng may cái thân hình này đã được "buff" cứng cáp, chứ như người bình thường mà chơi kiểu này thì chắc chắn là "đăng xuất" sớm vì viêm phổi.
Tắm xong, tinh thần anh sảng khoái hẳn ra, leo lên giường đánh một giấc sâu để sáng sớm còn dậy cày tiếp.
...
Sáng sớm, sương mù còn chưa tan, không khí còn vương chút hơi ẩm.
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm giác phổi như được thanh lọc, tinh thần cực kỳ phấn chấn.
Dù thức khuya cày cuốc nhưng không hiểu sao cứ chợp mắt một chút là anh lại hồi đầy thanh máu và năng lượng ngay.
Tại võ trường.
"Đám người của quan phủ đến rồi à?"
Lâm Phàm thấy mấy tay nha dịch đeo đao lững thững đi tới, vừa đi vừa lầm bầm gì đó.
Sau khi nhận được mớ bạc "lót tay" từ Kình Lôi Minh, ai nấy đều hớn hở rời đi.
Ngô Tuấn bĩu môi nói:
"Mấy cha đó chỉ đến để kiếm chác thôi. Thấy có người chết là đánh hơi đến ngay, nhưng đây là chuyện của Kình Lôi Minh chúng ta, mấy cái loại chỉ biết ăn chơi nhảy múa đó thì làm được tích sự gì. Thời buổi này hoàng quyền mục nát rồi, quan phủ chỉ là cái vỏ rỗng thôi."
"Thế thì loạn quá nhỉ."
Lâm Phàm cảm thán.
"Loạn thì cũng chẳng đến mức ấy, quan phủ vẫn còn bắt nạt được dân lành. Mà Kình Lôi Minh chúng ta sống dựa vào dân, đương nhiên không để Thiên Cửu Thành loạn lên rồi. Hôm qua ông không thấy đâu, đám người đó chết thảm lắm. Nghe Trương quản giáo nói đều bị một chưởng đánh nát tâm mạch, ra tay cực kỳ tàn độc, không để lại một ai sống sót."
Ngô Tuấn rùng mình, thầm nghĩ may mà mình không tham gia chuyến hộ tống đó, không thì giờ này chắc xanh cỏ rồi.
Lâm Phàm gật đầu, thầm nghĩ thế giới này còn loạn hơn mình tưởng.
Luật pháp không nghiêm thì mạng người như cỏ rác, Kình Lôi Minh dù to thật nhưng cũng chỉ bá chủ một phương thôi.
Thôi, tốt nhất là cứ tập trung cày level cho chắc ăn.
Cứ hễ có tranh giành quyền lực là có đổ máu.
Ngay cả triều đình còn sụp đổ được thì cái bang hội cỏn con này bị diệt môn cũng chẳng phải chuyện gì không thể xảy ra.
Nghĩ hơi xa rồi...
Nhưng Lâm Phàm vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Lỡ như có biến thật thì anh còn có cái mà giữ mạng, rồi tìm chỗ nào đó "hèn" một chút để tu luyện tiếp, tuyệt đối không dại gì mà lao vào mấy cuộc tranh hùng xưng bá làm gì cho mệt.
"Lâm huynh, nghĩ gì mà thẫn thờ thế?"
Ngô Tuấn thấy Lâm Phàm đơ ra thì tò mò hỏi.
"À không có gì, tôi đang nghĩ bao giờ được phát lương thì anh em mình ra Yên Vũ Lâu nghe nhạc tí nhỉ?"
Lâm Phàm buột miệng nói đại.
Quả nhiên, mấy tay xung quanh đang lơ đãng, vừa nghe thấy ba chữ "Yên Vũ Các" là mắt sáng rực lên như đèn pha.
"Khi nào đi thế?"
"Cho tôi một slot với!"
"Tôi hẹn với em Thải Liên rồi, lần sau em ấy hứa sẽ biểu diễn ảo thuật cho tôi xem."
"Ảo thuật gì thế?"
"Tầm Long Thôn Kim (Tìm rồng nuốt vàng)."
"Hả? Chiêu này nghe có vẻ... ra gì đấy nhỉ?"
Lâm Phàm đảo mắt trắng dã.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận