Ánh đèn pin quét qua từng dãy chỗ đậu xe trong bóng tối mịt mù, cuối cùng, đằng sau một cây cột trụ chịu lực, Minh Đạo phát hiện ra một cánh cửa sắt đang mở toang.
Cánh cửa đã rỉ sét lốm đốm, bên trong chất đầy tạp vật, cảm giác như sắp tràn cả ra ngoài.
Chính là chỗ này!
Minh Đạo mừng thầm, lập tức sải bước tới.
Luồng sáng rọi vào trong căn kho, bên trong ngổn ngang nào là ván gỗ bỏ đi, phào chỉ thạch cao nứt vỡ, những cuộn giấy dán tường và đủ loại túi nilon bao bì.
Anh tháo ba lô xuống, tay siết chặt chiếc xà beng để đề phòng bất trắc, sau đó bắt đầu dùng đèn điện thoại soi kỹ, lục tìm tỉ mỉ.
Rất nhanh, mắt anh sáng lên!
Trong góc khuất, anh thấy một cuộn ống nhựa trắng bị bỏ quên.
Lôi ra xem thử, đúng là thứ anh đang cực kỳ thiếu: ống nước PVC!
Ước tính sơ bộ thì tổng chiều dài cũng phải bảy tám mét, tuy khẩu độ không đồng nhất nhưng chỉ cần cắt gọt và độ chế lại một chút thì chắc chắn là dùng ổn!
Mở bát quá đỏ!
Phát hiện này khiến tinh thần anh phấn chấn hẳn lên.
Anh dựng mấy ống PVC vào vách tường, tiếp tục tiến sâu vào đống tạp vật để thám hiểm.
Nơi này chẳng khác nào một kho báu, một bãi rác bị văn minh hiện đại ruồng bỏ nhưng lại ẩn chứa những tài nguyên quý giá nhất trong thời tận thế.
Lục lọi thêm mười mấy phút, Minh Đạo lại đào ra được nửa bao cát thạch anh.
Nhìn bao bì thì chắc là loại dùng để trải nền cho bể cá lớn, cầm nặng trịch, ít nhất cũng phải dăm bảy ký!
Thế là giải quyết xong món khó tìm nhất trong bộ vật liệu lọc nước.
Ngay sau đó, trong một cái thùng giấy cũ nát, anh tìm thấy một bồn nước nhựa, trông giống như linh kiện của loại đồ điện gia dụng nào đó, dung tích tầm sáu bảy mươi lít.
Tuy bên hông có một vết nứt rõ mồng một nhưng không quá nghiêm trọng.
Chắp vá lại một chút là dùng ngon ngay!
Minh Đạo lần lượt bê những món đồ chủ chốt này ra cửa phòng kho, niềm vui trong lòng sắp trào dâng đến nơi.
Linh kiện cốt lõi của máy lọc nước đã gom được một nửa rồi!
Ngay khi anh chuẩn bị vận chuyển đống đồ này đi theo từng đợt, thì từ sâu trong bóng tối của hầm gửi xe đột nhiên vang lên một tiếng kim loại ma sát chói tai!
“Két —— ét ——”
Tiếng động như thể có ai đó dùng vật cùn cưỡng ép mài vào sắt thép, nghe cực kỳ rõ ràng.
Ngay sau đó là hai tiếng thở dốc nặng nề.
Có người!
Minh Đạo giật mình!
Phản ứng đầu tiên của anh không phải là chạy trốn, mà là lập tức bấm tắt đèn pin điện thoại!
Ánh sáng vụt tắt, anh nhanh chóng lách người nấp sau một chiếc SUV màu đen cao lớn, áp sát lưng vào thân xe, đồng thời rút chiếc xà beng từ sau thắt lưng ra, nắm chặt bằng cả hai tay.
Anh nín thở, áp tai vào cửa kính xe, nỗ lực phân biệt những động tĩnh ở phía xa.
“Mẹ kiếp… cái xe rách này… sao mà cứng thế không biết…”
Giọng một gã đàn ông thô lỗ vang lên, đầy vẻ sốt ruột.
“Bố, nhỏ tiếng thôi! Coi chừng thu hút người ta tới!”
Một giọng nói khác có phần non nớt hơn lo lắng khuyên can.
“Sợ cái quái gì! Tầm này đứa nào dám xuống hầm? Cả lũ ngủ như chết ở trên lầu rồi! Nhanh lên! Dùng sức mà cạy! Ba thằng đàn ông ăn nhiều ỉa lắm, chút lương khô trữ ở nhà còn chẳng bõ dính răng!”
Giọng nói này… quen quá!
Đồng tử Minh Đạo đột ngột co lại.
Chính là gã cơ bắp ở trần hôm qua đã cướp lạp xưởng, Lý Lão Tam!
Còn có cả con trai lão nữa!
Trong bóng tối, hai bóng người mờ ảo dần bước ra từ phía sâu hầm xe.
Họ không bật đèn pin, có vẻ muốn dựa vào ánh sáng lờ mờ của buổi sớm và sự thông thuộc địa hình để hành động.
Dẫn đầu chính là lão Lý Lão Tam với thân hình hộ pháp, tay lăm lăm một thanh sắt phi hình như tháo từ hàng rào công trường nào đó.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận