Vương hỷ bà vừa mới lén lén lút lút vén góc rèm kiệu lên, Hàn Vân Tịch đã dứt khoát giẫm mạnh lên mu bàn tay bà ta.
Nàng lạnh giọng hỏi, thanh âm u ám:
"Giờ lành chưa tới, ngươi định mời ta xuống kiệu đấy à?"
"Không không! Ta... ta không cẩn thận, trượt tay thôi!"
Vương hỷ bà cuống quýt giải thích, đau đến nổ đom đóm mắt nhưng không dám kêu thành tiếng.
Lúc này Hàn Vân Tịch mới chịu thu chân về, động tác cực kỳ tao nhã.
Nàng lười biếng dựa lưng vào thành kiệu, dáng vẻ nhàn nhã đến lạ kỳ.
Hàn gia xưa nay đối xử với nàng chẳng ra gì, nhưng riêng cái nghi thức xuất giá này thì không hề bạc đãi.
Chiếc kiệu hoa này rất rộng rãi và êm ái, vừa vặn để nàng đánh một giấc thật ngon.
Nàng chẳng ngu gì mà quay về để rồi ngày mai lại rước thêm rắc rối.
Nếu hôm nay mà lùi bước, ai biết được ngày mai đám người kia lại bày ra "yêu ma quỷ quái" gì để làm lỡ giờ lành của nàng nữa?
Tần Vương phủ tuy ngại hoàng mệnh không dám hủy hôn, nhưng chắc chắn sẽ tung ra đủ loại chiêu trò để trì hoãn.
Đến cuối cùng, người chịu thiệt thòi chỉ có mình nàng mà thôi.
Muốn chơi chiêu với bà đây à? Còn non lắm!
Hàn Vân Tịch thầm nghĩ.
Nàng biết rõ cái cổng lớn của Tần Vương phủ kia nàng bắt buộc phải vào.
Nếu không, khi cung đình trách tội xuống, nàng chắc chắn sẽ là quân tốt thí mạng đầu tiên.
Việc Tần Vương đại hôn vốn đã chấn động khắp kinh thành. Nàng cứ ngồi lỳ ở cửa phủ thế này, tin tức nhất định sẽ truyền đến tai hoàng thượng và thái hậu.
Chỉ cần trong cung lên tiếng, ngày mai dù Tần Vương phủ có không cam lòng đến mấy cũng phải rộng cửa đón nàng vào.
Nghĩ thông suốt rồi, Hàn Vân Tịch tìm một tư thế thoải mái nhất, yên tâm nhắm mắt ngủ.
Trong khi đó, Nghi Thái phi – người vốn quen sống trong nhung lụa, hưởng thụ vinh hoa – giờ đây chẳng còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Bà ta vội vã chạy đến cửa hông Tần Vương phủ, xuyên qua khe cửa nhìn ra ngoài.
Nhìn thấy một mảnh đỏ rực vui sướng trước cổng, gương mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng của bà ta chợt hiện lên vẻ âm hiểm.
"Mẫu phi, Hàn Vân Tịch này thật lạ lùng. Người ta đồn nàng ta nhát gan như thỏ đế, sao hôm nay lại to gan lớn mật thế này? Vừa nãy trong cung đã phái người tới hỏi thăm tình hình rồi đấy ạ."
Mộ Dung Uyển Như đứng bên cạnh, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Nàng ta là nghĩa nữ được Nghi Thái phi nhận nuôi, tính tình vốn nhu mì hiền thục, luôn phục tùng mọi mệnh lệnh.
Từ nhỏ đã ở bên cạnh hầu hạ Nghi Thái phi còn thân thiết hơn cả con gái ruột.
Một tiếng "Mẫu phi" đã đủ thấy địa vị không nhỏ của nàng ta trong vương phủ.
"Cái thứ xấu xí đó mà cũng dám đấu với bản cung ngay trước cửa nhà sao?"
Nghi Thái phi nheo mắt nhìn đầy độc ác.
Bà ta đưa ngón tay lên ngang cổ, làm một động tác cứa nhẹ, ý bảo Mộ Dung Uyển Như hãy bí mật giải quyết Hàn Vân Tịch.
Mộ Dung Uyển Như lộ vẻ hoảng hốt:
"Mẫu phi! Người chết ngay cổng phủ chúng ta thì xui xẻo lắm, vạn nhất hoàng thượng trách tội lên đầu ca ca thì sao?"
Quanh Tần Vương phủ canh phòng cẩn mật, người mà chết ở ngay cửa thì thực sự khó lòng giải trình, huống hồ cả đế đô đều đang dòm ngó chuyện này.
Nghi Thái phi vốn không ngốc, bình tĩnh lại liền thấy lời nàng ta có lý:
"Được lắm, hóa ra ả ta cậy vào điểm này mới dám không đi! Hừ, không ngờ một con nhỏ xấu xí mà tâm cơ lại sâu đến thế."
"Mẫu phi, giờ phải làm sao ạ? Ngày mai giờ lành đến, chúng ta có mở cửa hay không?"
Mộ Dung Uyển Như bất lực hỏi.
"Hừ, nghĩ muốn vào cái cửa này đến thế cơ à? Vậy thì cứ để nàng ta vào. Bản cung muốn xem thử nàng ta chịu đựng được bao lâu!"
Nghi Thái phi cũng chẳng phải hạng vừa.
Trong cái phủ Tần Vương lính gác sâm nghiêm này, dù có xảy ra chuyện động trời gì đi chăng nữa thì chỉ cần bà ta muốn, một nửa lời cũng không lọt được ra ngoài.
Mộ Dung Uyển Như gật đầu, vẻ mặt cam chịu nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua tia đắc ý.
Nàng ta đã mong chờ ngày Hàn Vân Tịch vào cửa từ lâu.
Nghi Thái phi vốn có ý gả nàng ta cho Tần Vương, nhưng khổ nỗi xuất thân nàng ta thấp kém nên không thể làm Chính phi, chỉ đành chấp nhận vị trí Trắc phi.
Nàng ta chỉ sợ vị trí Chính phi rơi vào tay một tiểu thư quyền quý nào đó.
Còn Hàn Vân Tịch?
Một nữ nhân xấu xí dở hơi, chẳng qua chỉ là công cụ để hoàng thượng làm nhục Tần Vương mà thôi.
Nàng ta vào cửa chỉ tổ khiến Tần Vương và mẫu phi thêm chán ghét, phỉ nhổ, vĩnh viễn không có cơ hội đổi đời.
Một khi Hàn Vân Tịch chết đi, vị trí Chính phi sẽ bỏ trống, lúc đó mọi chuyện sẽ đúng như ý nguyện của nàng ta.
Tâm trạng Mộ Dung Uyển Như tốt lên trông thấy, nàng ta khéo léo kéo tay Nghi Thái phi, cẩn thận hầu hạ bà ta quay về.
"Chao ôi, thái hậu muốn ban con cho Phi Dạ, đời này của ta coi như cũng toại nguyện."
Nghi Thái phi vỗ nhẹ lên tay Mộ Dung Uyển Như, giọng có chút tiếc nuối.
"Mẫu phi, Uyển Như chỉ muốn cả đời được hầu hạ người thôi."
Mộ Dung Uyển Như vội vàng bày tỏ lòng trung thành.
"Làm con dâu bản cung thì vẫn có thể hầu hạ cả đời mà. Sau này rảnh rỗi thì hãy chăm sang thư phòng của Tần Vương nhiều hơn một chút, hiểu không?"
Nghi Thái phi cười nói.
Mộ Dung Uyển Như thẹn đỏ mặt, cúi đầu ra vẻ e lệ khiến Nghi Thái phi càng nhìn càng thấy vừa mắt.
"Mẫu phi, tối nay Tần Vương chắc sẽ về chứ ạ? Nếu không, ngày mai ai là người đá cửa kiệu đây?"
Mộ Dung Uyển Như lại hỏi.
"Chẳng có ai đá đâu. Cứ để ả ta tiếp tục ngồi trong kiệu mà chờ đi!"
Nghi Thái phi thản nhiên đáp, giọng điệu hời hợt như đang nói chuyện thời tiết vậy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận