Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)
  4. Chương 2: Trọng sinh (2)

Vợ Cả Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Khí Vận (Dịch)

  • 9 lượt xem
  • 1198 chữ
  • 2026-01-10 16:40:46

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Có phúc sao?

Mỗi lần nghe thấy câu nói ấy, Tô Nhuyễn đều cảm thấy buồn cười, bọn họ đâu biết rằng, thứ gọi là thâm tình và thông tình đạt lý chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài, để dỗ dành cô làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hoắc mà thôi.

Hoắc Hướng Dương đúng là dịu dàng săn sóc thật, nhưng mà không phải dịu dàng săn sóc với một mình cô, dù là con chó hay con mèo, chỉ cần xuất hiện với vẻ ngoài đáng thương trước mặt anh ta, anh ta đều dịu dàng săn sóc.

Nếu đổi thành phụ nữ có vận mệnh bị tàn phá, gặp phải tình cảnh đáng thương, anh ta càng cẩn thận che chở hơn.

Ngược lại là cô người vợ chính thức của anh ta, bởi vì anh ta luôn nói “Em là người kiên cường nhất”; “Em là người lợi hại nhất” ; “Các cô ấy không so được với em” mà dần dần mất đi tư cách được được hưởng thụ dịu dàng săn sóc.

Đợi đến khi cô nằm trên giường bệnh, hô hấp khó khăn rồi, mẹ chồng thông tình đạt lý của cô mới dắt tay hai đứa nhỏ đi tới trước giường bệnh, vẻ mặt bi thương xen lẫn hổ thẹn:

“Nhuyễn Nhuyễn này, con đừng trách mẹ nhé, nhà họ Hoắc chúng ta không thể tuyệt hậu, gia nghiệp nhà họ Hoắc chúng ta lớn như vậy đều do một tay con kiếm về, phải có người kế thừa chứ, có phải không?”

“Con yên tâm, hai đứa nhỏ này chính là con của con, sau khi con đi rồi, mẹ sẽ bảo bọn nhỏ quăng bồn, đốt vàng mã, hương khói cho con.”

Hoắc Hướng Dương vẫn mang dáng vẻ thâm tình như cũ, mở miệng áy náy nói: “Xin lỗi Nhuyễn Nhuyễn, đều do bọn họ bẫy anh, mẹ anh cũng lớn tuổi rồi muốn có cháu bế bồng, nói ra thì trẻ con là vô tội…”

“Người anh yêu nhất từ trước tới nay đều là em, dù em không còn nữa, cũng không bao giờ có người nào dao động được vị trí bà chủ nhà họ Hoắc của em.”

Nếu cô có thể nói lên lời, chắc chắn cô sẽ mắng một câu: Cút mẹ anh đi, bà đây thèm vào.

Đáng tiếc cô đã nói không nên lời rồi, có điều may mà vãn còn luật sư.

Tô Nhuyễn cố nhớ lại cảnh tượng khi luật sư đọc xong di chúc của cô, người trong phòng đều kinh hoảng suy sụp, thậm chí mẹ Hoắc còn ngất xỉu ngay tại chỗ, tâm trạng cô vui sướng không ít.

Có lẽ bọn họ đã quên, gia tài của nhà họ Hoắc đều là của cô, là do cô một mình kiếm về từng chút một, chẳng qua công ty chỉ treo một cái họ Hoắc mà thôi.

Nếu đã giả vờ cả đời, vậy có phải nên giả vờ tới tận phút cuối không? Sau khi cô chết cũng nên để bọn họ khóc như đứt từng khúc ruột một trận mới đúng.

Có lẽ là vì cô khiến bọn họ khóc quá thảm, nên ông trời không đưa cô xuống hoàng tuyền ngược lại đưa cô về điểm bắt đầu.

“Mẹ, hôm nay nhà họ Hoắc tới xem mắt Nhuyễn Nhuyễn, cha con bé không về à?”

Giọng Liêu Hồng Mai khiến Tô Nhuyễn lấy lại tinh thần, đã có cơ hội quay về điểm xuất phát, ai thèm đi lại đường xưa?

Bà Tô nói: “Hai ngày nay lãnh đạo đang xuống thị sát ở huyện Khai Vân, cha Nhuyễn Nhuyễn đang bận tối mắt tối mũi, chút việc nhỏ này đâu cần gọi nó về.”

Liêu Hồng Mai lẩm bẩm một câu: “Chuyện lớn cả đời của con gái ruột là việc nhỏ sao?”

Bà cụ nói: “Cô nhắc mãi tới nó làm g?”

“Không có gì.” Liêu Hồng Mai vui đùa trêu ghẹo: “Lần này Nhuyễn Nhuyễn xem mắt, cha mẹ con bé lại không có một ai, đến lúc đó nhà họ Hoắc tới cửa khéo lại nhầm là xem mắt Thanh Thanh nhà chúng con ấy chứ.”

Tô Thanh Thanh là em họ cô, nhỏ hơn cô vài tháng.

Từ bé thím Hai đã luôn muốn Tô Thanh Thanh ép cô một đầu mới vui vẻ, cảm thấy cô là con nhóc cha không thương mẹ không cần, không lý nào lại sống tốt hơn Tô Thanh Thanh nhà bà ta.

Điều này dẫn tới Tô Thanh Thanh luôn tranh đoạt với cô khắp mọi nơi, chỉ cần là thứ gì của cô tốt một chút, Tô Thanh Thanh đều phải cướp được từ tay cô mới cam lòng.

Đời trước Tô Nhuyễn còn cảm thấy rất kỳ quái, vì sao Tô Thanh Thanh luôn đua đòi với Cô, sau này mới biết Tô Thanh Thanh coi cô là vai chính trong một quyển sách, cảm thấy thứ gì của cô cũng là thứ tốt.

Tô Nhuyễn nghiền ngẫm ý tứ trong lời Liêu Hồng Mai vừa nói, nheo mắt lại, xem ra đời này vẫn giống đời trước.

Bà cụ Tô lại không nghe ra được, nhưng vẫn tức giận, nhổ một ngụm nước miếng: “Miệng chó không phun được ngà voi, Thanh Thanh đã quyết định đính hôn với nhà họ Lộc rồi, cô nói lung tung cái gì thế?”

Nói tới câu cuối cùng, bà cụ không nhịn được cất cao giọng, trong lòng đã đầy lửa giận.

Bà cụ tức giận như vậy tất nhiên là có nguyên nhân, hiện giờ Tô Thanh Thanh đã đính thân với nhà họ Lộc, mà người nhà họ Lộc tới cầu hôn vốn dĩ lại là Tô Nhuyễn.

Nhà họ Lộc là người thành phố, cả nhà đều có công ăn việc làm, điều kiện vô cùng tốt, chỉ là Lộc Minh Sâm bị thương, đang nằm liệt giường, nghe nói bị thương tận gốc, sau này khả năng không thể sinh con, cho nên mới phải về nông thôn tìm vợ.

Kết quả ngay khi Tô Văn Sơn cha của Tô Nhuyễn còn đang do dự, Tô Thanh Thanh đã chạy tới nhà họ Lộc trước một bước, nói Tô Nhuyễn có bạn trai rồi, còn sắp kết hôn, cô ta bằng lòng gả thay.

Nhà họ Lộc nghe xong lập tức cho rằng Tô Nhuyễn chướng mắt Lộc Minh Sâm bị liệt, cố ý làm nhục bọn họ, vì thế đã đổi đối tượng cầu hôn thành Tô Thanh Thanh, đồng thời cũng thả ra lời nói sẽ tham gia hôn lễ của Tô Nhuyễn, ép Tô Nhuyễn phải gả ra ngoài trong vòng hai tháng.

Cho nên vì che đậy cho Tô Thanh Thanh, trong khoảng thời gian này Tô Nhuyễn thường xuyên đi xem mắt, không ít dưa vẹo táo nứt không biết xấu hổ chạy tới định chiếm của hời, khiến bà cụ Tô vô cùng tức giận.

Khả năng lúc này đã nghĩ tới đầu sỏ gây tội, bà cụ Tô lại hướng về phía phòng đông, cao giọng gào lên: “Tô Thanh Thanh! Mau dậy đi! Mày còn ngủ để nuôi nấm à?”

Sau đó bà cụ quay đầu lại hướng về phía phòng tây, giọng đã dịu đi không ít: “Nhuyễn Nhuyễn, cháu cũng dậy thôi, mau đi rửa mặt gội đầu, chải chuốt một chút, hôm nay phải trang điểm cẩn thận vào.”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top