“Không lẽ lại thế...”
Vương Hạo ném liên tục mấy lần, lần nào kết quả cũng chỉ có một: “Đen đủi”!
“Tao không tin!”
Vương Hạo cáu tiết, trực tiếp dùng tay lật mặt “Thần cấp may mắn” lên trên rồi đặt nhẹ xuống bàn: “Để xem mày làm trò gì...”
Kết quả lời còn chưa dứt, cái xúc xắc tự nhiên động đậy, “pạch” một cái lật mình.
Vương Hạo trợn trừng mắt: “Vãi lúa!”
Lúc này, mặt trên của nó vẫn là hai chữ ấy—— “Đen đủi”.
Cảm giác cả người như vừa rơi xuống hố băng!!!
Số nhọ rồi, không biết hôm nay sẽ bị "vùi dập" đến mức nào đây...
“Kệ mẹ nó, đen thì đen, cùng lắm là đến mức nào chứ?”
Vương Hạo lầm bầm ngồi xuống trước máy tính: “Bố mày ở nhà lướt web, thế là an toàn nhất chứ gì...”
“Tạch——”
Màn hình tối om.
Mất điện...
Vương Hạo: “...”
Mẹ kiếp, tôi không tin là tôi nhọ đến thế, ra đường xem nào!
Bước vào thang máy, vừa xuống được hai tầng, “rầm” một cái, kẹt luôn...
Đậu xanh rau má!
Trong thang máy tối như hũ nút, Vương Hạo ngửa mặt lên trần: “Đại ca ơi, có cần 'nhiệt tình' quá mức thế không!”
Vội gọi cho bảo vệ tòa nhà, may mà người ta đến nhanh.
Sau một hồi loay hoay, 20 phút sau Vương Hạo mới thở không ra hơi thoát ra khỏi tòa nhà.
“Thoát rồi!”
Vương Hạo thở phào một cái, đúng là trầy da tróc vẩy!
Anh vội tính toán:
“Hôm nay là ngày đại hung rồi, công lực của cái xúc xắc này kinh quá, phải tìm chỗ nào an toàn mà lánh nạn. Với lại mình vừa xuyên không, phúc lợi lớn thế này không thể lãng phí, phải tìm hiểu kỹ thông tin thế giới này đã... Ra quán net vậy!”
Đây là phương án ổn áp nhất mà Vương Hạo nghĩ ra được.
Ra quán net lướt web, nhọ thì nhọ cũng phải có giới hạn chứ đúng không?
Hơn nữa, muốn nắm bắt thông tin nhanh nhất thì chỉ có lên mạng thôi!
Nghĩ là làm, Vương Hạo tìm ngay một quán net, đưa căn cước quét mã, rồi tùy tiện tìm một máy ngồi xuống...
“Phựt” một cái, lại mất điện... mất điện... điện... iện...
Muốn lật bàn quá đi mà!
Vương Hạo nghiến răng nghiến lợi:
“Có cần hư cấu thế không? Ở nhà thì mất điện, ra cửa thì kẹt thang máy, vào quán net lại mất điện tiếp! Lão tử không tin là ông trời cắt điện cả ngày được! Hôm nay tôi khô máu với ông luôn, tôi đợi!”
May mà lần này đợi không quá lâu, khoảng nửa tiếng sau, màn hình máy tính “cạch” một tiếng, có điện rồi!
“Oa ha ha ha! Đã bảo mà.”
Vương Hạo sướng rơn: “Xem ra cái 'đen đủi' này cũng thường thôi...”
“Xẹt xẹt——”
Màn hình phát ra tiếng nổ lốp bốp, rồi Vương Hạo ngửi thấy một mùi khét lẹt bốc lên...
Quyết chiến với ông trời, đúng là vui không tưởng!
Ông đây đổi máy khác!
Kỹ thuật viên quán net tức tốc chạy đến, Vương Hạo không nói hai lời đổi sang máy bên cạnh.
Lần này máy bật lên ổn—nhưng chuột không sáng—đổi tiếp!
Máy không lên nguồn—lại đổi!
Ông kỹ thuật đứng bên cạnh nổi khùng: “Này người anh em, cậu là hoàng tử vận rủi à?! Chạm vào máy nào máy đó hỏng? Cố tình đến phá đám đúng không?”
“Anh tưởng tôi muốn chắc?”
Vương Hạo cũng bực mình: “Máy nhà anh dỏm lại còn đổ tại tôi?”
“Chắc chắn là đến phá rồi!”
Kỹ thuật viên lôi Vương Hạo ra quầy bar:
“Check cam, xem thằng này có giở trò gì không!”
Chủ quán net check camera hồi lâu, Vương Hạo nhún vai:
“Thấy chưa, em có động tay chân gì đâu!”
“Ma làm rồi!”
Kỹ thuật viên méo mặt: “Cậu... cậu thử máy khác xem sao...”
Lại đổi!
Đến cái máy thứ sáu thì cuối cùng cũng lên nguồn thành công!
Chuột phím đều ngon!
Mạng căng đét!
Oh yeah! Đây là một chiến thắng vĩ đại!
Nhưng rồi lại “phựt” một tiếng——mất điện lần hai!
Vương Hạo: “...”
Kỹ thuật viên: “...”
Chủ quán net trực tiếp quỳ xuống:
“Đại ca! Anh là anh ruột của em! Em không thu tiền anh nữa, anh nạp bao nhiêu em trả gấp đôi, anh làm ơn đi giùm cho em được không?! Anh sang quán net khác mà báo thù đi! Cầu xin anh đấy! Quán em làm ăn nhỏ, không chịu nổi nhiệt của anh đâu!”
Vương Hạo: “... Cái này thật sự không liên quan đến em mà anh trai!”
Chủ quán net nhét luôn vào tay Vương Hạo 50 tệ: “Biến ngay cho tôi nhờ !”
Xì, đi thì đi!
Ông dùng điện thoại check thông tin cũng được chứ gì?!
Vương Hạo nghiến răng rút điện thoại ra——Không có tín hiệu!
Muốn lật bàn thật sự mà!
“Tao không tin là cả thế giới này đều mất sóng!”
Máu liều nổi lên: “Ra công viên dùng điện thoại!”
Chuồn lẹ!
Gần nhà có cái công viên, lúc này là sáng sớm nên vắng người.
Vương Hạo như đi ăn trộm, vừa đi vừa liếc ngang liếc dọc, thấy người là né.
Lần này may mắn không gặp rắc rối gì, anh tìm được một góc khuất không người rồi ngồi xuống, lôi điện thoại ra:
“Cuối cùng cũng có sóng rồi, ha ha ha ha...”
“Tít tít tít—— Vui lòng chú ý, dung lượng pin của bạn còn dưới 10%!”
Đậu xanh rau má! Sáng nay quên không sạc pin rồi!!!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận