Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 10: Gừng càng già càng cay

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 80 lượt xem
  • 2283 chữ
  • 2025-05-31 08:51:16

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Hừm...”

Tại gian bếp, Chân Võ vừa chuẩn bị bữa tối cho sư phụ vừa cau mày suy nghĩ.

“Haiz, biết làm sao bây giờ.”

Chân Võ thở dài một hơi sườn sượt.

Sau khi người của Thanh Dương Thương Đoàn rời đi, hắn vẫn đang đau đầu tìm cách tiếp cận bọn chúng.

Nếu là kiếp trước, hắn chỉ cần ra lệnh cho Minh Thế Xán – Đàn chủ Ẩn Ngụy Đàn:

“Này, đi lục tung cái thương đoàn Thanh Dương đó lên cho ta!” thì chưa đầy một ngày, đến cả chất liệu quần lót của Kim Tích Sơn hắn cũng sẽ biết rõ.

Nhưng hiện tại, hắn chỉ là một tên đạo sĩ quèn bị nhốt trên núi Võ Đang.

Chẳng có cách nào để điều tra chi tiết về chúng cả.

Những gì hắn biết bây giờ chỉ là: Kim Tích Sơn muốn lợi dụng Võ Đang, và cái thương đoàn Thanh Dương kia đang phất lên nhờ cái trò "buôn lậu" đáng khen ngợi.

Tất nhiên, hắn chẳng thấy việc Chân Huệ trở thành đại đệ tử rồi tha hóa vì nhận tiền đút lót của Kim Tích Sơn là xấu xa gì cả.

Nhưng mà...

“Đồ của lão tử thì không đứa nào được phép động vào. Phải hốt sạch sành sanh mới được... Nhưng muốn thế thì phải hiểu rõ bọn chúng, mà muốn hiểu rõ thì phải tiếp cận được bọn chúng. Khổ nỗi lão tử lại không có cách nào rời khỏi cái núi rách này!”

Hắn cần một cái cớ chính đáng.

“Haiz...”

Chợt nhìn sang bên cạnh, hắn thấy Thanh Vũ đang ngồi nướng thịt ăn một cách ngon lành.

Giờ thì thằng nhóc này ăn uống công khai luôn rồi, chẳng thèm nể nang gì ai nữa.

Thấy Chân Võ nhìn mình, Thanh Vũ vừa thổi phù phù miếng thịt nóng hổi vừa nở nụ cười ngây ngô.

Cái đồ thùng cơm vô dụng này! Chẳng giúp ích được gì cho cái đầu đang nổ tung của ta cả.

“Thanh Vũ!”

“Dạ! Sư thúc.”

“Ăn bớt thôi, dọn cơm cho Sư phụ đi.”

“Tuân lệnh!”

Nhìn cái vẻ hớn hở thái quá của nó, Chân Võ chỉ biết câm nín.

Dù sao thì thằng nhóc này cũng rất siêng năng, làm việc gì ra việc nấy.

Mỗi lần nhìn nó, hắn lại nhớ đến Thiên Vũ Minh nên chẳng nỡ ghét bỏ.

Khi Thanh Vũ bưng mâm cơm đầy ắp thịt vào phòng, Minh Chân đại sư cười tươi đón nhận:

“Các con đã ăn chưa?”

“Chúng con...”

Chân Võ định nói.

“Chưa ạ!”

Thanh Vũ vừa nhìn đống thịt trên bàn vừa nuốt nước bọt, lắc đầu quầy quậy.

Cái thằng chết tiệt này, rõ ràng vừa mới hốc xong!

“Vậy thì lâu lắm rồi chúng ta mới cùng ăn một bữa, ngồi xuống đi.”

“Vâng ạ!”

Đúng là cái thằng trước sau như một, chỉ có ăn là nhanh.

Cực chẳng đã, Minh Chân, Chân Võ và Thanh Vũ cùng nhau ngồi quây quần bên bữa tối ngập mùi thịt.

Trong đầu Chân Võ vẫn chưa thôi lảng vảng những mưu tính về thương đoàn Thanh Dương.

“Chân Võ.”

“Chân Võ à?”

“Dạ? À... người vừa nói gì cơ?”

Minh Chân nghiêng đầu thắc mắc: “Con đang có tâm sự gì sao?”

“Dạ không, chẳng có gì to tát đâu ạ...”

Nhận ra mình vừa thất lễ vì mải suy nghĩ, Chân Võ cười gượng gạo thì Thanh Vũ đã nhanh miệng chen vào:

“Từ lúc người của thương đoàn Thanh Dương đi khỏi là Sư thúc cứ như vậy suốt đấy ạ.”

“Thương đoàn Thanh Dương sao?”

“Vâng, cái thương đoàn mới đến hai ngày trước ấy ạ. Nghe đâu họ ủng hộ cho Võ Đang rất nhiều tiền nên Sư tổ Minh Tiên thích lắm.”

Thanh Vũ vừa nhai nhồm nhoàm vừa đáp.

“Thanh Dương Thương Đoàn à... Hừm, kể ra cũng đến lúc cho nó xuống núi nhìn ngắm thế gian rồi.”

Minh Chân mỉm cười đầy ẩn ý.

Chân Võ cũng đã đến tuổi trưởng thành rồi.

Thấy người từ cõi tục đến, nảy sinh sự tò mò cũng là lẽ thường tình.

Dù Võ Đang đang đóng cửa tu luyện, nhưng nếu sức khỏe của ông không quá tệ thì lẽ ra từ lâu Chân Võ đã được xuống núi trải sự đời như các sư huynh đệ khác rồi.

“Tiểu tử này, chắc vì chăm sóc mình mà phải chôn chân trên núi suốt mấy năm nay nên mới...”

Minh Chân nhìn Chân Võ bằng ánh mắt đầy thương cảm, nhưng khổ nỗi lão ma đầu đang mải tính kế nên chẳng thèm để ý.

Sau bữa ăn, khi Chân Võ đang dọn dẹp mâm bát, Minh Chân chợt hỏi:

“Ngày mai là ngày bao nhiêu rồi?”

“Dạ, mồng bốn ạ.”

“Mồng bốn à... Được rồi.”

“Vậy đệ tử xin lui ạ.”

“Ừ.”

Minh Chân gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng.

Cái gì vậy? Lão già này ăn no xong rồi bị chập mạch hay sao mà cứ cười hì hì nhìn phát ghét thế nhỉ?

Chẳng hiểu ý nghĩa nụ cười đó là gì, Chân Võ chỉ biết nhún vai đi ra ngoài.

Sáng hôm sau.

“Chân Võ.”

“Dạ...?”

Sư phụ hôm nay bị làm sao thế nhỉ?

Bình thường phải đến giờ ăn sáng mới thấy ông mở miệng, vậy mà giờ Minh Chân đã ăn mặc chỉnh tề, khoác lên mình bộ đạo bào phẳng phiu bước ra khỏi cửa.

“Người định đi đâu ạ?”

“Ta phải đến Tử Tiêu Cung một chuyến.”

Chân Võ đứng hình, chẳng hiểu Minh Chân đang định làm cái quái gì.

Trời mờ sáng, gió lạnh thấu xương.

Hắn vất vả lắm mới kéo lão già này từ cõi chết trở về, giờ lỡ trúng gió mà lăn đùng ra đấy thì kẻ khổ thân nhất chính là hắn.

“Gió lạnh thế này mà người đi đâu?”

“Ta mặc ấm rồi, không sao cả. Đi thôi.”

Cái lão này gặp chuyện gì vui à? Sao cứ cười tủm tỉm suốt thế?

Dù trong lòng đầy rẫy sự khó chịu, nhưng Chân Võ vẫn không quên diễn tròn vai.

Hắn tận tâm dìu Minh Chân, từng bước hướng về phía Tử Tiêu Cung dưới sự quan sát của bao nhiêu cặp mắt.

………..

Mồng năm hằng tháng.

Võ Đang phái thường lệ sẽ tổ chức hội nghị Trưởng lão dưới sự chủ trì của Chưởng môn nhân.

Đây là dịp để bàn bạc về các sự kiện trong tháng tới, việc quản lý trong ngoài phái cũng như việc tu luyện của các đệ tử.

Vì vậy, không chỉ các Trưởng lão mà ngay cả các đại đệ tử phụ trách công việc của từng cung cũng phải có mặt.

Sư phụ Minh Chân vốn không cai quản cung nào, lại thêm bệnh tật nằm liệt giường bấy lâu nay nên chưa bao giờ tham gia.

Chính vì thế, đây cũng là lần đầu tiên Chân Võ được trải nghiệm không khí hội nghị Trưởng lão.

“Ơ? Sư thúc!”

Chân Hư – người vừa hồi phục sau vết thương – đang trên đường đến Tử Tiêu Cung thì bắt gặp Minh Chân, liền mừng rỡ chạy lại chào hỏi.

“Ồ, Chân Hư đấy à. Lâu rồi không gặp.”

“Vâng, đệ tử thật đắc tội vì không thường xuyên tới thăm người.”

“Không sao, không sao. Dạo này võ công có tiến triển gì không?”

“Tiến triển ạ?”

Chân Hư liếc nhìn Chân Võ đang dìu Minh Chân rồi cười hì hì:

“Nhờ ơn đệ tử của Sư thúc mà dạo này đầu óc đệ tử 'sáng mắt' ra nhiều lắm ạ.”

“À, ta nghe nói rồi. Chân Võ có hơi quá tay phải không?”

“Quá tay gì chứ ạ? Nhờ vậy mà đầu óc đệ tử mới minh mẫn hẳn lên. Sư thúc thật khéo chọn sư đệ, đúng không hả?”

Chân Hư thúc nhẹ vào hông Chân Võ một cái.

Cái thằng này bị mình đánh cho thừa sống thiếu chết mà sao vẫn cứ nhe răng ra cười được nhỉ...

Chân Võ chỉ biết cười trừ một cách gượng ép.

“Nào, vào thôi.”

“Vâng, để đệ tử cùng dìu người.”

“Được, tốt lắm.”

Thấy Minh Chân được Chân Võ và Chân Hư dìu lên từng bậc thang Tử Tiêu Cung, mọi người xung quanh đều tỏ vẻ kinh ngạc, đồng loạt cúi đầu hành lễ.

Ai nấy đều cung kính hết mực, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng.

Cái quái gì thế này? Phản ứng này là sao? Chẳng phải lão chỉ là một lão già sắp xuống lỗ vô dụng thôi ư?

Bấy lâu nay trong mắt Chân Võ, Minh Chân chỉ là một tên đạo sĩ quèn, ốm đau dặt dẹo và vô tích sự.

Nhưng các đệ tử Võ Đang lại nghĩ khác.

Minh Chân chính là một trong những đạo sĩ được kính trọng nhất Võ Đang hiện nay.

Trước khi mất đi võ công, ông cùng với Minh Huyền từng là những tài năng sáng giá được cân nhắc cho vị trí Chưởng môn đời tiếp theo.

Ông chính là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của Võ Đang khi đã chiến đấu đến cùng chống lại Thiên chủ của Tứ Bại Thiên để bảo vệ các đệ tử.

Sở dĩ Chưởng môn và các Trưởng lão dốc toàn lực cứu sống Chân Võ khi hắn rơi xuống vực cũng là vì biết hắn là tiểu đạo đồng đã tận tâm tận lực vì Minh Chân.

Tất nhiên, với Chân Võ (Hách Liên Võ Cương kiếp trước) thì Minh Chân ngày xưa chỉ là một tên đạo sĩ "trứng đòi khôn hơn vịt" dám cả gan thách thức hắn, còn hiện tại thì chỉ là một gánh nặng không hơn không kém.

“Ơ kìa! Huệ đệ, sao đệ lại đến đây?”

Dường như đã có người báo tin, Chưởng môn và các Trưởng lão mừng rỡ chạy ra đón.

Những huynh đệ cùng thế hệ Minh tự bối giờ chẳng còn lại bao nhiêu.

Sau khi những người khác qua đời, giờ chỉ còn lại Chưởng môn, các Trưởng lão và sư phụ Minh Chân mà thôi.

“Hà hà, đệ đâu thể cứ ở mãi trong Trùng Hư Am được.”

“Nhưng đệ phải giữ gìn sức khỏe chứ.”

“Đệ không sao, thưa Chưởng môn.”

“Chưởng môn cái gì! Cứ gọi là Sư huynh như cũ đi!”

Minh Huyền gạt Chân Hư ra, đích thân vào dìu Minh Chân.

“Chân Hư, mau đi lấy một cái lò sưởi cho Sư thúc của con.”

“Tuân lệnh Chưởng môn.”

Minh Huyền lo lắng từng chút một, sợ vị sư đệ sức khỏe yếu ớt của mình bị nhiễm lạnh.

“Mà này, đệ đi xa thế này có ổn không đấy?”

“Không sao đâu. Dạo này nhờ có tiểu tử này (Chân Võ) chăm nom mà đệ đã tìm lại được chút khí lực, đi lại không còn khó khăn như trước nữa.”

“Thế sao?”

Minh Huyền sực nhớ lại chuyện cũ.

Lệnh cấm ăn thịt mà Võ Đang bấy lâu nay tuân giữ... hóa ra phá lệ lại có ích như vậy.

“Quả nhiên quyết định cho phép nó ăn thịt là đúng đắn.”

Minh Huyền lại một lần nữa hối hận vì sự bảo thủ của mình đã khiến sư đệ chậm hồi phục sức khỏe.

Đồng thời, ông lại càng thấy Chân Võ đáng quý hơn vì đã dày công giúp Minh Chân có thể đi lại được.

“Lạnh quá, vào trong thôi.”

Sau khi Minh Chân ngồi vào vị trí cạnh Chưởng môn, hội nghị Trưởng lão bắt đầu.

Chủ đề thảo luận dĩ nhiên xoay quanh số bạc mà thương đoàn Thanh Dương vừa ủng hộ.

Đã lâu rồi ngân sách của môn phái mới rủng rỉnh như vậy, nên cung nào cũng muốn đòi phần hơn, khiến cuộc họp kéo dài lê thê.

“Vậy cứ quyết định như thế đi.”

Khi cuộc họp kéo dài gần hai canh giờ sắp đi đến hồi kết, Minh Huyền khẽ liếc nhìn Minh Chân.

Ông lo vị sư đệ yếu ớt của mình sẽ mệt mỏi vì phải ngồi quá lâu.

“Thưa Chưởng môn.”

“Hửm? Đệ có điều gì muốn nói sao?”

“Vâng. Về chuyện của thương đoàn Thanh Dương, đệ có vài lời muốn góp ý.”

“Ồ! Mau nói đi.”

Minh Chân bấy lâu nay im lặng chợt lên tiếng khiến cả Chưởng môn lẫn các Trưởng lão đều tập trung chú ý.

“Việc kết duyên với thương đoàn Thanh Dương là chuyện tốt, nhưng thực sự đệ vẫn thấy có chút lo ngại.”

“Lo ngại sao... Tại sao vậy?”

“Dù là qua sự giới thiệu của Chân Huệ, nhưng chúng ta chưa rõ thực hư nguồn gốc và ý đồ của họ mà đã vội vàng sử dụng tiền của họ thì e là không thỏa đáng.”

Nghe đến đây, Chân Huệ đứng sau lưng Minh Công khẽ cau mày.

“Hừm.”

Nhưng lời nói của Minh Chân quá đỗi hợp lý, khiến Chưởng môn và các Trưởng lão đồng loạt gật đầu.

“Đúng là như vậy.”

“Theo ý đệ, chúng ta nên cử một vài đệ tử đi theo bọn họ thì hơn.”

Hả? Cái gì cơ?

Chân Võ vốn đang ngáp ngắn ngáp dài nghe họp, bỗng nhiên mắt sáng rực lên.

“Cử đệ tử đi sao?”

“Vâng. Lấy danh nghĩa là giúp đỡ họ, nhưng thực chất là để quan sát kỹ lưỡng hơn.”

Minh Chân quay sang nhìn Minh Công – người chịu trách nhiệm về giới luật.

“Hừm. Lời của Minh Chân rất có lý. Từ xưa đến nay, với những thương đoàn có giao tình lâu năm, chúng ta vẫn thường cử các đại đệ tử đi theo làm thực khách mà.”

“Đúng là thế. Nhưng cử đệ tử đi thì phải làm thế nào? Lỡ như bọn họ cảm thấy bị giám sát mà khó chịu thì sao?”

Minh Huyền lộ vẻ lo lắng, nhưng Minh Chân chỉ mỉm cười lắc đầu:

“Chuyện đó làm sao có thể? Các hộ vệ của thương đoàn làm sao bì được với đệ tử Võ Đang chúng ta. Cứ nói là cho đệ tử đi trải nghiệm cuộc sống thực khách một thời gian, chắc chắn họ sẽ mừng rỡ đón nhận thôi.”

“Thực khách à...”

Minh Huyền suy nghĩ một lát rồi gật đầu tán thành:

“Ý tưởng này không tồi, các đệ thấy thế nào?”

“Rất đúng. Với tính cách của Kim đại nhân mà tôi thấy hôm trước, dù có cần giúp đỡ ông ta cũng chẳng dám mở lời yêu cầu đâu.”

“Tôi cũng đồng ý.”

Các Trưởng lão không ai phản đối, đều đồng tình với ý kiến của Minh Chân.

Đến lúc này, Chân Võ mới hiểu ra lý do vì sao từ sáng sớm lão già sư phụ mình lại đòi tham gia hội nghị Trưởng lão.

Hê hê, lão già này... đúng là "gừng càng già càng cay" mà! Cơ hội xuống núi của mình đến rồi đây!

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top