Con quái vật không thèm đuổi theo đường vòng nữa mà dùng chính thân thể đầy vết thương húc đổ chướng ngại vật.
Dưới sức mạnh liều chết, bức tường vốn đã lung lay lập tức đổ sụp.
Nhưng cái giá phải trả là máu của nó tuôn ra nhiều hơn, nhuộm thẫm cả mặt đất.
Dù bị bất ngờ nhưng Lumian phản ứng cực nhanh, cậu lăn người trốn sau một đống đá hộc.
Đoàng!
Phát đạn súng săn lại chậm một nhịp.
Con quái vật mất nhiều thời gian hơn để lấy lại thăng bằng sau cú va chạm vừa rồi.
Nó sờ vào túi đạn bên hông, nhận ra đã hết đạn liền vứt khẩu súng sang một bên, lao mình về phía Lumian.
Lumian tiếp tục di chuyển, duy trì trò chơi trốn tìm.
Cậu không dám kéo dài quá lâu vì sợ con quái vật sẽ bỏ chạy nếu thấy không còn hy vọng, hoặc tệ hơn là tiếng súng sẽ thu hút những sinh vật đáng sợ khác tìm đến.
Sau vài vòng quanh co, Lumian nhận thấy bước chân con quái vật đã trở nên nặng nề, xiêu vẹo.
"Cơ hội đây rồi!"
Cậu giả vờ chạy vào góc của một tòa nhà đổ nát rồi đột ngột dừng lại, rút chiếc rìu dắt sau lưng, điều chỉnh nhịp thở.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng con quái vật đã hiện ra trước mặt.
Quyết định thật nhanh, Lumian lao ra nghênh chiến khi đối phương chưa kịp định thần.
Cậu bước tới, hạ thấp vai, định dùng kỹ thuật "húc" mà chị gái đã dạy để đẩy lùi nó, sau đó sẽ tung một nhát rìu chí mạng vào cổ.
Bùm!
Lumian lao thẳng vào giữa hai cánh tay con quái vật, va mạnh vào ngực nó.
Nhưng cảm giác truyền lại không phải là một cơ thể suy kiệt, mà giống như đập vào một bức tường thép không thể lay chuyển!
"Cái gì..."
Lumian kinh hãi, định mượn lực phản chấn để lộn người thoát ra khỏi tầm với.
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay nhanh như chớp vươn ra, bóp chặt lấy cổ cậu.
Những cử động khó khăn ban nãy biến mất không dấu vết!
"Chết tiệt, mình bị lừa rồi!"
Cổ họng đau thắt, Lumian bị nhấc bổng lên không trung.
Đầu óc cậu bắt đầu choáng váng vì thiếu oxy.
Chiếc rìu vung ra trong tuyệt vọng chẳng những không trúng đích mà còn rơi xuống đất.
Cậu nhận ra mình đã mắc bẫy của nó.
Con sinh vật này tuy sắp kiệt sức nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để giăng ra một màn kịch yếu ớt, dụ cậu rời khỏi nơi ẩn nấp.
Cậu đã quá xem thường trí khôn của một kẻ săn mồi.
Con quái vật cũng đã chạm tới giới hạn, nó không đủ sức để bẻ gãy cổ Lumian ngay lập tức, nhưng nó chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi là đủ.
Trong cơn đau đớn tột cùng khi dưỡng khí cạn kiệt, thính giác của Lumian bắt đầu vang lên những tiếng ‘u u’, trí não dần trở nên trống rỗng.
Đúng lúc đó, lời dặn của người phụ nữ bí ẩn hiện về: Hãy lợi dụng sự đặc biệt của bản thân trong giấc mộng này.
Sự đặc biệt...
Trong trạng thái cận kề cái chết, không còn tạp niệm, Lumian bắt đầu tiến vào trạng thái Minh Tưởng.
Vòng Thái Dương xích hồng lập tức rực cháy trong tâm trí cậu.
Khác với những lần trước dùng để bình ổn cảm xúc, lần này cậu dồn toàn lực để duy trì sự tồn tại của nó.
Đột nhiên, một tiếng thầm thì kinh tởm như đến từ hư không, hoặc có lẽ vang lên ngay trong chính đại não, đâm sầm vào đầu Lumian.
Một cơn đau dữ dội ập đến, tim cậu đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cơn đau này khủng khiếp đến mức khiến cậu quên bẵng đi việc mình đang bị bóp cổ hay thiếu oxy.
Bịch!
Lumian rơi phịch xuống đất.
Trạng thái Minh Tưởng bị gián đoạn, tiếng thì thầm quái dị biến mất.
Nhưng cơn đau vẫn hành hạ khiến cậu không thể kiểm soát nổi cơ thể.
Mất một lúc lâu sau, cậu mới thoát khỏi cảm giác cận kề cái chết.
Lumian chống tay xuống đất, ngước đầu nhìn về phía trước.
Con quái vật nửa người nửa thú đang ngồi xổm cách đó không xa, hai tay chống đất, đầu gục xuống thấp.
Máu vàng nhạt vẫn nhỏ giọt từ những vết thương trên ngực, và toàn thân nó đang run rẩy một cách điên cuồng.
"Nó bị sao vậy? Bị sự 'đặc biệt' của mình dọa cho phát khiếp sao?"
Lumian vừa cố tìm lại suy nghĩ, vừa nhặt lấy chiếc rìu rơi bên cạnh, thận trọng tiến lại gần.
Không để cho con quái vật có cơ hội hồi sức, cậu nắm chặt rìu bằng cả hai tay, dùng hết sức bình sinh chém mạnh vào sau gáy đối phương.
Phập!
Lưỡi rìu lún sâu vào thớ thịt, khựng lại ở xương cổ.
Lumian gầm lên, rút rìu ra rồi tiếp tục bổ xuống.
Một nhát, hai nhát, ba nhát...
Cái đầu của con quái vật cùng với những tia máu văng tung tóe rơi xuống đất, lăn lông lốc sang một bên.
Cơ thể nó gồng lên thêm một giây nữa rồi hoàn toàn đổ sụp.
Suốt quá trình đó, nó không hề phản kháng, chỉ biết run rẩy đón nhận cái chết.
Lumian gập người về phía trước, hai tay buông thõng, mặc cho máu trên lưỡi rìu nhỏ xuống từng giọt.
Hộc... hộc... hộc...
Cuối cùng, cậu cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận