Thực tế tàn khốc đã dạy cho hắn một bài học xương máu: Muốn sinh tồn trong cái thế giới lấy võ vi tôn này, tuyệt đối không thể có nửa điểm lòng dạ đàn bà, dù cho kẻ đối diện có là anh em họ hàng đi chăng nữa.
Nếu không có được Hỗn Độn Thôn Phệ Tháp, không thể tái tạo Huyết Luân, thì kẻ đang bị sỉ nhục đến sống không bằng chết lúc này chắc chắn là hắn – Tô Thần.
Thử hỏi, lúc đó liệu Tô Dương có chút lòng thương hại nào không?
Ai sẽ ra tay cứu hắn?
Không một ai cả.
Đó chính là sự thật nghiệt ngã!
"Tô Thần, ngươi đã bị trục xuất khỏi gia tộc! Nếu dám động đến ta, gia gia và Tô tộc định thề không tha cho ngươi!"
Bành!
Tô Thần chẳng buồn nghe gã phí lời, một cước nện thẳng vào bụng Tô Dương.
Cơn đau thấu xương tức thì bủa vây toàn thân gã.
Dưới sự trấn áp tuyệt đối của Huyết Luân, cộng thêm nỗi sợ hãi đã lên đến đỉnh điểm, Tô Dương lúc này ngay cả dũng khí phản kháng cũng chẳng còn.
Đôi mắt Tô Thần lạnh lùng như Tu La từ địa ngục, giọng nói rít qua kẽ răng, đóng băng cả không gian:
"Bây giờ, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị Huyết Luân tan vỡ là thế nào. Để xem sau khi trở thành phế nhân, Tô tộc kia liệu có còn cần thứ rác rưởi như ngươi nữa không!"
Nghe đến đây, đồng tử Tô Dương co rụt lại, mặt cắt không còn giọt máu, gã gào lên điên cuồng:
"Tô Thần, ngươi dám?!"
"Ta dám hay không, không đến lượt ngươi định đoạt!"
Huyết Luân chuyển động, hội tụ vào tay phải.
Tô Thần biến ngón tay thành kiếm, nhắm thẳng đối phương mà hạ xuống.
Ánh mắt hắn không chút dao động, lãnh khốc như đang nhìn một con lợn rừng đang giãy chết.
Hắn chưa từng nghĩ tới, kẻ ngày xưa luôn bám đuôi nịnh hót mình, giờ đây lại là kẻ đầu tiên nhảy ra nhục mạ hắn, muốn giẫm đạp lên hắn để lấy lòng Tô tộc.
Ngươi đã làm mùng một, thì ta sẽ làm mười lăm!
Vút!
Tiếng gào thét thê lương xé toạc hư không!
Một đạo kiếm khí bá đạo đâm xuyên qua Huyết Luân đang ngưng tụ trên đỉnh đầu Tô Dương.
Ầm!
Huyết Luân vỡ nát.
Tô Dương phun ra một ngụm máu tươi rồi trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
...
Tô Thần lạnh lùng nhìn về phía đại đường.
Từ miệng Tô Dương, hắn đã biết tin mình sắp bị đuổi khỏi tộc.
Xem ra, gia gia vì bảo toàn gia tộc mà đã chọn hy sinh hắn.
Hận không?
Trừ phi là thánh nhân, bằng không làm sao có thể không hận?
Gia tộc sinh ra và nuôi nấng hắn, giờ đây lại vứt bỏ hắn như một quân cờ tàn.
Mặc kệ Tô Dương đang nằm thoi thóp, Tô Thần sải bước rời khỏi viện, đi thẳng về phía đại đường.
Hắn muốn lập tức kết thúc chuyện này.
…………
Tại Đại Đường.
Tô Uyên ngồi ở vị trí thủ tọa, lòng đầy kinh ngạc.
Ông không ngờ Tô Thần lại chủ động tìm mình, xem ra tôn nhi đã biết tin dữ.
Trong lòng ông dâng lên niềm áy náy khôn nguôi, nhưng thân là Gia chủ, ông không thể vì một cá nhân mà đẩy cả gia tộc vào hố diệt vong.
Bỏ Tô Thần, chính là cách duy nhất để giữ lại đại cục.
Tiếng bước chân vang lên, Tô Uyên ngước nhìn chàng thanh niên đang chậm rãi tiến vào.
Gương mặt anh tuấn ấy giờ đây chẳng có lấy một tia cảm xúc, sự đạm mạc đó khiến người ta phải đau lòng.
Tô Uyên thở dài, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy thành ghế. Nếu có dù chỉ một tia hy vọng, ông cũng không muốn đuổi đứa cháu nội này đi.
Ông đã mất đi đứa con trai ưu tú nhất, lẽ nào giờ lại phải mất nốt đứa cháu này sao?
Tô Thần đứng đó, lưng thẳng như kiếm, không hành lễ, chỉ lặng lẽ nhìn người gia gia của mình.
Tô Uyên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Thần nhi, thương thế của con sao rồi?"
"Gia gia vẫn còn quan tâm đến thương thế của vãn bối sao?"
Nghe giọng điệu đầy oán hận ấy, Tô Uyên đau xót thở dài: "Gia gia là chủ một nhà, phải cân nhắc cho cả tộc."
Không cần giải thích nhiều, ý tứ đã quá rõ ràng: Gia tộc là trên hết.
Đúng lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ từ bên ngoài đại điện truyền vào:
"Thằng súc sinh Tô Thần đâu rồi? Hôm nay ta phải băm vằn nó ra!"
Tô Huyền đằng đằng sát khí dẫn theo Tô Hồng tiến vào.
Vừa thấy Tô Thần, lão đã gầm lên: "Nghịch tử! Nhìn xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì!"
"Láo xược!"
Tô Uyên quát.
"Phụ thân! Tô Thần đã phế sạch Huyết Luân của Tô Dương rồi!"
Cái gì?!
Tô Uyên không tin vào tai mình.
Tô Thần Huyết Luân đã vỡ, tu vi tụt dốc, sao có thể phế được một Tô Dương đã Trúc Cơ thành công?
"Đã điều tra rõ chưa?"
"Phụ thân, Tô Dương Huyết Luân nát bấy, hiện đang hôn mê bất tỉnh!"
Tô Huyền vừa nói vừa run lên vì giận dữ.
Tô Dương là niềm hy vọng của lão, là tấm vé để lão bước chân vào giới thượng lưu của Tô tộc chính tông.
Giờ đây, tất cả đã tan thành mây khói!
Tô tộc sẽ không bao giờ nhận một phế vật!
"Ngươi vừa mắng ai là súc sinh?"
Tô Thần lạnh lùng lên tiếng.
"Mắng ngươi đấy! Đồ rác rưởi, đồ ung nhọt của gia tộc! Ngươi muốn cả nhà này chết chùm theo ngươi sao? Có loại súc sinh như ngươi đúng là nỗi sỉ nhục của gia tộc này!"
Nếu không phải nể sợ phụ thân đang ngồi đó, Tô Huyền đã lao vào xé xác Tô Thần từ lâu.
Ánh mắt Tô Thần bỗng chốc lạnh lẽo thấu xương.
Thân ảnh hắn đột ngột biến mất, chỉ để lại những tàn ảnh mờ ảo.
Keng!
Tiếng kiếm ngân vang động trời!
Một đạo kiếm khí bá đạo cuốn phăng mọi thứ, sát ý lạnh lẽo bao trùm lấy Tô Huyền, khiến lão rùng mình ớn lạnh.
Chưa kịp phản ứng, Tô Huyền đã bị kiếm khí xuyên thấu.
Tiếng gào thét thảm thiết vang lên, trên người lão tức thì xuất hiện hàng chục lỗ máu li ti.
Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, mùi tanh nồng nặc lan tỏa.
Toàn bộ đại đường im phăng phắc!
Tất cả mọi người, kể cả Tô Uyên, đều chết lặng.
Không ai dám tin một phế nhân lại có thể hạ gục một cao thủ Trúc Cơ tầng tám như Tô Huyền chỉ trong một chiêu!
Tô Thần nhìn Tô Huyền bằng ánh mắt khinh bỉ:
"Muốn giẫm lên đầu ta để thượng vị? Cha con các ngươi chưa đủ tư cách! Lập tức xin lỗi, bằng không, kiếm khí của ta sẽ xuyên thủng từng thốn da thịt trên người ngươi!"
Tô Huyền run rẩy vì đau đớn và sợ hãi, lão gào lên:
"Tô Thần! Ngươi đừng tưởng thế là thắng! Đắc tội Tô Hạo, thế gian này không còn chỗ cho ngươi dung thân đâu! Ngươi sắp bị đuổi khỏi tộc rồi! Ha ha ha!"
"Dừng tay!"
Tô Uyên hét lớn.
Mặc kệ lời can ngăn của gia gia, Tô Thần thi triển kiếm quyết, hòa quyện lực lượng Huyết Luân vào trong chiêu thức.
Một đạo kiếm khí lăng lệ trực tiếp xuyên qua thức hải của Tô Huyền, nghiền nát Huyết Luân của lão!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận