Vương Hạo bực mình sút bay cái vỏ chai nhựa dưới chân.
Cái chai xoay vòng vòng rồi bay tọt vào bụi cỏ, ngay sau đó, một sinh vật lông trắng muốt lù lù đứng dậy.
Loài sinh vật này Vương Hạo cực kỳ quen thuộc.
Hiền lành, hộ chủ, trung thành, người bạn tốt nhất của nhân loại!
Đúng vậy, không sai đi đâu được, chính là một chú cún cưng siêu cấp đáng yêu!
Có điều kích thước của đại ca này hơi bị "khủng" một chút...
Nhìn cái thân hình vạm vỡ kia kìa, nhìn cái eo chắc nịch kia kìa, nhìn cái đuôi dài thòng kia kìa, nhìn hàm răng trắng ởn sắc lẹm kia kìa, rồi nhìn cái ánh mắt hình viên đạn kia kìa...
"Cái lề gì thốn! Chạy mau!"
Vương Hạo vắt chân lên cổ mà chạy.
Nãy mải trốn người quá nên anh chẳng thèm để ý đến "ông tướng" này!
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Con chó điên cuồng đuổi theo phía sau.
Vương Hạo dùng hết sức bình sinh, tốc độ bàn thờ, cuối cùng cũng thoát cảnh bị nó đớp cho một miếng!
Hú hồn chim én, phát đấy mà bị ngoạm thì chắc chắn phải đi tiêm phòng dại gấp!
Đường lớn! Phía trước có con đường lớn!
Qua đường là an toàn rồi!
Đúng lúc đèn đỏ, xông lênnnnnnn!
Vèo một phát đã sang đến bên kia đường — Ha ha ha ha!
Đồ chó con, đuổi đi, giỏi thì đuổi nữa đi!
Bó tay rồi chứ gì?!
Thăng thôi, đi kiếm gì bỏ bụng cái đã...
Phía bên kia có một chiếc siêu xe màu đỏ đang lao tới!
Ferrari!
Cầm lái lại còn là một đại mỹ nữ!
Một nữ thần băng giá!
Đeo kính râm, nhìn cái phong thái kia kìa, nhìn cái thần thái "sang xịn mịn" kia kìa, nghe cái tiếng động cơ gầm rú kia kìa, đây mới gọi là hào xe chứ!
Đúng chuẩn Phú-Bà-Trong-Truyền-Thuyết đây rồi!
Ơ? Ơ kìa?!
Sao cô ta lại lao thẳng về phía mình?
Càng ngày càng gần!
Gần hơn nữa... gần... luôn rồi...
"Xoẹt!"
Chiếc Ferrari phóng nhanh như chớp, để lại một vệt sáng đỏ rực trên đường.
Nó uyển chuyển làm sao, mạnh mẽ làm sao, ngay cả khi đi qua cái vũng nước đọng nó cũng chẳng thèm giảm lấy một km tốc độ...
Vương Hạo nhìn bộ quần áo bám đầy bùn đất của mình, cái lùm mía nhà cô!
Anh quyết đoán ghi nhớ biển số xe: Trung A 56789!
Có tiền thì ngon à? Có giỏi thì đừng chạy!
Cay thật chứ, bộ đồ này hết mặc nổi rồi, về nhà thay đồ thôi!
Đúng là cái ngày "Nhọ như chó thui", uống ngụm nước cũng dắt răng!
Vương Hạo rón rén đi về nhà, đi ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng bình an vô sự vào được khu chung cư.
Lên lầu thay đồ!
Thang máy á?
Quên đi nhé.
Với cái "nhân phẩm" của ngày hôm nay, vào thang máy chắc chắn lại có biến cho xem, thôi thì đi thang bộ cho chắc cốp!
Tầng mười sáu chứ gì?
Anh đây leo từ từ!
Coi như tập thể dục luôn!
Tầng một... tầng hai... tầng bốn... tầng mười hai... tầng mười bốn... tầng mười sáu...
"Hộc... hộc...!"
Chẳng dễ dàng gì mới bò lên được tầng mười sáu, lần này chắc là không có vấn đề gì nữa đâu nhỉ?
Vương Hạo mỏi nhừ cả chân, anh tiến vào lối thoát hiểm, vặn tay nắm cửa...
"Cái định mệnh! Đứa nào rảnh háng khóa cái cửa này lại rồi!"
Tay nắm cửa cứng ngắc, không nhúc nhích nổi một li!
Xuống lầu.
Tầng mười lăm, khóa!
Tầng mười bốn, khóa!
Tầng mười ba, vẫn khóa!
Vương Hạo: "..."
Ban quản lý tòa nhà, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, ông đây nhất định phải feedback khiếu nại các người!
Lên đến tầng tám, tầng này cuối cùng cũng mở.
Đứng đợi thang máy, mệt xỉu!
"Ting."
Thang máy cuối cùng cũng đến!
Cảm động rớt nước mắt!
Vào thôi, mục tiêu tầng mười sáu!
"Rầm", lại bị kẹt!
Vương Hạo: "..."
Công ty thang máy, các người đợi đấy, tôi chưa xong với các người đâu!
Lại thêm hai mươi phút sau.
Tổ ấm yêu dấu ơi, ông đây cuối cùng cũng về rồi!
Mở cửa vào phòng, lần này có điện rồi chứ hả?
Cắm sạc điện thoại gấp!
Chạy một hồi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tắm cái rồi thay đồ, hôm nay anh đây thề sẽ ngủ ở nhà, không bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Cắt nước luôn hả cái thằng nhà trời kia!
...
Một ngày dài như cơn ác mộng!
Vương Hạo cũng chẳng biết mình đã "vượt khó" kiểu gì để lết đến được mười hai giờ đêm...
Dù sao thì cũng qua rồi!
Khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, Vương Hạo mới thở phào nhẹ nhõm!
Lấy Xúc xắc Vận may ra, Vương Hạo nuốt nước miếng một cái thật kêu.
Anh không tin là đời mình lại có thể nhọ đến mức quay vào ô "Đen đủi" hay "Nhọ như chó thui" lần nữa đâu!
"Làm ơn, đừng có nhọ nữa nhé."
Tim nhỏ của Vương Hạo đập thình thịch như đánh trống, anh hít thở thật sâu, ổn định tâm lý. Xúc xắc Vận may, lên luôn em ơi!
"Lạch cạch."
Viên xúc xắc xoay tít mù trên bàn, mắt Vương Hạo dán chặt vào nó, không dám chớp dù chỉ một cái.
"Nhân phẩm hôm nay là..."
Rất nhanh, viên xúc xắc dừng lại, khi nhìn thấy hai chữ ở mặt trên cùng, Vương Hạo ngay lập tức phát cuồng!
"Số hưởng!"
Cả người Vương Hạo lâng lâng như trên chín tầng mây: "Ha ha ha ha! Cuối cùng thì vận may cũng mỉm cười với anh rồi!"
Cái uy lực của ngày "nhọ" hôm qua anh đã nếm đủ, vậy còn cái mặt "Số hưởng" này...
"Hí hí... hé hé hé..."
Vương Hạo cười như được mùa, cẩn thận cất chiếc xúc xắc đi, để xem lần này gặp được chuyện tốt gì đây.
Mở điện thoại lướt web thôi!
Đúng là khi con người ta gặp vận may, thần thái cũng khác hẳn.
Hưng phấn mất mười mấy phút, lúc đi vào nhà vệ sinh anh cảm tưởng như mình đang bay, nhanh chóng rửa mặt sạch sẽ, Vương Hạo soi gương nhìn lại bản thân, vẫn đẹp trai lai láng như cũ. Lên giường đắp chăn lướt web thôi!
Trong mắt Vương Hạo lúc này, ánh trăng ngoài kia sao mà rạng rỡ thế, tiếng dế trong bụi cỏ sao mà êm tai thế, cô nàng ở tòa nhà đối diện sao mà xinh thế...
Á đù, cô ta còn đang không mặc đồ!
Chẳng lẽ cái vận "Số hưởng" này còn đính kèm cả đào hoa à?
Ha ha ha ha!
Đúng là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, hôm nay may mắn cả ngày, anh đây là vô địch!
Sướng!
Mở điện thoại lên, pin đã sạc đầy, sóng căng đét, quá đã!
Không nói hai lời, anh mở ngay trang web xổ số. Hôm nay mình đỏ thế này, kiểu gì chả trúng vài trăm triệu nhỉ?
Tiện tay chọn một con số, định thanh toán tiền luôn thì Vương Hạo bỗng dừng lại.
"Khoan đã, không ổn, không ổn chút nào!"
Vương Hạo suy nghĩ kỹ lại: "Hôm nay đúng là 'Số hưởng', nhưng ngày quay thưởng lại không phải hôm nay! Mua thì được rồi đấy, nhưng ngộ nhỡ đến ngày quay thưởng lại trúng vào ngày 'Nhọ' thì sao?"
Nghĩ đến đây, Vương Hạo vã mồ hôi hột.
Theo cái độ nhọ của ngày hôm qua, kết quả tốt nhất của việc mua xổ số là mất trắng tiền, không chừng còn rước họa vào thân!
"Mém tí nữa thì toang, may mà mình tỉnh!"
Anh quyết đoán tắt trang web xổ số, đi tìm việc gì có kết quả ngay trong ngày hôm nay mà làm!
Vào WeChat xem thử nào!
Đầu tiên là quét "Tìm quanh đây".
Nhìn màn hình toàn các em gái xinh tươi, cái ảnh đại diện nào cũng mướt mườn mượt, không biết có gặp được diễm ngộ gì không?
Liệu có tìm thấy cô nàng không mặc đồ lúc nãy không nhỉ?
Tìm thấy rồi có chat chit được gì không?
Chờ đến sáng có hẹn đi ăn được không?
Ăn xong có đi dạo phố được không?
Dạo phố xong có xảy ra chuyện gì mà ai-cũng-biết-là-chuyện-gì-đấy không?
Hí hí hí hí!
Đang mơ mộng thì bỗng nhiên âm thanh "ting ting" vang lên, có người kết bạn với mình!
Hôm nay là ngày "Số hưởng", người muốn kết bạn chắc chắn không phải dạng vừa đâu!
Hay là em gái xinh tươi lúc nãy?
Nhanh tay bấm mở...
Cái lùm mía, là một thằng đực rựa kết bạn với mình! Tên là Kim Khuê Hoa (Hoa Hướng Dương)?
Sao mày không gọi là Kim Cúc Hoa luôn đi?
Anh đây trai thẳng nhá!
Không có nhu cầu "dầu ăn" hay "thông cúc" đâu nhé!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận