Không ngờ Yên Vũ Các lại có chiêu trò này, đúng là cái chốn ăn chơi số một Thiên Cửu Thành, hoạt động chất lượng thực sự, mở ra chút hy vọng mong manh cho đám nghèo rớt mồng tơi như hắn.
Nhìn đám thực khách xung quanh đang vò đầu bứt tai, Lâm Phàm thầm cảm thán: Đúng là hậu quả của việc không chịu học hành mà.
Xuyên không mà không găm sẵn vài bài thơ trong bụng thì lấy cái gì để làm màu, để "khè" thiên hạ đây?
"Này cô em, cái trò này của Yên Vũ Các nhà mình có phải là lừa đảo không đấy? Có khi nào cơ cấu hết cả rồi không?"
Lâm Phàm nghi ngờ, sợ đây chỉ là chiêu trò bày ra cho vui để hoạt náo không khí, còn giải thưởng thì đã "có chủ".
Cô nàng tiểu thư cười tươi như hoa:
"Gia cứ yên tâm, Yên Vũ Các chúng em sao dám tự đập vỡ bát cơm của mình. Làm cái nghề này quan trọng nhất là uy tín, mất uy tín thì coi như xong đời."
Lâm Phàm ngẫm nghĩ, cũng đúng, kệ nó thật hay giả, dù sao mình cũng chẳng mất gì.
"Lâm huynh, cái trò múa bút này không phải dành cho mấy anh em mình đâu, uống đi, uống đi!"
Ngô Tuấn mặt đỏ gay, hơi rượu đã bốc lên tận đầu, tay ôm mỹ nhân hưởng lạc, còn mấy thứ hư ảo kia cứ kệ đi, sướng trước mắt cái đã.
"Chí lý!"
Lâm Phàm cười hì hì, nâng chén cạn sạch.
Rượu vào đến đâu tê tái đến đó, phối hợp với không khí này đúng là dễ khiến người ta "bay bổng", không dứt ra nổi.
Chậc... đúng là vạn ác dâm đứng đầu, mòn chí anh hùng mà!
Hồi lâu sau!
Một bà tú bà vẫn còn giữ được chút nhan sắc, uốn éo vòng eo bước lên lễ đài, hắng giọng nói:
"Các vị, đáp án của Mặc Vận cô nương đã có rồi. Vị khách nhân văn chương lai láng, giành được giải nhất lần này chính là... Lâm Phàm gia!"
Lúc này, Lâm Phàm vẫn đang cụng ly với bọn Ngô Tuấn.
Khi tú bà xuất hiện, ai nấy đều vô thức dán mắt lên sân khấu, những đôi mắt ti hí tràn đầy vẻ mong chờ.
Ngô Tuấn cười khà khà:
"Có gì mà nhìn, mấy thằng võ phu thô kệch như bọn mình trúng thế quái nào được. Uống đi, đừng có mơ mộng hão huyền nữa."
Hắn vừa dứt lời, cái tên "Lâm Phàm" vang lên khắp toàn trường.
Ngô Tuấn cùng mấy huynh đệ đang đưa chén rượu lên miệng thì khựng lại như hóa đá, mắt trợn ngược nhìn Lâm Phàm:
"Nó bảo... tên ông à?"
"Nếu không có gì bất ngờ, thì chắc đúng là tôi rồi."
Lâm Phàm hất cằm, làm bộ trầm ngâm một lát rồi mới thản nhiên trả lời.
Cạch một tiếng, chén rượu từ tay Ngô Tuấn rơi xuống bàn.
Sốc tận óc!
Thậm chí cảm giác như... mình đúng là cái thằng hề vậy.
Lâm Phàm đứng dậy chắp tay chào mọi người xung quanh, thừa nhận luôn.
Không ngờ cái lầu xanh này làm ăn cũng có tâm phết, không hề có "buff bẩn" hay cơ cấu gì cả.
Thơ của Tô đại ca (Tô Đông Pha) đúng là đỉnh của chóp, không phục không được.
"Gia, ngài có lời gì muốn nhắn gửi tới Mặc Vận cô nương không ạ?"
Một tên tiểu nhị chạy đến hỏi, mặt đầy vẻ ngưỡng mộ, rõ ràng là cũng thèm khát lắm nhưng không có tài như Lâm Phàm.
Lâm Phàm mỉm cười:
"Ta muốn tặng Mặc Vận cô nương một quả táo, hy vọng cô ấy sẽ thích."
"???"
Mọi người ngơ ngác.
Tặng táo?
Người ta tặng vàng bạc châu báu không xong, ông lại tặng quả táo?
Cái thằng cha đáng chết này, chỉ cầu xin ông nhẹ tay với Mặc Vận cô nương một chút, đừng có làm hỏng "đồ quý" của bọn tôi.
"Gia, mời đi theo lối này, Mặc Vận cô nương đã đợi ngài từ lâu."
Tiểu nhị chẳng quan tâm hắn tặng cái vẹo gì, chỉ đơn giản là ghen tị với cái vận may chó ngáp phải ruồi của hắn thôi.
"Ngô huynh, tôi đi trước đây, không tiếp các ông được nữa. Chơi vui vẻ nhé!"
"Ờ..."
Đám đông nhìn theo cái bóng của Lâm Phàm mà thèm rỏ dãi.
Ngô Tuấn thở dài sườn sượt:
"Hôm nay Lâm huynh hưởng đủ rồi, e là đêm nay 'máy móc' phải hoạt động hết công suất không được nghỉ ngơi rồi."
"Ghen tị vãi!"
"Cứng hết cả người!"
"+1!"
Trong phòng bao trên lầu, Trương quản giáo cũng đang rất sướng, ôm Hồng Lăng cô nương hưởng thụ hương vị ngọt ngào.
Khi thấy Lâm Phàm giành giải nhất, ông ta đứng hình, mắt chữ O mồm chữ A.
Cái... cái gì thế này?
Người ta thì được "ăn phở" miễn phí, còn mình thì mất cả trăm lượng bạc.
Cái khoảng cách này có hơi bị lớn quá không?
Sau đó, tú bà công bố bài thơ Lâm Phàm viết.
Những người có chút chữ nghĩa nghe xong thì chấn động, tâm phục khẩu phục.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận