Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 39: Bài học đắt giá nơi triền núi

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 73 lượt xem
  • 1947 chữ
  • 2025-05-31 08:53:45

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Hơn nữa, sau lần bị Thanh Vũ đánh bại lần trước, hắn đã được Chân Võ chỉ điểm cho vài đường.

Dù thời gian ngắn ngủi, nhưng sự thấu hiểu về các chiêu thức kiếm công của hắn đã sâu sắc hơn nhiều, thực lực thăng tiến vượt bậc.

Ngay từ đầu, lũ lưu manh tam lưu này không phải là đối thủ của hắn.

Chát! Bốp! Bộp!

Tiếng chuôi kiếm đập vào da thịt vang lên liên hồi trong đám loạn đả.

Chớp mắt, hai tên bị trúng huyệt đạo đã nằm vật ra đất kêu gào thảm thiết.

Chân Võ vì tò mò nên quan sát kỹ lũ tấn công Thanh Sương.

Hô? Bọn này cũng khá đấy nhỉ?

Trong số những tên đang tấn công, có vài đứa di chuyển rất linh hoạt.

Cách chúng dùng đao rất thuần thục, chứng tỏ là những kẻ có không ít kinh nghiệm thực chiến.

Chúng mạnh hơn hẳn cái loại côn đồ đầu đường xó chợ thông thường.

Nhưng dù có hợp công đi chăng nữa, thực lực của Thanh Sương vẫn nhỉnh hơn một chút.

Chậc chậc, đã bảo rồi, tụi bây không có cửa đâu...

Đang định thở dài một cái thì...

"Ư hự!"

Một tiếng rên rỉ lạc điệu vang lên.

Hả? Là Thanh Sương.

Thanh Sương bị trúng một vết thương dưới vai, lùi lại vài bước.

"Sư huynh!"

Thanh Vũ hốt hoảng định xông lên thì bị Chân Võ giữ lại.

Rõ ràng thực lực cao hơn, vậy mà lại trúng đao của đối thủ.

Vấn đề nằm ở kinh nghiệm thực chiến.

Thanh Sương vốn chỉ biết vùi đầu trên núi luyện võ.

Hắn có nằm mơ cũng không ngờ tới chuyện này.

Đấu võ định sẵn chiêu thức khác xa với một trận chiến sống còn ngoài thực tế.

Trong những cuộc loạn đả này, không có chiêu số hay bài bản gì cả.

Chúng giấu đi thực lực thật sự trong những đòn tấn công hỗn loạn, rồi kiên nhẫn chờ thời cơ.

Chờ đến khi Thanh Sương quá quen với những đòn tấn công rác rưởi của chúng mà sơ hở.

Đây chính là cái hố mà những kẻ mới chân ướt chân ráo bước vào giang hồ thường xuyên vấp phải.

Trừ khi thực lực của ngươi áp đảo đến mức không có bất kỳ biến số nào có thể xảy ra, bằng không, ngay cả một đại cao thủ cũng có thể bỏ mạng dưới lưỡi dao của một tên tiểu tốt tam lưu.

Có thực lực mà thiếu kinh nghiệm, đôi khi chính là liều thuốc độc.

Mẹ kiếp!

Thanh Sương chửi thầm trong lòng.

Lũ đang bao vây hắn rõ ràng là hạ thủ.

Cách biệt thực lực là quá rõ ràng.

Vậy mà từ sau vết thương ở vai, những vết chém khác cứ thế tăng dần.

Hắn không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, tâm trí bắt đầu trở nên hỗn loạn.

Đây là lần đầu tiên hắn trải qua một trận chiến như thế này.

Đòn tấn công của chúng chẳng có chiêu có thức, cũng chẳng theo một lộ số nào cả.

Thay vào đó, chúng vô cùng lì lợm và hung ác.

Dù chỉ là kiếm của hạ thủ, nhưng sát khí tỏa ra lạnh lẽo đến thấu xương.

Keng! Choang!

Đòn tấn công ngày càng hỗn loạn và dồn dập khiến hắn chống đỡ vô cùng chật vật.

Phập!

"Khốn kiếp!"

Cảm giác đau nhói ở đầu gối khiến thân hình Thanh Sương lảo đảo.

Tận dụng cơ hội, một con đoản đao sắc lẹm nhắm thẳng vào cổ họng hắn lao tới.

Để né tránh thì...

Chộp!

"Chậc, định để ngươi học hỏi thêm chút kinh nghiệm, nhưng xem ra không ổn rồi."

"Sư... Sư thúc..."

Con đoản đao không thể chạm tới cổ Thanh Sương, nó đã bị bàn tay của Chân Võ chặn lại từ lúc nào không hay.

Trước sự xuất hiện đột ngột của Chân Võ, tên tấn công cố sức rút dao ra nhưng vô vọng, vẻ mặt hiện rõ sự bàng hoàng.

"Cái đồ ngu này, thất bại rồi thì phải bỏ dao mà chạy chứ."

Rắc!

Cùng với nụ cười khẩy, Chân Võ bóp mạnh bàn tay, con đoản đao vỡ vụn phát ra những tiếng kêu răng rắc.

Và rồi...

Bốp!

Một cú đá thẳng tắp găm thẳng vào bụng tên kia.

"Hự...!"

Người hắn gập lại như một con tôm khô.

Bộp!

Nắm đấm của Chân Võ giáng mạnh vào gáy hắn.

Thình!

Cú va chạm cực mạnh khiến tên kia đập mặt xuống đất, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.

"Chà, tóm được một tên rồi."

Ánh mắt lạnh lẽo của Chân Võ quét qua một kẻ trong đám tập kích. Đó là một gã mắt lộ, vận hoàng y.

'Làm sao hắn biết được?'

Gã hoàng y nhân sững sờ.

Gã vốn dĩ trà trộn vào đám đông, ẩn nấp cực khéo, cớ sao lại bị phát hiện?

Chân Võ không bỏ lỡ tia thảng thốt vừa xẹt qua đáy mắt đối phương.

"Ngươi là thứ gì? Nhìn bộ dạng dùng đao kia, chắc hẳn là một gã lãng nhân dày dạn kinh nghiệm."

Đồng tử gã hoàng y khẽ run rẩy.

"Dù có hèn mạt thật đấy, nhưng trông ngươi cũng không đến nỗi thấp kém tới mức phải đi chung đường với hạng tép riu này."

"Thế nào? Được kẻ nào thuê tới à?"

"Ngươi... ngươi nói cái gì..."

"À, phải rồi. Ta cũng chẳng hy vọng gì ngươi sẽ tử tế trả lời ngay. Xem ra, chúng ta cần phải 'đàm đạo' một chút nhỉ?"

Chân Võ quay sang quát:

"Thanh Vũ!"

"Có đệ!"

Thanh Vũ dõng dạc đáp lời.

Ôi cái thằng đần này, gặp chuyện thì phải biết tự mà động não chứ, cứ đợi phải nhắc mới chịu cử động là sao.

"Dọn dẹp đi."

"Dọn cái gì cơ ạ?"

Chân Võ thở dài thườn thượt.

Nếu đám này mà là cao thủ thứ thiệt, thì với chừng đó thời gian, chúng đã cao chạy xa bay từ lâu rồi.

"Đánh nát nhừ đám còn lại cho ta, trừ tên này ra. Mau lên!"

Thấy Chân Võ trợn mắt chỉ tay về phía gã hoàng y, Thanh Vũ mới hớt hải quăng hành lý sang một bên, lao vút đi như một mũi tên.

"Chết tiệt!"

Gã hoàng y nhân thấy bại lộ, lập tức tung mình định bỏ chạy.

Với hạng người như gã, một khi bị nhìn thấu hành tung thì tẩu mã vi thượng sách là quy tắc sống còn.

"Đi đâu!"

Một giọng nói âm lãnh vang lên sát bên tai.

Ngay sau đó, một bàn chân nhỏ thó xuất hiện trước mặt gã.

Bốp!

Gã hoàng y nhân chưa kịp chạy quá ba bước đã bị đá thẳng vào mặt, loạng choạng lùi lại.

Chát!

Một bàn tay chộp lấy cổ áo gã.

"Ai cho ngươi chạy?"

Cùng với nụ cười tà ác là một cú đấm hộ pháp nện thẳng xuống.

Rầm!

Ký ức của gã hoàng y nhân kết thúc tại đó.

Cú đấm đập nát sống mũi khiến gã bất tỉnh nhân sự, đổ rụp xuống như một khúc gỗ.

Bốp! Bát! Binh!

Bên kia, Thanh Vũ vẫn đang hăng máu quần thảo với đám còn lại.

Cộp! Đoàng! Huỵch!

"..."

Vẫn tiếp tục...

"Thanh Huệ."

"Có tiểu điệt, thưa Sư thúc."

"... Trời sắp tối rồi đấy."

Vút!

Đúng là Thanh Huệ nhanh nhạy hơn hẳn.

Vừa có gã nhảy vào, đám ô hợp kia lập tức bị dẹp gọn trong nháy mắt.

Ngoại trừ hai kẻ đã bất tỉnh, số còn lại đều bị bắt quỳ thành một hàng dài trước mặt Chân Võ.

"Nào, giờ thì chúng ta đàm đạo được chưa?"

Dù Chân Võ đang cười, nhưng đám tập kích vẫn nghênh mặt lên đầy vẻ bất cần.

Chúng biết Thanh Vũ và Thanh Huệ là cao thủ, nên không dám phản kháng công khai, nhưng trong bụng thì đang tính toán khác.

"Các ngươi... chắc đang nghĩ chúng ta là đạo sĩ, nên chỉ hỏi han qua loa vài câu, rồi chỉ cần ngậm miệng chịu đòn một chút là chúng ta sẽ giảng đạo đức, sau đó giao các ngươi cho quan phủ chứ gì?"

Đúng là bọn chúng nghĩ thế thật.

Đám đạo sĩ xưa nay vốn nổi tiếng nhân từ, chẳng bao giờ xuống tay tàn độc.

Cùng lắm thì chịu đau vài cái...

"Phải rồi, đúng đấy. Đám tiểu tử sau lưng ta chắc chắn sẽ làm thế. Đám trẻ trâu ngây thơ đó có khi còn thả các ngươi đi ấy chứ. Nhưng mà..."

Chân Võ thong thả tiến lại gần một gã, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay gã.

Hắn nở một nụ cười cực kỳ thân thiện...

"Rắc... Á á á á!"

Tiếng gào thét thảm thiết vang lên.

Mọi người trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn gã kia đau đớn đến vặn vẹo cả người.

Cánh tay gã đã bị bẻ ngược ra sau.

Máu tuôn xối xả, đoạn xương trắng hếu đâm lòi cả ra ngoài.

"Sư... Sư thúc!"

Cả Thanh Huệ và Thanh Vũ cũng phải rùng mình trước cảnh tượng tàn nhẫn ấy.

Nhưng Chân Võ vẫn cười. Hắn thản nhiên túm lấy chân gã đang gào thét, rồi giẫm mạnh lên đầu gối.

"Thật là phiền phức mà."

Hắn nói, nụ cười vẫn không hề vụt tắt...

Rắc! Á á á á!

Cái chân cũng bị bẻ ngược lại.

Cuối cùng, gã nọ không chịu nổi cơn đau thấu trời, trợn ngược mắt rồi ngất xỉu tại chỗ.

"Sư... Sư thúc!"

Thanh Vũ đứng hình, mắt chớp liên hồi, còn Thanh Huệ thì hốt hoảng lục tìm đồ cứu thương trong hành lý.

"Ta có cần thiết phải giao hơn mười mạng các ngươi cho quan phủ không nhỉ? Với thực lực của các ngươi, chắc cũng chẳng có tiền thưởng truy nã gì đâu... Giết đi cho rảnh nợ, chẳng được lợi lộc gì."

Chân Võ cười tươi đến mức lộ cả hàm răng trắng nhởn.

"Các ngươi quá quen với việc này rồi còn gì. Ăn cơm bằng đao kiếm thì chuyện đổ máu, hay bỏ mạng nơi đất khách quê người vốn là chuyện thường ngày ở huyện, đúng không?"

Chân Võ ngồi xuống cạnh một tên khác, cười hiền từ hết mức có thể.

Nhưng đối với đám lưu manh, nụ cười ấy còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.

Da gà da vịt nổi lên rần rần, tim bọn chúng co thắt lại, sợ đến mức linh hồn sắp lìa khỏi xác.

Đạo sĩ cái quái gì mà tàn ác thế này?

"Ta... ta nói! Ta sẽ nói!"

Gã thứ ba, linh tính thấy mình sắp là nạn nhân tiếp theo, mặt cắt không còn giọt máu, gào lên hết sức bình sinh.

"Nói cái gì?"

"Dạ?"

"Ta cũng chẳng thiết nghe lắm đâu."

Gã kia cảm thấy trời đất như sụp đổ.

Phải nói, nhất định phải nói gì đó!

Nếu rơi vào tay cái thằng cha tâm thần này, không tàn phế thì cũng mất mạng.

Gã vắt óc nghĩ xem có thông tin gì khiến hắn hứng thú không.

Những kẻ còn lại cũng cuống cuồng như thế.

Thế là cả bọn tranh nhau nói, mồm năm miệng mười cứ như đang tụng kinh, ai cũng cố hét thật to để hắn nghe thấy mình.

"Im hết!"

"Ồn ào quá, ta chẳng nghe thấy cái gì cả."

Chân Võ cau mày, lập tức cả đám im bặt như đã hẹn trước.

"Ngươi!"

"Dạ! Thuộc hạ Bát Long Bang! Bốn mươi hai tuổi, Quách Thanh Cát!"

"Nói đi."

"Dạ! Bát Long Bang là một tổ chức lưu manh ở ngõ hẻm Đoạn Giang Khẩu, chuyên thu tiền bảo kê ở khu phố lụa phía Tây Nam. Bang chủ là Lý Bát Long!"

Té ra, đám này là những kẻ có số má ở khu ổ chuột Đoạn Giang Khẩu.

Chúng chuyên đi hăm dọa thương nhân để trấn lột tiền bảo kê.

Hôm nay bang chủ ra lệnh cho chúng phục kích ở gần núi Võ Đang để bắt sống ba đạo sĩ trẻ tuổi.

Chúng nói rằng mình chưa từng nghe, cũng chẳng bao giờ ngờ tới việc gặp phải loại đạo sĩ có thực lực thế này.

Chúng chỉ nghĩ đơn giản là bắt ba đứa nhóc thôi.

Thậm chí hai tên bị Chân Võ đấm bất tỉnh lúc nãy còn được gọi là "Thập Ngạn Nhị Hung" (Hai con quỷ vùng Thập Ngạn), vốn là cao thủ có tiếng ở Đoạn Giang Khẩu, nên chúng cứ đinh ninh là sẽ thành công.

Nghĩa là, có kẻ đã biết trước lộ trình của nhóm Chân Võ.

Nhưng tại sao?

Chẳng có lý do gì để bắt cóc ba đạo sĩ Võ Đang cả.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top