Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Ngôn tình
  3. Tuyết Rơi Năm Ấy, Gặp Được Chấp Chính Quan Của Tôi (Dịch)
  4. Chương 12: Chúng ta có thể gặp nhau một lát không? 2

Tuyết Rơi Năm Ấy, Gặp Được Chấp Chính Quan Của Tôi (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 769 chữ
  • 2026-03-13 23:41:02

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Kiều Dĩ Miên nghiêng đầu nhìn cậu, mỉm cười an ủi:

“Không sao đâu, dù gì cũng có bảo hiểm mà, em không cần bỏ tiền túi ra đâu. Hơn nữa, đã cầm lái thì luôn có rủi ro, em không đụng người ta thì người ta cũng đụng mình thôi, chuyện này không nói trước được.”

Thấy vẻ mặt Tống Nam Tinh vẫn ủ rũ, cô đành nói tiếp:

“Nếu em thực sự cảm thấy áy náy thì tối nay mời chị ăn cơm đi.”

Mắt Tống Nam Tinh sáng rực lên, lập tức gật đầu:

“Dạ được! Chị muốn ăn gì cứ chọn thoải mái! Không chỉ tối nay đâu, ngày nào chị cũng có thể gọi món, em bao hết!”

Kiều Dĩ Miên mỉm cười lắc đầu.

Dù chưa từng hỏi han kỹ lưỡng nhưng cô có thể nhận ra gia cảnh của Tống Nam Tinh rất tốt, từ trang phục thường ngày đến khu chung cư cậu ở đều toát lên vẻ giàu sang.

Cậu nhóc này tiêu tiền cũng rất hào phóng, từ lúc vào làm thường xuyên mời đồng nghiệp trong bộ phận uống trà chiều, cô hoài nghi chi tiêu mỗi ngày của cậu chắc chắn cao hơn tiền lương.

Chân tay Kiều Dĩ Miên không linh hoạt nên Tống Nam Tinh đích thân đi đến một nhà hàng trà có tiếng gần đó, mua mấy món đem về phòng khách sạn ăn cùng cô.

Sau khi cậu rời đi, Kiều Dĩ Miên mới chậm chạp đi rửa mặt, dọn dẹp.

Xong xuôi mọi thứ, cô nằm lên giường và mở điện thoại ra.

Không ngờ điện thoại vừa mở đã rung liên hồi, vô số tin nhắn ập đến.

Mấy tin nhắn SMS đều gửi từ cùng một số lạ, chẳng cần nghĩ cũng biết là Thời Duyên.

Kiều Dĩ Miên thở dài, cảm thấy mệt mỏi rã rời nên cũng chẳng buồn nhấn vào xem.

Cô mở WeChat ra, phát hiện người đàn ông cô mới kết bạn lúc trước cũng đã gửi tin nhắn đến.

Lúc đó cô quên hỏi tên anh nên chỉ đặt biệt danh đơn giản: Chủ xe Hồng Kỳ.

Chủ xe Hồng Kỳ: [Nghe nói không thương tổn đến xương, mấy ngày tới hãy chú ý cẩn thận.]

Sự quan tâm đầy bất ngờ này khiến Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên, cô cân nhắc một lúc rồi trả lời:

Kiều Dĩ Miên: [Vâng, cảm ơn ngài đã quan tâm.]

Vừa thoát khỏi WeChat, số điện thoại lạ kia liền gọi tới.

Kiều Dĩ Miên nghĩ thầm, cứ từ chối mãi thế này cũng không phải cách, chi bằng một lần nói cho rõ ràng luôn.

Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói lo lắng của Thời Duyên đã lọt vào tai.

“Miên Miên, anh đến Lâm Xuyên rồi, đang ở ngay cổng đài truyền hình, chúng ta có thể gặp nhau một lát không?”

“Tôi không ở đài truyền hình, vả lại chúng ta cũng chẳng cần thiết phải gặp lại nhau nữa.”

Kiều Dĩ Miên khẽ hít một hơi, kiên nhẫn nói:

“Thời Duyên, chúng ta thực sự không hợp nhau, hãy dừng lại đúng lúc để giữ chút tôn nghiêm cuối cùng cho nhau đi.”

“Tại sao lại không hợp? Chúng ta đã bên nhau một năm trời, chưa từng cãi vã lấy một lần, sao có thể không hợp được? Anh biết em giận vì anh giấu em đính hôn với người khác, nhưng anh đã giải thích rồi, đó chỉ là kế tạm thời để trấn an bố mẹ anh thôi...”

“Chuyện này đúng là anh đã ngu ngốc, anh cứ ngỡ chỉ cần giấu em là được, không ngờ mẹ anh lại đoán được tâm tư của anh, bà giấu điện thoại của anh đi, còn cố ý nhắn tin bắt em đến chứng kiến vở kịch đó...”

Thời Duyên sụt sịt, càng nói càng đau khổ:

“Miên Miên, anh thực sự sai rồi, sai đến mức không thể cứu vãn... Anh không cầu xin em tha thứ ngay lúc này, em chỉ cần ra gặp anh một lát thôi được không? Lòng anh đau như cắt, suốt quãng đường lái xe tới đây, tay anh vẫn còn run cầm cập.”

Kiều Dĩ Miên thở dài, im lặng vài giây rồi đột nhiên hỏi anh ta:

“Anh đến Lâm Xuyên hôm nay, bố mẹ anh có biết không?”

“Không biết, tối qua anh đã cãi nhau với họ một trận, sau khi bày tỏ rõ lập trường thì anh về phòng luôn... Nhưng lần này anh sẽ không do dự nữa đâu, dù có thế nào, anh cũng phải ở bên em.”

“Sau đó thì sao?”

Giọng điệu Kiều Dĩ Miên vẫn bình thản như mặt nước lặng:

“Bố mẹ anh đuổi anh ra khỏi nhà, đoạn tuyệt quan hệ với anh, anh sẽ mất quyền thừa kế công ty, những thứ đó anh cũng không quan tâm sao?”

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top