Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Vân Tịch Truyện: Độc Phi Thiên Hạ (Dịch)
  4. Chương 2: Ngày đại hôn, đóng cửa tiễn khách

Vân Tịch Truyện: Độc Phi Thiên Hạ (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 979 chữ
  • 2026-04-03 16:15:45

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ngày vui trọng đại, vậy mà bà mối lại đứng giữa phố xá đông đúc gào lên điềm xấu?

Rõ ràng là cố tình kiếm chuyện mà.

Hàn Vân Tịch định vén rèm kiệu lên xem rốt cuộc có biến gì, nhưng nghĩ lại, thân là tân nương tử mà lại lỗ mãng lộ diện giữa đường thế này, chẳng phải sẽ bị đám cổ nhân kia dùng nước miếng dìm chết hay sao?

Nàng đành tặc lưỡi bỏ qua, ngồi yên bất động để thám thính tình hình.

 Tiếng động bên ngoài lọt vào tai, xem chừng người vây xem không hề ít.

"Ôi kìa, nhầm rồi, chúng ta đi nhầm đường rồi! Đáng lẽ ngã tư vừa rồi phải rẽ phải mới đúng, sao lại đâm đầu sang trái thế này!"

 Giọng bà mối hốt hoảng, nghe cứ như sắp tới ngày tận thế không bằng.

"Làm cái gì mà cứ cuống cả lên thế. Đường này cũng dẫn tới Tần Vương phủ được mà."

"Phải đấy, Vương bà bà, bà già lẩm cẩm rồi à? Ngày đại hôn mà cứ nói mấy lời xui xẻo, chẳng phải vừa nãy chính bà chỉ đường rẽ trái sao?"

Đám phu khiêng kiệu mỗi người một câu phân bua, nhưng bà mối họ Vương lại giậm chân bành bạch:

 "Tôi đúng là già lẩm cẩm rồi! Hỏng bét rồi! Đi đường này thì ít nhất phải mất thêm một canh giờ nữa, tân nương tử sẽ lỡ mất giờ lành!"

Lời vừa dứt, toàn trường im phăng phắc.

Chuyện "giờ lành", đừng nói là ở thời cổ đại, ngay cả ở thời hiện đại cũng có khối người coi trọng.

Hồi lâu sau, một gã phu kiệu mới rụt rè hỏi:

"Vậy... hay là mình quay lại rẽ phải nhé?"

"Nói cái gì đó?"

Bà mối gắt lên, lớp phấn son dày cộp trên mặt vì tức giận mà nứt ra từng mảng,

"Tân nương tử không được đi đường vòng, càng không được quay đầu lại, ngươi định nguyền rủa tân nương tử bị trả về nhà đẻ đấy à?"

Câu nói này khiến gã phu kiệu cứng họng, không dám ho he thêm lời nào.

Hàn Vân Tịch ngồi trong kiệu liên tục đảo mắt trắng dã.

Bà mai này rõ ràng là cố ý muốn nàng tới muộn.

Tần Vương phủ không cử đội đón dâu, chú rể cũng chẳng thèm ló mặt, chỉ phái đúng một mụ bà mối đến.

Đây là muốn dằn mặt nàng ngay khi chưa bước chân qua cửa đây mà.

Một khi lỡ mất giờ lành, sau này Tần Vương phủ có xảy ra chuyện gì không may, chẳng phải đều sẽ đổ hết lên đầu nàng sao?

Hàn Vân Tịch hận không thể bước xuống kiệu tuyên bố "nghỉ cưới", ném phăng gã chú rể giữa đường cho rảnh nợ.

Thế nhưng, nàng thừa hiểu tình cảnh của mình lúc này: Nhà ngoại thì sói lang, nhà chồng lại hổ báo.

Với cái danh phận "phế vật xấu xí" của Hàn gia, nàng chẳng có vốn liếng gì để làm loạn.

Thôi thì đành nước đến đâu bắc cầu đến đó.

 Dẫu sao đây cũng là hôn sự do Thái hậu ban, Hoàng đế đích thân hạ chỉ, nàng muốn xem xem Tần Vương phủ này to gan đến mức nào mà dám làm nhục nàng.

Bà mối và phu kiệu bàn bạc hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ đành cắm đầu chạy tiếp.

Bốn gã phu kiệu dốc sức chạy như bay, khiến Hàn Vân Tịch ngồi bên trong bị xóc cho đến xây xẩm mặt mày.

Nhưng cuối cùng, nàng vẫn lỡ mất giờ lành, chậm mất nửa canh giờ.

Cánh cửa chính cao lớn, uy nghiêm của Tần Vương phủ đóng then cài chặt. Ngay cả cửa nách cũng chẳng thèm hé.

Dân chúng kinh thành vây kín xung quanh, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán xôn xao.

"Nghe nói Hàn Vân Tịch đó xấu xí lắm, hèn gì Tần Vương ngay cả cái mặt cũng chẳng buồn lộ diện."

"Ha ha, ngay cả đệ nhất mỹ nhân thiên hạ còn đang mơ được gả vào Tần Vương phủ, Hàn Vân Tịch là cái thá gì chứ? Ta thấy dù có vào được cửa, thì cũng chỉ có số thủ tiết nằm không cả đời thôi."

"Mà nói đi cũng phải nói lại, mặt mũi cô ta cũng lớn thật đấy, bắt bao nhiêu người chờ nửa canh giờ mới đến. Ôi dào, chờ đến mức chân tôi mỏi nhừ cả rồi đây này!"

Nếu là Hàn Vân Tịch của trước kia, nghe thấy những lời này chắc đã khóc lóc thảm thiết rồi đúng không?

Đáng tiếc, Hàn Vân Tịch của hiện tại đã không còn là con sâu đáng thương, rụt rè và đầy tự ti như trước nữa.

Nàng thản nhiên như không, một tay xoa xoa vết bớt sần sùi trên mặt, một tay vén nhẹ khe hở rèm cửa nhìn ra ngoài.

Trước mắt nàng, đại môn Tần Vương phủ trống huếch trống hoác, chẳng có lấy một dải lụa đỏ hay chữ "Hỷ" nào.

Nếu không phải có kiệu hoa đang đỗ ở đây, có lẽ chẳng ai biết nhà này hôm nay có hỷ sự.

Sự lạnh lẽo này như một lời tuyên cáo rõ ràng dành cho Hàn Vân Tịch: Nàng không được chào đón, có tự vác xác đến đây người ta cũng chẳng thèm thu nhận.

Bà mối Vương đang gõ cửa, không dám dùng sức nên tiếng gõ cứ nhẹ hều.

Chờ mãi cánh cửa chính vẫn không động tĩnh, chỉ có cửa nách là hé mở.

Một lão nô giữ cửa đứng bên trong, hoàn toàn không có ý định bước ra ngoài.

Bà mối vội vàng chạy tới, lôi hết kỹ năng nghề nghiệp ra, nặn ra một nụ cười rạng rỡ đầy vẻ vui mừng:

"Tân nương tử đến rồi! Tân nương tử đến rồi đây!"

Nào ngờ, lão nô kia chỉ liếc xéo về phía kiệu hoa vài cái rồi khinh khỉnh buông một câu:

"Thái phi có lệnh, lỡ giờ lành rồi, mời ngày mai quay lại!"

Dứt lời, lão "rầm" một cái đóng sập cửa lại.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top