Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 24: Mượn gió bẻ măng

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 77 lượt xem
  • 2367 chữ
  • 2025-05-31 08:52:21

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Cái gì? Thằng nào? Thằng đạo sĩ mất dạy này. Oắt con ranh con mà dám nói chuyện với người lớn thế à?"

"Ngậm mồm! Tâm trạng ông đây đang cực kỳ thối nát nghe chưa? Thế nên hỏi lại lần nữa, thằng điên này, ngươi là ai?"

"Hả?!"

Gã đại hán ngớ người.

Cả đời gã, đây là lần đầu tiên bị một đạo sĩ - mà lại còn là một thằng nhãi chưa đầy hai mươi tuổi - chửi thẳng vào mặt bằng thứ ngôn ngữ "chợ búa" như thế.

"Thằng đạo sĩ này mất trí rồi à? Ở cái đất Đan Giang này mà dám chửi Công Tạ Xích ta như thế, không điên thì cũng là chán sống rồi."

Công Tạ Xích?

May quá, chưa nghe tên bao giờ.

Nhưng khí thế của gã không phải dạng vừa. Ít nhất cũng tầm cảnh giới Huyền Cơ trở lên.

Tầm đó thì cũng thuộc dạng hậu khởi chi tú có máu mặt trong các gia tộc, hoặc thuộc hàng đệ tử đời thứ nhất của các đại môn phái rồi.

Cái xó Đan Giang này bộ có dát vàng hay sao mà ngay cả một thằng trùm du đãng cũng mạnh thế này?

Nếu là lúc bình thường, Chân Võ sẽ vui vẻ mà "lọc xương xẻ thịt" gã một cách ân cần, nhưng giờ thì căng đấy.

Tuy nhiên, thắng bại xưa nay đâu chỉ dựa vào thực lực.

Đầu tiên là phải... "gáy" cái đã.

"Này!"

"Này cái gì?"

"Công Tạ Xích hay Công Trường gì ta không quan tâm, khôn hồn thì cút lẹ đi. Ta sẽ bỏ qua cho. Đây là cơ hội nghìn năm có một đấy, biết điều thì biến, nghe chưa?"

Công Tạ Xích nghe xong thì bật cười như được mùa.

"Ha ha, thằng đạo sĩ này hài hước thật đấy. Ngươi không biết danh tiếng của ta à?"

"Mẹ nó, loại tép riu như ngươi sao ta phải biết?"

Tất nhiên là không biết rồi.

Dù đối phương có là cao thủ Huyền Cơ, thì với tư cách là Thiên chủ của Tứ Bại Thiên kiếp trước, Chân Võ đâu rảnh nợ mà đi nhớ tên một thằng trùm phố chợ địa phương không có số má trên toàn quốc cơ chứ.

Nhưng vẫn phải thận trọng.

Thân xác này hiện tại không đấu lại gã.

Chỉ có duy nhất một cơ hội.

Phải khiêu khích cho gã sơ hở.

"Này, ta là Công Tạ Xích đấy. CÔNG - TẠ - XÍCH."

"Hầy... mệt quá đi mất. Thôi được rồi, nhào vô đi. Dù ta có đang dính nội thương thật đấy, nhưng cũng không đến mức thua loại đầu đường xó chợ như ngươi đâu."

"Cái gì? Ha ha ha! Thằng oắt này dây thần kinh bị chập rồi à."

Công Tạ Xích buông tay, quay sang nhìn đám đàn em mà cười khoái chí.

Chính vào khoảnh khắc sơ hở đó, Chân Võ không bỏ lỡ một tích tắc nào.

Phập!

Chẳng biết Chân Võ đã áp sát từ lúc nào, hắn nhanh như chớp thu hẹp khoảng cách, vung kiếm nhắm thẳng vào cổ Công Tạ Xích.

"Hự!"

Không ngờ bị đánh lén, Công Tạ Xích kinh hồn bạt vía lùi lại phía sau.

Mũi kiếm lướt qua cổ gã, để lại một vết cắt nhẹ, máu tươi bắn ra.

Khốn thật, hơi ngắn một chút!

Đáng lẽ phải tiện tay xách luôn cái đầu gã đi rồi.

Thất bại trong chiêu ám toán này đồng nghĩa với việc cơ hội sẽ không đến lần thứ hai.

Chân Võ nhìn đối phương đầy tiếc nuối, cố gắng điều hòa hơi thở.

Nếu là bình thường, gã đã chết từ tám kiếp rồi.

Nhưng với tình trạng hiện tại, đây đã là giới hạn của hắn.

Chỉ một cử động mạnh vừa rồi thôi cũng đủ khiến hắn buồn nôn, đầu óc quay cuồng như sắp hộc máu đến nơi.

"Mày dám đánh lén? Trên đời lại có loại đạo sĩ vô liêm sỉ như mày à?"

Công Tạ Xích ôm lấy cổ, mặt mày vặn vẹo như ác quỷ, gã rút Phác Đao ra.

Rồi với ánh mắt long sòng sọc, gã lao thẳng về phía Chân Võ như một mũi tên.

Keng! Keng keng!

Phác Đao và kiếm va chạm liên tục, bắn ra những tia lửa điện giữa không trung.

'Hự... Chết tiệt, cái lực đạo gì mà kinh hồn thế này!'

Đúng như dự đoán, võ công của Công Tạ Xích không hề dễ xơi.

Hơn hết là sức mạnh bộc phát của gã quá khủng khiếp.

Phác Đao vốn nặng nề, thường phải dùng hai tay mới múa nổi, vậy mà gã cầm một tay vung vẩy như cầm cái que củi.

Mà tốc độ thì lại nhanh đến mức vô lý.

Mẹ kiếp, nếu thân thể mình mà lành lặn thì...

Dù Chân Võ đang dùng sự tinh diệu của chiêu thức để bù đắp sự chênh lệch nội công, nhưng hắn biết rõ mình không trụ được lâu.

Mỗi lần va chạm là một lần hắn phải gồng mình nuốt ngược máu tươi đang trào lên cổ họng.

Choeng!

Bị cú chém của Phác Đao đẩy lùi một quãng dài, Chân Võ nghiến răng trần.

Phải tìm cách thoát thân.

Não bộ của hắn bắt đầu hoạt động hết công suất.

 Lúc không có sức, quan trọng nhất là phải dùng "cái đầu".

Nhưng chẳng có kế sách nào hiện ra cả.

Sự nôn nóng bắt đầu hiện rõ trong ánh mắt Chân Võ.

À!

Đúng lúc đó, lời của lão già đã hành hắn ra nông nỗi này chợt hiện lên trong trí nhớ.

Khoan đã, lão già đó nói "lũ tà ác" chắc chắn là ám chỉ đám Công Tạ Xích này rồi.

Mà lão còn nhắc tới Chư Cát Thế Gia?

Một lão nhân thực lực cỡ đó chắc chắn không nói nhảm, cũng chẳng có lý do gì để lừa hắn.

Có khi việc lão không giết hắn mà bỏ đi cũng là vì sự hiện diện của người thuộc Chư Cát Thế Gia chăng?

Vậy thì họ ở đâu?

Chắc chắn là đang quan sát từ đâu đó quanh đây.

Chân Võ nhanh chóng đảo mắt quét sạch xung quanh.

Phải tìm ra họ bằng được.

Dù giới võ lâm Trung Nguyên vốn trọng lợi ích, nhưng chắc chắn họ sẽ không đời nào bắt tay với hạng du đãng đầu đường xó chợ này.

"Thằng ranh, thực lực của mày cũng khá đấy, nhưng thế này thì vẫn chưa đủ gãi ngứa đâu!"

Đột nhiên, trên lưỡi Phác Đao của Công Tạ Xích bùng lên một luồng khí xanh mờ ảo, kéo dài ra thêm gần nửa trượng.

Đao khí!

Gã bắt đầu dùng Đao khí, thời gian của Chân Võ không còn nhiều nữa.

 Chết tiệt, biết thế mình đã dạy cho Thanh Sương  cách dùng Kiếm khí từ sớm có phải tốt không.

Dù hối hận xanh ruột nhưng giờ không phải lúc.

Trong lúc Công Tạ Xích đang lừng lững tiến lại, Chân Võ vẫn điên cuồng tìm kiếm bóng dáng của người nhà Chư Cát.

Và ngay khi ánh mắt hắn lướt qua một góc khuất, khóe môi Chân Võ bỗng nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.

“Thằng lõi con phái Võ Đang kia! Hôm nay tao sẽ tiễn lũ tụi mày xuống suối vàng…!”

Keng!

Trong chớp mắt, Chân Võ lách người né tránh lưỡi Phác đao của Công Tứ Xích, vừa gạt phăng chiêu thức vừa lùi lại phía sau.

“Hú hồn, đúng là đồ dở hơi, diễn sâu thế không biết.”

Hắn lầm bầm, vẻ mặt vốn dĩ đang căng như dây đàn vì nguy hiểm bỗng chốc giãn ra, trở nên thong dong đến lạ kỳ.

 Phải chăng bị dồn vào đường cùng nên hắn hóa điên rồi?

Trước con mắt ngỡ ngàng của đối phương, Chân Võ thản nhiên tra kiếm vào vỏ.

“Này, họ Công kia.”

“Này cái gì? Thằng ranh con này muốn chết…”

“Câm miệng đi, đồ óc bã đậu.”

Thái độ thay đổi xoành xoạch của Chân Võ khiến gương mặt Công Tứ Xích càng thêm phần hoang mang.

“Thằng này… bộ nó mất trí thiệt rồi hả?”

Nhìn kiểu gì cũng giống như kẻ tâm thần.

Thế nhưng, Chân Võ lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Kế khích tướng đã bại, giờ chỉ còn cách "mượn gió bẻ măng", bất kể là địch hay ta, cái gì lợi dụng được thì phải tận dụng triệt để.

“Mắt mù à? Ngậm cái mõm lại mà nhìn xung quanh đi.”

“Cái gì cơ?”

Công Tứ Xích nheo mắt, theo hướng tay Chân Võ mà nhìn ra xa. Và rồi…

“Hả?”

Đập vào mắt gã là toán sĩ tử mặc thanh y đang đứng quan sát từ xa.

‘Cái gì thế kia? Gia Cát Cẩn? Còn đám người đó là… Thanh Hoa Đội? Chết tiệt, sao người của Thanh Hoa Đội lại xuất hiện ở đây?’

Chân Võ không bỏ sót tia hoảng loạn nào trong mắt Công Tứ Xích, hắn bồi thêm một cú dứt điểm:

“Hiểu ra vấn đề rồi chứ?”

“Đồ đần. Ngươi tưởng ta ngu đến mức vác xác đến đây mà không có chuẩn bị gì sao?”

Gương mặt Công Tứ Xích méo xệch trước lời mỉa mai của Chân Võ.

Gia Cát Thế Gia vốn là thế lực bá chủ vùng Đan Giang, đồng thời là một trụ cột của Chính Vũ Minh.

Dù gần đây có phần suy vi, nhưng Võ Đang cũng là thành viên của Chính Vũ Minh.

Dù đôi bên có tranh chấp quyền lợi ở Hồ Bắc đến đâu, Gia Cát Thế Gia chắc chắn không thể ngồi yên nhìn đạo sĩ Võ Đang bị đám tà phái xử lý ngay trước mắt.

Ít nhất, đó là những gì Công Tứ Xích đang nghĩ.

‘Khốn kiếp! Không ngờ thằng ranh này lại mời được Gia Cát Thế Gia trợ chiến.’

Sự xuất hiện đúng lúc đúng chỗ của đám người Gia Cát khiến gã rơi ngay vào cái bẫy tâm lý.

Trong khi đó, kẻ có cái đầu "nhảy số" nhanh nhất thiên hạ như Chân Võ đã kịp vẫy tay chào đám người Thanh Hoa Đội đằng xa:

“Sao các vị đến muộn thế? Suýt chút nữa là tôi đi bán muối rồi đấy! Ôi trời, giá mà không bị nội thương thì tôi đã tự xử lão này rồi.”

Giọng điệu vồn vã như thể thâm giao lâu ngày của Chân Võ với Gia Cát Cẩn khiến Công Tứ Xích càng thêm tiến thoái lưỡng nan.

 Nên làm gì đây?

Trông Chân Võ và người nhà Gia Cát có vẻ thân thiết lắm.

Nếu đánh tiếp, gã sẽ phải đối đầu với Thanh Hoa Đội – đội quân tinh nhuệ nhất Đan Giang.

Quân số đôi bên có thể tương đương, nhưng chất lượng thì một trời một vực.

Cao thủ Thanh Hoa Đội đa phần đều vượt ngưỡng Trung Kiếm, thậm chí có kẻ đã chạm ngõ Huyền Cơ.

 Một mình Công Tứ Xích căn bản không phải đối thủ.

Nhưng nếu rút lui bây giờ, việc gã mưu hại đệ tử Võ Đang sớm muộn cũng bại lộ, khi đó sẽ bị Võ Đang truy sát cả đời.

‘Mẹ kiếp, phải làm sao đây?’

Trong khi Công Tứ Xích còn đang vò đầu bứt tai, Chân Võ nở một nụ cười nham hiểm, kín đáo truyền âm cho Thanh Sảng.

Bảo với thằng nhóc Thanh Vũ đần độn kia thì chỉ tổ "vạch áo cho người xem lưng".

[Thanh Sảng.]

[Có đệ, thưa Sư thúc.]

[Chuẩn bị chuồn thôi!]

[Hả? Thế không đánh nữa ạ?]

[Đánh đấm cái nỗi gì. Đám này hay đám kia thì cũng một phường như nhau cả thôi.]

Chân Võ biết thừa Gia Cát Thế Gia chẳng đời nào tốt bụng mà cứu mình.

 Hắn vẫn nhớ như in đám người Gia Cát mình từng gặp ở Phương Thiên – một lũ hẹp hòi, chấp vặt.

Hắn đã từng làm nhục bọn chúng, hạng trí thức "bụng đầy chữ nhưng lòng đầy thù" ấy làm sao mà quên cho được.

Chắc chắn chúng đang rình rập để giám sát hắn.

Nếu muốn cứu thật, chúng đã xông ra ngay khi Công Tứ Xích xuất hiện rồi.

Tuy nhiên, không cứu thì cũng có cái lợi của nó: Làm "lá chắn" cho hắn chạy trốn là quá đủ. Đúng là trời xanh có mắt, cảm ơn các người đã theo dõi ta!

“Thế nhé, phía sau nhờ cả vào các vị đấy!”

Chân Võ dứt lời liền rút lui êm đẹp.

 Công Tứ Xích chỉ biết đứng đó nghiến răng trân trối nhìn theo mà chẳng dám ho một tiếng.

………..

Gia Cát Cẩn, kẻ nãy giờ vẫn ẩn mình gần Vô Nguyệt Lâu quan sát tình hình, cảm thấy cạn lời trước độ "trơ tráo" của đối phương.

Ban đầu, y nghe tin nhóm Chân Võ đến tửu lầu gặp Kim Đích Sơn – thương nhân của Thanh Dương Thương Đoàn nên mới tìm tới.

Nào ngờ:

“Cái quái gì kia?”

Công Tứ Xích đột nhiên xuất hiện.

Gã là một cao thủ có số má, dù chỉ là hạng lưu manh đầu đường xó chợ nhưng đã đạt đến cảnh giới Huyền Cơ, sử dụng Đao khí cực kỳ thuần thục, lại còn có quan hệ với Hắc Xà Bang.

Chi nhánh Gia Cát ở Đan Giang thường nhắm mắt làm ngơ, vì không muốn dính vào rắc rối với đám Hắc Xà.

Gia Cát Cẩn vốn định ra tay nếu Chân Võ làm chuyện phi pháp với Kim Đích Sơn.

Thế nhưng…

‘Kim Đích Sơn lại muốn giết nhóm Chân Võ? Tại sao?’

Mọi chuyện thật vô lý.

Nhưng rất nhanh, y chợt nhớ lại lời cha mình – Gia Cát Vũ Lân – từng lẩm bẩm.

Chân Huệ là đại đệ tử của Võ Đang, và gia tộc của hắn là Vũ Gia Trang.

Hẳn là Vũ Gia Trang muốn trừ khử Chân Võ – một đối thủ tiềm năng – để dọn đường cho Chân Huệ.

‘Huynh đệ tương tàn, thuê người ám sát nhau sao? Phái Võ Đang giờ cũng nát đến mức này rồi à?’

Đúng lúc Gia Cát Cẩn đang cười thầm đầy khinh bỉ, thì thấy Chân Võ bị đánh văng ra ngoài, hộc máu mồm, rồi cả tòa nhà sụp đổ.

Đang tưởng hai bên sắp liều mạng đến nơi, thì thằng nhóc Chân Võ kia bỗng dưng gào lên về phía bọn y:

“Sao các vị đến muộn thế? Suýt chút nữa là tôi đi bán muối rồi đấy! Ôi trời, giá mà không bị nội thương thì tôi đã tự xử lão này rồi.”

Cái gì cơ?

Gia Cát Cẩn còn chưa kịp tiêu hóa hết câu nói đó, thì nhóm Chân Võ đã biến mất dạng, để lại Công Tứ Xích đang tỏa ra sát khí đằng đằng nhìn chằm chằm về phía y.

“Thế nhé, phía sau nhờ cả vào các vị đấy!”

Lúc lướt ngang qua chỗ Gia Cát Cẩn, Chân Võ còn không quên nháy mắt đầy "tình tứ" một cái.

‘Thằng… thằng ranh con này! Nó dám…?’

Bị hớ rồi!

Y hoàn toàn bị lợi dụng.

Hắn biết bọn y có mặt ở đây, và biến bọn y thành tấm vé thông hành để chạy thoát một cách trắng trợn nhất!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top