Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)
  4. Chương 29: Lên thành phố

Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)

  • 11 lượt xem
  • 951 chữ
  • 2026-01-10 16:57:40

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Sau đó khi ngồi vào bàn ăn rồi bà cụ vẫn muốn nhắc lại chuyện trước kia, nhưng Tô Nhuyễn lại không tiếp lời. Cô nuốt hết ngụm cháo trắng cuối cùng, nói thẳng: “Cháu lên thành phố một chuyến, khả năng ba bốn ngày nữa mới về.”

Bà cụ sửng sốt: “Lên thành phố làm gì?”

“Mua tài liệu ôn tập. Cháu định học lại, chuẩn bị tiếp tục thi đại học.”

Bà cụ buột miệng thốt ra: “Cháu không gả chồng à?”

“Không gả.”

Tô Nhuyễn nói: “Ai thích gả thì gả, cha cháu nói, dù phải đập nối bán sắt ông ấy vẫn nuôi cháu vào đại học.”

Bà cụ Tô nhíu mày, hiển nhiên lời này không giống lời hôm trước con trai nói với bà ấy.

Nếu như trước đây Tô Nhuyễn đồng ý đi học lại để thi đại học, chắc chắn bà cụ sẽ rất vui. Nhưng hôm nay biết được liên hôn với nhà họ Lộc, con trai bà sẽ nắm chắc được cơ hội thăng chức lần này, bà cụ lập tức rối rắm.

“Dù sao thi đại học xong ra trường cũng phải đi xin việc, bây giờ có công ăn việc làm luôn không phải tốt hơn sao? Cháu học lại, vào đại học, ít nhất phải mất năm sáu năm, trong năm sáu năm ấy có thể kiếm được không ít tiền đâu.”

“Con gái tìm được nhà chồng tốt mới là quan trọng nhất, cháu đừng học mẹ mình, đọc nhiều sách như vậy cuối cùng phong hoa tuyết nguyệt khắp nơi…”

Tô Nhuyễn lạnh lùng hỏi lại: “Không phải bà nói bà ấy sống khá tốt sao?”

Bà cụ nghẹn lời: “Đứa nhỏ này, sao gần đây cứ như ăn phải thuốc súng thế?” Sau đó cả giận nói: “Cô ta sống tốt nên cháu cũng muốn học cô ta sống lẳng lơ phóng túng sao? Nhà họ Tô chúng ta không có loại người như vậy.”

Tô Nhuyễn trào phúng: “Vậy ngài dạy dỗ Tô Thanh Thanh cho tốt trước đi.”

Bà cụ Tô lại lần nữa nghẹn lời, những chuyện Tô Thanh Thanh từng làm, nếu không phải con cháu trong nhà, chắc chắn bà cụ đã phun một ngụm nước bọt vào mặt đối phương rồi.

Cuối cùng bà cụ chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, chạy vào trong phòng mở hòm gỗ lấy ra một chiếc khăn tay, trong chiếc khăn tay ấy cất một xấp tiền mặt.

Bà cụ đếm ra hai mươi tờ mười đồng đưa cho Tô Nhuyễn: “Tới nhà cô út cháu, nhớ mua chút trái cây. Phải hiểu lễ nghĩa, đừng đi tay không, biết chưa?”

Con gái út của bà cụ Tô tên là Tô Minh Nguyệt, gả tới thành phố, bình thường người nhà họ Tô lên thành phố đều sẽ tới ở nhờ nhà Tô Minh Nguyệt.

“Chắc là thím Hai của cháu và Thanh Thanh cũng đang ở bên đó, nếu bọn họ tới bệnh viện cháu cũng đi cùng với bọn họ một chuyến.”

Bà cụ không muốn kích thích Tô Nhuyễn, nên chỉ nói: “Vừa lúc xem xem rốt cuộc mẹ con bọn họ muốn làm trò quỷ gì, đừng để giống như lần trước, lại khiến cháu thiệt thòi. Nếu bọn họ làm gì quá đáng thì gọi điện về cho cha cháu, để ông ấy nghĩ cách.”

Tô Nhuyễn không tỏ ý kiến, bà cụ vẫn đưa tiền cho cô: “Nghèo gia phú lộ, cầm lấy đi, dù cháu không muốn gả vào nhà họ Lộc, về tình về lý cháu vẫn nên tới bệnh viện thăm Lộc Minh Sâm một lần, dù sao trước kia cũng ở cùng một thôn, khi nhỏ còn chơi thân với nhau như vậy.”

Nói cho cùng vẫn là dỗ dành cô tới nhà họ Lộc.

Tô Nhuyễn thầm nghĩ, đợi cô thật sự tìm tới Lộc Minh Sâm, bọn họ sẽ phải khóc cho xem.

Thời này chưa có đường cao tốc và tàu điện ngầm, di chuyển xa nhà vô cùng vất vả.

Tô Nhuyễn phải bắt xe khách xóc nảy một đường tới thành phố Đông Lâm, khi tới nơi đã là buổi chiều.

Sau khi xuống xe, cô chạy tới nhà vệ sinh công cộng thay sang bộ váy đỏ và đôi giày da kia trước, sửa sang lại đầu tóc toán loạn vì ngủ trên xe cho gọn gàng, buộc thành tóc nửa đầu nhìn trẻ trung đầy sức sống, sau đó mới ra ngoài.

Tuy rằng cô không dám chắc hôm nay sẽ gặp được mẹ mình, nhưng Tô Nhuyễn vẫn hy vọng hai người gặp nhau khi cô ở trong tình trạng tốt nhất.

Đúng vậy, cô không tới tìm thím Hồ, cũng không gọi điện thoại trước cho Lý Nhược Lan.

Tuy rằng đời trước cha kế và em trai cùng mẹ khác cha đối xử với cô không tệ lắm, nhưng lúc ấy cô đã bị bệnh nan y sắp chết, hơn nữa cũng coi như người công thành danh toại, ít nhất không có tranh chấp gì về tiền tài, tất nhiên là mọi chuyện đều tốt rồi.

Còn bây giờ, cô chỉ là một kẻ nghèo hèn, nói điều kiện gia đình tốt cũng chỉ là so với người ở huyện Khai Vân mà thôi, kém xa người trên thành phố, huống chi sau lưng cô còn có nhà họ Tô, với sự chán ghét nhà họ Tô dành cho Lý Nhược Lan, dính vào chỉ sợ sẽ gặp phải phiền toái. Cô không muốn phá hoại cuộc sống hiện tại của Lý Nhược Lan.

Cho nên Tô Nhuyễn định gặp riêng Lý Nhược Lan một lần, nói rõ chuyện Tô Văn Sơn, tạm thời giữ liên lạc, như vậy là đủ rồi.

Sau đó Tô Nhuyễn lại chen chúc trong dòng người lên xe buýt, lại lần nữa cô nhận thức sâu sắc về sự bất tiện ở thời đại này.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top