Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)
  4. Chương 20: Tính kế Tô Văn Sơn

Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)

  • 10 lượt xem
  • 1405 chữ
  • 2026-01-10 16:55:27

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trông thấy dây buộc tóc trong tay mình không bán ra được, đối lập với Tô Nhuyễn buôn bán rực rỡ, người phụ nữ kia chỉ vào đám người đang chần chừ lựa chọn, lớn tiếng nói: “Toàn là kẻ ngu, chỉ một mảnh vải rách cộng thêm một cọng dây thun, bỏ ra năm mao tiền có thể mua về nhà làm được một đống, vậy mà lại ra đây bỏ ra sáu mao mua một cái, ngại tiền nhiều không có chỗ tiêu sao?”

Nghe thấy lời này đúng là có không ít người chần chừ.

Tô Nhuyễn cười nói: “Đúng là có thể tự mình làm thật, mấy thứ trong sạp hàng của thím chính là do thím tự mình làm nhỉ?”

Vừa rồi mọi người còn chần chừ xem hàng của bà ta, nghe Tô Nhuyễn nói xong lập tức quay đầu sang sạp Tô Nhuyễn, lại tiếp tục bắt tay vào lựa chọn.

Tự mình làm và người khác làm vẫn có khác biệt, có người cười nói: “Vậy thì quần áo cũng có thể tự mình mau vải về cắt may, sao mọi người vẫn thích tới trung tâm bách hóa mua quần sao may sẵn?”

Người khác ngâm lại, cũng cảm thấy có lý, vì cái đẹp đương nhiên phải mất nhiều tiền hơn rồi.

Vốn dĩ người phụ nữ kia định phá hoại việc làm ăn của Tô Nhuyễn, nào ngờ kết quả lại đuổi hết số khách ít ỏi trước sạp hàng nhà mình.

Dù sao chính miệng bà ta nói ra như vậy rồi, với trình độ của bà ta đúng là mọi người có thể tự mình làm được.

Tô Nhuyễn đếm tiền vô cùng vui vẻ, hình như hôm nay còn bán được nhiều hơn hôm qua.

Khi cô đang sung sướng giới thiệu hàng cho người khác, đột nhiên nghe thấy một tiếng quát chứa đầy tức giận: “Tô Nhuyễn!”

Tô Nhuyễn chấn động tình thần, tới rồi sao?

Cô ngẩng đầu lên, lập tức trông thấy một người đàn ông đang sa sầm mặt cách đó không xa, dáng người đối phương cao gầy, diện mạo anh tuấn nho nhã, để kiểu tóc ba bảy đang lưu hành thời này, trên mũi là cọng kính gọng vàng, kết hợp với áo sơ mi trắng và quần tây sạch sẽ, có thể đảm đương được bốn chữ “Quân tử nho nhã”.

Cũng chính vì bốn chữ này, khiến ông ta chỉ văn nhã đứng bên cạnh, không trực tiếp xông lên áp dụng thủ đoạn thô bạo.

Tô Nhuyễn chỉ coi như không nhìn thấy ông ta đang tức giận, vẫn tiếp tục nói với khách hàng: “Mọi người muốn mua thì mua nhanh đi, tôi phải về rồi.”

Hiển nhiên mọi người cũng đã trông thấy tình hình không đúng, có người hỏi: “Mai cô còn tới không?”

Tô Nhuyễn cười nói: “Ngày mai không tới, sau này thì chưa chắc, còn phải xem có hàng hay không đã, dù sao đây cũng là lô hàng cuối cùng rồi.”

Cô vừa nói ra lời này, những người trước đó còn đang do dự về giá cả nghe thấy lập tức xuống tay, công việc ở sạp hàng cũng trở nên lu bù.

Tô Văn Sơn đen mặt, người phụ nữ đi sau lưng ông ta thì kinh ngạc nói: “Ai, đúng là Tô Nhuyễn à?”

Người kia nhìn qua khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc áo sơ mi màu xanh lam, dáng người mập mạp, để tóc ngắn ngang tai, mái tóc đen được bà ấy túm gọn ra sau đầu, lộ ra khuôn mặt tròn tròn, đầy nhiệt tình.

Sau khi xác nhận đối phương là Tô Nhuyễn, bà ấy nói thẳng: “Tô Nhuyễn, đừng bán hàng nữa, mau thu dọn đi, con gái con đứa ra ngoài bán hàng làm gì?” Không thấy mất mặt à?

Tuy rằng câu cuối cùng chưa nói ra khỏi miệng, nhưng mọi người đều hiểu bà ấy có ý gì. Trong niên đại tôn trọng công ăn việc làm nhà nước này, nhất là ở huyện thành nhỏ phía bắc nơi bọn họ đang sinh sống, chỉ có người không có tiền đồ mới ra ngoài buôn bán, chỉ cần có chút bản lĩnh đều sẽ nghĩ cách xin vào nhà máy, đơn vị nhà nước.

Tô Nhuyễn là con gái cục trưởng cục giáo dục, làm chuyện này đúng là không lên nổi được mặt bàn.

Tô Nhuyễn nhìn sắc mặt Tô Văn Sơn thay đổi, trong lòng cười to.

Dì Lý, Lý Mai Hoa này chính là thần trợ công của cô trong việc đòi nợ từ Tô Văn Sơn.

Trên đời này không ở đâu thiếu phụ nữ nhiệt tình thích lo chuyện bao đồng, Lý Mai Hoa này chính là nhân tài kiệt xuất trong số đó.

Thời trẻ khi còn ở nông thôn, bà ấy từng làm hội trưởng hội phụ nữ, năm nào cũng được công xã khen ngợi. Sau này đi theo chồng được điều tới huyện, lại đảm nhiệm chức vụ tổ trưởng tổ dân phố, vô cùng thích điều giải mâu thuẫn giữa người với người.

Khéo nhất chính là, chồng bá ấy là phó huyện trưởng, con trai con gái, một người vào đại học, một người làm ở cục khí tượng tỉnh Đông Lâm. Bà ấy vừa có tinh lực vừa có hậu trường mạnh mẽ, không cần sợ người khác.

Cho nên, dù là chuyện tốt hay chuyện xấu, nếu để bà ấy biết, không quá hai ngày, tất cả người trong cơ quan chính phủ huyện Khai Vân này đều có thể nghe được tiếng gió.

Đúng là khắc tinh lớn của loại người ngụy quân tử Tô Văn Sơn.

Đời trước Lý Mai Hoa luôn thích nhìn chằm chằm vào gia đình Tô Văn Sơn, dù sao cũng là gia đình cha ruột mẹ kế rất dễ xảy ra mâu thuẫn.

Số lần Tô Nhuyễn tới khu tập thể cán bộ không nhiều lắm, lần nào bà ấy cũng nhiệt tình hỏi cô sao không thường xuyên lên huyện, có phải đã chịu ấm ức gì hay không?

Chỉ là khi ấy, trong lòng Tô Nhuyễn tràn đây tình cảm yêu kính người cha Tô Văn Sơn của mình, dù sao cũng là người cùng chung huyết thống thân thiết nhất, dưới sự dạy dỗ của bà cụ Tô, cô cảm thấy Tô Văn Sơn cũng vô cùng yêu thương mình, chỉ là ngại với Đỗ Hiểu Hồng nên không biểu đạt ra ngoài mà thôi.

Đời trước cô cho rằng Lý Mai Hoa kia muốn tìm vấn đề từ người Tô Văn Sơn, khiến cô coi cha mình như hồng thủy mãnh thú, cho rằng chỉ cần cô nói ra là bà ấy sẽ nắm được nhược điểm của Tô Văn Sơn, sẽ khiến cháu trai bà ấy có cơ hội kéo Tô Văn Sơn xuống nước.

Cho nên cô không chỉ không kể ra bất kỳ ấm ức nào, ngược lại còn thể hiện mình được Tô Văn Sơn vô cùng yêu thương.

Bây giờ nhớ lại, Tô Nhuyễn vẫn không nhịn được muốn tìm khe đất chui xuống. Cô cảm thấy sau này mình không nên nhìn lại quá khứ nữa chỉ nghĩ tới chuyện trước mắt thôi, không phải cô muốn trốn tránh quá khứ ngây thơ ngu xuẩn của mình, mà là muốn mai táng vết đen lịch sử ấy vĩnh viễn.

Thấy cô không phản ứng gì, Lý Mai Hoa lại gọi thêm một tiếng: “Tô Nhuyễn?”

Tô Nhuyễn quay đầu lại, có chút ngượng ngùng nói: “Dì Lý, dì chờ một lát, cháu bán thêm chút nữa là có đủ tiền mua tài liệu ôn tập rồi.”

Lý Mai Hoa chấn động tinh thần: “Tài liệu ôn tập? Tài liệu ôn tập gì?”

Tô Nhuyễn sợ hãi liếc mắt nhìn Tô Văn Sơn một cái, nói: “Cháu không muốn gả chồng, cháu muốn học lại để thi đại học.”

Hai mắt Lý Mai Hoa sáng ngời: “Cháu không muốn gả chồng?”

Trong lòng Tô Văn Sơn thầm kêu không ổn, vội vàng nhíu mày nói: “Nhuyễn Nhuyễn, con lại gây chuyện cái gì đấy?”

Tô Nhuyễn giả vờ bị dọa ngậm chặt miệng lại, nhưng vẫn quật cường bán hàng lấy tiền. Một lúc lâu sau mới không nhịn được, kiên trì nói: “Cha, con cầu xin cha, để con học lại một năm nữa thôi, năm nay con thật sự chỉ vì tiêu chảy mới không thi tốt…”

“Nếu nhà mình khó khăn, con có thể tự mình kiếm học phí, chỉ xin cha đừng gả con ra ngoài.”

“Nhà họ Lộc đưa bao nhiêu lễ hỏi, sau này con đều trả lại cho cha.”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top