Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 46: Huyết chiến Tửu lầu

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 73 lượt xem
  • 2095 chữ
  • 2025-05-31 08:54:14

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Khặc!"

Thanh Vũ bị ả kỹ nữ ngồi cạnh táng thẳng vào mặt, ngã ngửa ra sau, trông chẳng khác gì một gánh nặng thừa thãi.

Chân Võ nhanh tay tóm lấy ả kỹ nữ đang định đào tẩu.

Cùng lúc đó, tên nhạc công ôm tỳ bà không biết đã rút từ đâu ra một nắm đại châm, kẹp đầy giữa mười ngón tay.

"Chết đi!"

Vút! Vút!

Mưa kim xé gió lao tới.

Chân Võ không chút do dự, túm lấy ả kỹ nữ trong tay ném thẳng ra làm lá chắn.

Thanh Sương cũng nhanh như chớp, túm lấy cổ áo tên Thanh Vũ đang nằm bò dưới đất mà lùi lại phía sau.

Và rồi...

Phầm phập!

"Á!"

Ả kỹ nữ đáng thương bỗng chốc biến thành tấm bia thịt giữa không trung, toàn thân găm đầy độc châm, hét lên một tiếng ngắn ngủi rồi rơi bịch xuống sàn.

"Ngươi... đồ súc sinh tàn nhẫn!"

Tên nhạc công trố mắt nhìn, không thể tin nổi một tên đạo sĩ lại có thể dùng phụ nữ làm khiên đỡ đạn một cách thản nhiên đến thế.

Chân Võ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lẽo đầy vẻ khinh khỉnh: "Tàn nhẫn cái thá gì? Chính ngươi là kẻ muốn giết người cơ mà."

Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai tên nhạc công và ba ả kỹ nữ.

Cộng thêm một kẻ đang mai phục ngoài cửa.

"Chậc chậc, nói đi cũng phải nói lại, chuẩn bị có bấy nhiêu đây thôi sao?"

Chân Võ dẫm chân lên xác ả kỹ nữ đang bị cắm đầy kim như một con nhím, buông lời mỉa mai.

Tên nhạc công cầm sáo nghe vậy thì mặt mũi biến dạng, trông hung thần ác sát vô cùng.

"Thằng ranh, sao ngươi biết được?"

"Sao mà không biết cho được? Cái màn kịch của các ngươi hở sườn đến mức ta chẳng buồn liệt kê ra nữa."

Chân Võ nhún vai,

"Xem ra tên Kim Tích Sơn muốn dụ bọn ta tới đây để thủ tiêu. Nhưng mà này, ám sát kiểu gì mà lỏng lẻo thế hả lũ gà mờ?"

"Ngươi..."

"Để ta hỏi một câu thôi. Cái gã Nhị Bát Long Vĩ kia cũng là do Kim Tích Sơn thuê đúng không?"

"Chúng ta không bao giờ bán đứng thông tin khách hàng."

"Khách hàng cái con khỉ! Bị lộ tẩy rồi, ám sát thất bại thảm hại mà còn bày đặt giữ chữ tín."

Trước sự châm chọc của Chân Võ, tên nhạc công cầm sáo trừng mắt, lén rút từ trong ngực ra một bình thuốc độc, còn tên cầm tỳ bà lại chuẩn bị tung thêm một đợt phi châm.

Chân Võ đứng hiên ngang trên bàn, nhìn xuống lũ chúng bằng ánh mắt âm u, giọng lạnh như tiền: "Này, ta nói trước để các ngươi biết đường mà giữ mạng."

"Dùng thứ đó... là chết chắc đấy."

"Hừ! Ngươi mới là kẻ phải chết!"

Ngay khi bình thuốc độc vừa định vung ra, phi châm chuẩn bị rời tay...

Rắc! Bộp!

Chỉ trong một bước chân, Chân Võ đã thu hẹp khoảng cách.

Cú đá của hắn lún sâu vào bụng tên cầm tỳ bà, đồng thời bàn tay hắn đã bóp chặt lấy cổ tay tên đang cầm bình độc dược.

"Khổ thật, đã bảo là đừng có làm rồi mà."

"Á á á!"

Cổ tay bị bẻ gãy răng rắc, tên nhạc công đau đớn rú lên.

Chân Võ nhanh tay bóp chặt hàm hắn.

"Ta đã bảo là sẽ chết cơ mà?"

Bình thuốc độc bị Chân Võ cướp lấy.

Và rồi...

Bốp!

Hắn tống cả bình thuốc vào miệng gã rồi tung một cú đấm ngàn cân.

"Khục... ặc...!"

Bình sứ vỡ vụn trong miệng, độc dược trôi tuột xuống thực quản.

Tên nhạc công ôm cổ quằn quại trên mặt đất.

Coi như hắn đã được Chân Võ "ưu ái" cho nếm trọn bình độc do chính mình chuẩn bị.

"Đồ ma đầu độc ác!"

Thấy đồng đội chết thảm trong sắc mặt tím đen, tên cầm tỳ bà còn lại và lũ kỹ nữ lao vào tấn công Chân Võ với đôi mắt đỏ ngầu sát khí.

"Gớm thật, dám sao!"

Thanh Sương đang đứng ngoài bỗng rút kiếm.

Thanh kiếm của đạo gia mang theo khí kình của Võ Đang vung lên.

Lưu Vân Kiếm Pháp.

Vốn dĩ đây là bộ kiếm pháp nhu hòa, biến hóa khôn lường, nhưng dưới bàn tay của Thanh Sương lúc này — sau khi được Chân Võ "khai sáng" về cái gọi là đạo lý ở đời — nó đã trở nên vô cùng ngắn gọn và tàn độc.

Cô nàng ra tay không một chút do dự.

Xoẹt!

Một đường kiếm ngang, một cái đầu kỹ nữ rơi xuống, máu tươi phun trào.

Một đường kiếm chéo, thân hình tên nhạc công cầm kim bị cắt làm hai đoạn.

Ngay khi mũi kiếm tiếp theo định lấy mạng ả kỹ nữ cuối cùng...

Kengggg!

Một gã đàn ông thấp bé từ ngoài cửa lao vào, tung một cú đấm thép đánh bạt lưỡi kiếm của Thanh Sương.

Hắn nhìn quanh căn phòng đầy máu, đồng tử rung động dữ dội.

"Chà, giá mà ngươi vào sớm hơn một chút thì chắc đã cứu thêm được một mạng rồi."

Giọng điệu tiếc nuối giả tạo của Chân Võ khiến gân xanh trên trán gã đàn ông nọ nổi lên cuồn cuộn.

"Lũ chúng bay..."

Từ cơ thể nhỏ thó của gã tỏa ra một luồng sát khí kinh người, mạnh đến mức làm nứt toác cả mặt sàn và tường xung quanh.

"Hô? Khá đấy chứ."

"Ngươi dám..."

Không nén nổi cơn giận, gã siết chặt nắm đấm.

Hai ả kỹ nữ còn sống sót cũng vội vàng đứng sang hai bên hỗ trợ.

"Mà này, ngay từ lúc bọn ta không uống chén rượu có bỏ 'gia vị' của các ngươi thì vụ ám sát này đã thất bại rồi, đúng không?"

"Câm miệng! Ta sẽ băm xác các ngươi!"

Lũ kỹ nữ rít lên.

"Hừm."

Chân Võ bình thản quan sát.

Thực lực của gã thấp bé kia cũng khá, nhưng so với hắn thì đúng là... chỉ biết thở dài.

Nếu là lúc mới uống rượu xong thì có lẽ kết quả sẽ khác, chứ với một Chân Võ đang tỉnh táo thế này, bọn chúng chẳng có cửa.

Nói cách khác, hạng tép riu này không đáng để đại ma đầu như hắn phải tự mình ra tay.

"Thanh Vũ."

"Dạ, dạ?"

Thanh Vũ lúng túng đáp.

"Gã kia dùng tay không kìa."

"Đánh đi."

"Hả? Con... con đánh á?"

Cái thằng nhóc thiếu tự tin này.

"Ừ, con sẽ thắng."

Con sẽ thắng, sẽ thắng, sẽ thắng...

Lời thì thầm như bùa chú của Chân Võ rót vào tai Thanh Vũ, ngay lập tức thổi bùng ý chí chiến đấu của gã béo.

Thanh Vũ lên tinh thần, siết chặt nắm đấm.

"Thanh Sương, cô lo hai ả kỹ nữ kia đi."

"Rõ, thưa sư thúc!"

Chân Võ vừa lùi lại một bước, gã đàn ông thấp bé đã gầm lên như sấm, lao tới.

Hùmmm!

Một cú đấm mang theo kình lực mãnh liệt xé toác không trung, tạo ra một cơn cuồng phong ập vào Chân Võ.

"Hấp!"

Thanh Vũ đạp tường nhảy vọt lên, dùng thân hình hộ pháp chắn ngay trước mặt gã đàn ông.

Bành!

Hai nắm đấm va chạm giữa hư không.

Thanh Vũ, đệ tử út của chữ "Thanh".

Tuy bình thường chỉ biết có thịt, ngốc nghếch lại thiếu tinh tế, nhưng bộ Thất Tinh Quyền trong tay gã là một trong những môn quyền pháp tinh yếu nhất của Võ Đang.

Hơn nữa, sau khi được Chân Võ chỉnh sửa lại bộ pháp và chiêu thức cho phù hợp với thể hình "đẫy đà", uy lực của nó đã tăng vọt đến mức đáng kinh tởm.

Bành! Chát! Bành!

Chỉ cần có sự tự tin, quyền thuật của Thanh Vũ không hề ngán bất cứ ai. Gã đàn ông thấp bé kia cũng là một cao thủ quyền sư, chống đỡ cực kỳ bền bỉ.

'Khốn kiếp!'

Nhưng cứ mỗi lần va chạm, gã lại cảm giác như xương cốt sắp vỡ vụn.

Dù gã luyện ngoại công hàng ngày, nhưng cú đấm của tên béo Thanh Vũ lại chứa đựng một luồng nội gia chân khí cực kỳ thâm hậu.

Võ Đang là danh môn chính phái, còn gã chỉ là hạng du côn đầu đường xó chợ.

Ngay từ đầu, đẳng cấp đã khác biệt.

Hơn nữa, tay chân Thanh Vũ lại nhanh đến lạ kỳ, hoàn toàn không khớp với cái thân hình như cái chum của gã.

'Chết tiệt, không ngờ mình lại bị ép đến mức này.'

Ngay khi gã đang tìm cách đối phó với Thanh Vũ thì...

"Á!"

Tiếng hét của ả kỹ nữ vang lên bên cạnh.

Thanh kiếm của Thanh Sương đã đâm xuyên ngực ả. Sau đó, ả còn lại cũng bỏ mạng.

Bốp!

Chỉ một phút lơ là, cú đấm của Thanh Vũ đã lún sâu vào mạng sườn gã đàn ông.

"Khặc...!"

Cảm giác nghẹt thở ập đến, thân hình gã bay bổng lên không trung.

Thanh Vũ vận kình, tung ra chiêu cuối.

Thất Tinh Quyền — Thương Long Xuất Đầu!

Dù cảnh giới chưa đủ để phát ra kình lực tầm xa, nhưng cú đấm chính diện này đủ để hất văng gã đàn ông nọ xuyên qua bức tường phòng.

"Oẹ!"

Gã đàn ông văng ra ngoài hành lang, nôn ra một ngụm máu đen đặc.

Cộp, cộp.

Thanh Vũ định bước ra ngoài để kết liễu, nhưng...

"Thanh Vũ, dừng lại!"

Tiếng quát đầy cảnh báo của Chân Võ khiến gã khựng lại.

Xoẹt!

Một luồng kiếm khí sắc lẹm lướt qua ngay sát mũi giày của Thanh Vũ.

Rắc rắc!

Mặt sàn gỗ phía trước bị cày nát thành một đường sâu hoắm.

"Hô hô, thật là đáng tiếc. Không ngờ ngươi lại nhận ra được."

Tiếng cười của một lão già móm mém vang lên từ cuối hành lang.

Chỉ cần Thanh Vũ tiến thêm một phân nữa, thân hình mập mạp của gã chắc chắn đã bị chẻ làm đôi.

Đó chính là lão già đã đón tiếp nhóm Chân Võ khi họ mới bước vào tửu lầu.

Cứ ngỡ lão chỉ là một kẻ điều hành tửu lầu quèn ở nơi hẻo lánh, nào ngờ...

"Thanh Vũ, lùi lại."

Chân Võ bước ra chắn trước mặt đồ điệt, vẻ mặt tràn đầy vẻ căng thẳng.

"Sư thúc, để con lo."

Thanh Sương định tiến lên nhưng Chân Võ lắc đầu ngăn lại.

Lão già này là ai?

Mạnh. Rất mạnh.

Đây là một biến số hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Một kẻ có thực lực thế này không đời nào lại đi nhận ủy thác của hạng tiểu thương nhân như Kim Tích Sơn.

Cái khí kình vừa rồi... ít nhất lão cũng đã đạt đến cảnh giới Đạn Khí (bắn khí ra ngoài).

Trong giới kiếm khách, cảnh giới sử dụng kiếm khí chia làm ba bậc.

Đầu tiên là Hiển Khí, dùng binh khí để bộc lộ khí kình ra ngoài.

Hầu hết cao thủ giang hồ đều dừng lại ở đây.

Kẻ phá vỡ bức tường đó sẽ đạt tới Đạn Khí.

Có thể bắn khí kình đến bất cứ đâu theo ý muốn. Đây cũng là cảnh giới mà Chân Võ hiện tại đang sở hữu.

Nhưng lão già này... lão chỉ đứng chắp tay sau lưng mà uy áp tỏa ra đã khiến da thịt Chân Võ đau nhói. Đây chắc chắn là cảnh giới Ý Khí trở lên.

Thậm chí nếu đen đủi, lão có thể đã chạm tới cảnh giới 'Cương'.

…..

Rốt cuộc lão là ai?

Cao thủ cỡ này, mình không thể không biết.

Minh Nguyệt Ma Giáo, Tứ Bại Thiên, Chính Vũ Minh...

Dù lục lọi ký ức đến đâu, Chân Võ cũng không tìm thấy ai có ngoại hình giống lão già này trong số các danh túc giang hồ.

"Khá khen cho tiểu tử ngươi. Có lẽ trong đám đồng lứa, ngươi là đệ nhất Trung Nguyên rồi. Ta chưa từng nghe nói Võ Đang lại có đệ tử kiệt xuất như thế."

Lão già cười, đôi gò má hóp lại vì không còn răng.

"Chắc tại lão già rồi nên tai bị điếc đấy thôi."

Chân Võ đáp trả đầy xấc xược.

"Hô hô, thằng ranh này, cái miệng cũng lợi hại gớm."

"Câm mồm đi. Lão là cùng hội cùng thuyền với chúng à?"

"Cùng hội? Hừm, chắc là vậy. Hiện tại ta đang sử dụng bọn nhóc này, nên coi là cùng hội cũng không sai."

Chết tiệt! Cái lão già họ Kim kia. Hắn đã chi bao nhiêu tiền vậy?

Lại đụng ngay phải cao thủ cỡ này.

Thực lực tầm này thì đáng lẽ nên chui vào xó nào đó mà làm Thái thượng trưởng lão cho sướng thân, việc gì phải đi làm cái nghề đâm thuê chém mướn này?

Đúng là lão già dở hơi!

Cơn bực tức dâng trào trong lòng Chân Võ.

Nếu là kiếp trước thì không nói, chứ thực lực hiện tại, dù có dùng mưu hèn kế bẩn thì hắn cũng cầm chắc phần bại.

Dù có cộng thêm cả Thanh Vũ và Thanh Sương thì cũng đừng hòng chạm được vào một sợi lông chân của lão.

Nếu biết có lão già này ở đây, hắn đã chẳng thong dong đến thế.

"Một kẻ như lão mà lại đi nhận tiền để giết một đứa trẻ như ta, không thấy hổ thẹn sao?"

"Hử? Ta nói là cùng hội, chứ có nói là nhận tiền để giết ngươi đâu."

"Cái gì?"

Lão già này đang đùa giỡn với hắn sao?

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top