"Lâm huynh, thi thể mấy người kia đều được bày ở đằng kia rồi, thiên hạ đang kéo nhau ra xem đông lắm, hay là mình cũng ra làm tí 'view' nhỉ?"
Ngô Tuấn vẻ mặt hơi buồn bã, nhưng cái tính hóng hớt vẫn thắng thế.
Người chết vốn chẳng thân chẳng thích, hắn cũng không cảm thấy gì nhiều, duy nhất chỉ có một nỗi lo: chúng ta đều là người của Kình Lôi Minh, các ngươi bị tèo, chẳng hóa ra bọn ta cũng đang gặp nguy hiểm hay sao?
Thi thể thì có gì mà xem, nhìn xong tối về lại mất ngủ vì ác mộng mất.
"Thôi, các ông đi đi."
Lâm Phàm từ chối ngay tắp lự.
Chuyện này càng củng cố thêm quyết tâm khổ luyện của hắn.
Giai đoạn đầu là phải thật thấp điều, im lặng mà tu luyện, cố mà nâng trình độ lên.
Ngô Tuấn và mấy người khác kéo nhau đi xem xác chết.
Võ trường lúc này hơi lộn nhộn, không hợp để tu luyện, Lâm Phàm nghĩ bụng thôi thì về phòng, vừa yên tĩnh vừa đỡ phiền.
Hắn liếc về phía Hoàng Chương, phát hiện gã kia lại "bay màu" đâu mất tiêu rồi, chắc lại đang trốn ở xó xỉnh nào đó mà run cầm cập đây.
Đang trên đường về.
"Lâm huynh!"
Tiếng gọi vang lên, chẳng cần nhìn cũng biết là ai.
Ngoài lão Hoàng Chương ra thì còn ai vào đây nữa?
Lâm Phàm lập tức nhấn ga, đi nhanh hơn.
Cái lão này đích thị là "sao chổi", trước đây cứ tưởng lão là "vua đào hố", giờ mới biết lão không chỉ đào hố mà còn mang vía nặng.
Ai đi cùng lão là người đó xui tận mạng.
Mà không... không chỉ là xui xẻo đâu, mà là bay màu thật đấy!
"Lâm huynh dừng bước, dừng bước chút đã!"
Hoàng Chương thấy Lâm Phàm đi như bay thì cũng vắt chân lên cổ mà đuổi theo, chẳng mấy chốc đã chặn trước mặt Lâm Phàm:
"Lâm huynh, huynh đệ theo sau đuổi theo mệt bở hơi tai, sao huynh không dừng lại thế?"
"Ơ, Hoàng huynh gọi tôi đấy à? Vừa mải nghĩ mấy việc linh tinh nên thật sự không nghe thấy gì cả."
Lâm Phàm mặt không đổi sắc nói dối. Hắn cũng không ngờ lão Hoàng Chương này "tốc độ bàn thờ" ghê vậy, xem ra động lực đuổi theo mình là cực kỳ dồi dào.
Hoàng Chương nhìn hắn với ánh mắt đầy oán niệm: "Lâm huynh đang ghét bỏ tôi đấy à?"
Chứ còn gì nữa?
Lâm Phàm rùng mình một cái, sến súa quá, buồn nôn quá!
Ai mà tin được một gã trung niên mặt chuột tai dơi, râu ria lởm chởm lại dùng cái ánh mắt "đắm đuối" ấy để nói ra những lời này. Hắn suýt nữa thì nôn sạch chỗ cơm tối ra ngoài.
"Đâu có, Hoàng huynh cứ đùa, tôi sao mà ghét ông được."
Hắn thực sự không biết Hoàng Chương tìm mình để làm gì.
Mượn tiền chăng?
Đừng hòng, ngay cả cái chuyện "vui vẻ" kia lão còn định đi "ăn chực", lấy đâu ra ngân lượng.
"Haizz! Nói thật với Lâm huynh, lòng tôi giờ đang đau như cắt. Ai mà ngờ lại xảy ra chuyện kinh khủng như thế. Lúc đầu tôi cứ tưởng đây là một kèo thơm, chỉ là đi giao đồ thôi, làm gì có nguy hiểm gì. Ai dè..."
Hoàng Chương hối hận khôn nguôi.
Quỷ mới biết chuyện gì đã xảy ra.
Lão chỉ định kiếm thêm ít tiền hoa hồng trên đầu người thôi, mọi thứ đều đúng quy trình, nhưng giờ chết nhiều người thế này, lão biết mình không bị tội nhưng lương tâm cũng cắn rứt lắm (có lẽ vậy).
Ừ, rồi sao nữa?
"Hoàng huynh đừng tự trách mình, chuyện này ông cũng đâu có muốn."
"Đương nhiên là không muốn rồi! À này Lâm huynh, suýt chút nữa là tôi giới thiệu kèo thơm này cho huynh đấy. May mà huynh không đi, chứ huynh mà có mệnh hệ gì chắc tôi không sống nổi mất. Thế nên tôi phải chạy ra giải thích ngay, kẻo huynh lại tưởng tôi muốn hại huynh. Huynh cứ yên tâm, sau này có kèo nào ngon, tôi nhất định sẽ check kỹ rồi mới báo huynh."
Hoàng Chương thề thốt đầy uy tín.
Lâm Phàm cảm thấy có gì đó "sai sai".
Gã này nhìn thì có vẻ tự trách, nhưng thực chất là đang đi giải thích để phủi sạch trách nhiệm thì đúng hơn.
Còn cái gọi là kèo thơm của lão á?
Dẹp đi nhé, tôi còn muốn sống thọ. Đừng có mà chơi tôi, đi mà chơi người khác ấy. Tôi đây chỉ muốn an tĩnh tu luyện, không màng danh lợi tiền bạc, cứ coi tôi là cái thằng phế vật không thích tiền đi!
"Đa tạ Hoàng huynh quan tâm, chuyện đó để sau hãy nói. Bây giờ xảy ra chuyện lớn thế này, theo tôi thấy, ông nên đi thăm hỏi người nhà của những anh em đã hy sinh đi. Người mất rồi, khổ thân lắm."
Lâm Phàm nhắc nhở.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận