“Cởi đồ ra?”
Đôi mắt nam tử lóe lên một tia nguy hiểm, hắn ngồi bất động, thái độ lộ rõ sự không hài lòng.
Trong bóng tối nhập nhẹm, Hàn Vân Tịch vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc như dao cau của hắn đang găm chặt vào mình.
Nàng chẳng hề nao núng, thản nhiên đáp:
"Nhìn cái gì mà nhìn? Anh không cởi ra thì tôi xem vết thương kiểu gì? Huống hồ anh là nam, tôi là nữ, xét về lý thuyết thì người chịu thiệt là tôi chứ có phải anh đâu."
Vừa nói, Hàn Vân Tịch vừa tự mình động thủ.
Đúng như lời Lâm viện trưởng ở bệnh viện Lăng Vân từng dạy: trước mặt bác sĩ thì không có phân biệt nam nữ.
Ít nhất thì với một bác sĩ kỳ cựu như nàng, điều này đã trở thành bản năng.
Thế nhưng, khi tay nàng vừa chạm gần đến, nam tử kia liền gạt phắt ra.
Dường như hắn cực kỳ bài xích việc bị phụ nữ chạm vào người.
"Để ta tự làm."
Giọng hắn lạnh băng, từ lúc xuất hiện đến giờ không hề có lấy một chút hơi ấm.
Dù trúng độc không nhẹ nhưng gã này vẫn còn sung sức chán.
Chỉ vài thao tác dứt khoát, hắn đã lột bỏ lớp áo ngoài.
Thực tế, trong không gian tối mờ này, Hàn Vân Tịch chẳng nhìn rõ được gì.
Nhưng cấu tạo cơ thể người thì ở đâu cũng vậy thôi.
Nàng dù có nhắm mắt cũng có thể tìm chuẩn xác các huyệt vị quan trọng.
Hai mũi kim châm nhanh như chớp đâm vào các huyệt đạo gần ngực nam tử để ổn định độc tính, sau đó nàng dùng một cây kim khác khéo léo lấy một ít mẫu máu từ vết thương.
Cảm giác ngực nặng như đeo đá của nam tử lập tức thuyên giảm, sự phòng bị trong hắn cũng dần buông lỏng.
"Đợi đấy, tôi đi lấy đèn."
Nàng đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Tranh thủ cơ hội này, Hàn Vân Tịch lập tức đưa mẫu máu vào Hệ thống giải độc để xét nghiệm.
Kết quả trả về khiến nàng không khỏi kinh ngạc.
Đây là một loại độc hỗn hợp từ rắn.
Dù sao thì rắn độc hiện đại và cổ đại vẫn có sự khác biệt, nhiều loài từ thời xa xưa đã tuyệt chủng ở thế kỷ 21.
Vì vậy, Hệ thống giải độc chỉ có hồ sơ ghi chép chứ không có sẵn thuốc giải, thậm chí ngay cả mấy vị dược liệu để bào chế cũng thiếu hụt.
Nghĩ đến đây, Hàn Vân Tịch khẽ chạm tay lên vết thương do kiếm cứa trên cổ mình, ánh mắt lạnh lùng: “Đáng đời, cho ngươi trúng độc chết luôn đi! Cái thứ thích khách chết tiệt, hở chút là lạm sát kẻ vô tội, bà đây mới không rảnh mà cứu tận tình.”
Thế là nàng chỉ lấy một ít thuốc cầm chừng độc tính cùng vài dụng cụ y khoa nhỏ gọn, sau đó cầm đèn lồng quay trở lại.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, Hàn Vân Tịch tiến lại gần và dần nhìn rõ người đàn ông kia.
Dù hắn đang ngồi nhưng từ vóc dáng có thể đoán được người này sở hữu chiều cao rất ấn tượng.
Khi ánh đèn soi thẳng vào gương mặt nam tử, Hàn Vân Tịch khựng lại, ngây người.
Trời ạ! Người đàn ông này...
Là thích khách mà hắn lại không hề bịt mặt.
Những đường nét gương mặt lạnh lùng, ngũ quan tạc tượng như một vị thần dưới bàn tay khéo léo của tạo hóa.
Ngay cả khi đang bị thương và ngồi bệt dưới đất, hắn vẫn không hề lộ vẻ chật vật, trái lại còn toát ra khí chất vương giả, ngạo nghễ và đầy áp chế.
Đứng trước hắn, bất cứ ai cũng sẽ nảy sinh cảm giác thấp kém hơn một bậc.
Ánh đèn rực rỡ là thế nhưng dường như chẳng thể len lỏi vào đôi đồng tử đen thẳm kia.
Đôi mắt ấy sâu hun hút như muốn nuốt chửng cả vạn vật thế gian.
Và chính đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào Hàn Vân Tịch, lạnh lẽo đến thấu xương.
Hàn Vân Tịch nhìn đến sững sờ, tay run lên khiến chiếc đèn lồng rơi xuống đất.
Nàng đã từng gặp qua không ít đàn ông cực phẩm, nhưng chỉ một ánh nhìn này thôi, nàng phải thừa nhận: người đàn ông trước mắt có thừa bản lĩnh để khiến thiên hạ phải cúi đầu.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì?"
Nam tử khó chịu lên tiếng, rõ ràng là rất không vừa mắt với phản ứng của nàng.
Lúc này Hàn Vân Tịch mới giật mình dời mắt đi, lấy lại vẻ bình tĩnh:
"Chưa ăn cơm nên nương tay thôi."
Nàng vừa nói vừa nhặt đèn lên, cúi thấp mặt tránh ánh nhìn của hắn.
Sau khi đặt đèn sang một bên, nàng ngồi xổm xuống, lần lượt bày ra dung dịch sát khuẩn, bông gòn, băng gạc và thảo dược.
Thấy những miếng bông y tế và băng gạc được chế tác tinh xảo, nam tử nhíu mày nghi hoặc:
"Mấy thứ này là gì?"
Hàn Vân Tịch coi như không nghe thấy, nàng ngẩng đầu định kiểm tra vết thương.
Thế nhưng, một kẻ vốn dĩ cứ thấy vết thương là "mắt sáng như sao" như nàng, lần này lại thất bại thảm hại!
“Chết tiệt, body của tên này cực phẩm quá đi mất!”
Lồng ngực săn chắc, cơ bụng sáu múi rõ rệt hiện lên dưới ánh đèn với tông màu đồng quyến rũ, tỏa ra một sức hút hoang dã không thể kháng cự.
Sự thật chứng minh, cái triết lý "trước mặt bác sĩ không có nam nữ" cũng phải tùy vào... độ đẹp trai của bệnh nhân!
Hàn Vân Tịch quên tiệt cả vết thương, vô thức quét mắt nhìn qua một lượt, hai vành tai đỏ lựng như sắp nhỏ máu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận