Đến phiên bản 3.0, linh mạch tiên sơn ở Nhạc Châu bị đám hội nhóm người chơi tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Sau một hồi "nội chiến" khốc liệt, mấy lão tu sĩ NPC còn sót lại cũng phải cuốn gói chạy lấy người.
Từ đó về sau, Nhạc Châu loạn hay không là do người chơi quyết định!
Thời điểm Lục Bắc "cày thuê" cho sếp là từ phiên bản 3.0 trở đi.
Hắn nghe danh Nhạc Châu hung hiểm đã lâu, nhưng vì sợ đám người chơi hung hãn ở đó nên chỉ dám đứng xa ngó nghiêng chứ chưa bao giờ dám nhảy vào "quẩy".
Đến lúc này, Lục Bắc đại khái đã đoán được số phận của Lăng Tiêu Kiếm Tông: không tèo vì quốc chiến thì cũng bị người chơi đuổi cổ. Hắn bắt đầu chơi từ bản 3.0 nên chưa nghe tên phái này cũng là chuyện thường tình.
Nói chuyện xong về Nhạc Châu, Bạch Cẩm thấy Lục Bắc có vẻ không mặn mà lắm nên cũng thôi.
Lục Bắc không nhắc chuyện về Kiếm Tông, Bạch Cẩm cũng không đòi mang hũ tro cốt của Mạc Bất Tu đi.
Chuyện này hai người họ nói không tính, phải xem ý của vị chưởng môn kia đã.
Nghĩ đến việc từng bị Mạc Bất Tu đánh trọng thương, lại nghĩ đến việc phu nhân nhà mình với lão sư thúc này cứ "tình trong như đã mặt ngoài còn e" suốt bao năm, vị chưởng môn kia chắc chắn sẽ nở một nụ cười bao dung rồi thầm ra lệnh cho ai đó đem tro cốt của lão sư thúc đi rắc... xuống hố phân cho bõ ghét.
Mà người thực hiện nhiệm vụ đó, khả năng cao chính là hắn – Lục Bắc.
"Lục sư đệ, Mạc sư thúc có để lại di vật gì không?"
"Có một cái túi Càn Khôn, bên trong có chưởng môn ấn của Vũ Hóa Môn, nhưng đệ không mở được."
Lục Bắc lôi cái túi ra, bộ dạng vô cùng thành thật, không hề giấu giếm.
Nhìn tình hình hiện tại, Bạch Cẩm và vị chưởng môn phu nhân kia là đồng minh của hắn rồi. Người nhà cả, tin tưởng được!
Bạch Cẩm gật đầu, nhận lấy túi Càn Khôn rồi lấy ra chưởng môn ấn cùng địa bạ, công văn.
Cái ấn là một khối lệnh bài cổ phác to bằng bàn tay, mặt trước khắc hai chữ 'Vũ Hóa' bằng yêu văn, mặt sau điêu khắc hình linh điểu, nhìn chung là trông rất... bình thường, chẳng có gì ra dáng đồ hiệu cả.
Bạch Cẩm thu lại lệnh bài, rồi từ túi Càn Khôn lấy ra một túi bánh bao và ít đồ ăn chín gói trong lá sen đưa cho Lục Bắc:
"Mạc sư thúc truyền vị cho đệ quá gấp gáp, chắc chắn chưa kịp đăng ký bảo hiểm... ý ta là chưa đăng ký danh phận ở Hoàng Cực Tông. Chuyện này cứ để ta lo, càng sớm càng tốt. Giờ trời còn sớm, ta đi ngay thì tối nay có thể về kịp."
Lục Bắc bừng tỉnh đại ngộ. Hèn chi cái bảng thuộc tính của hắn phần "Tài sản" và "Phe phái" cứ trắng xóa, hóa ra là chưa có "con dấu chính chủ" của chính quyền.
Hoàng Cực Tông là môn phái tu tiên số một của Võ Chu, thành lập còn trước cả khi quốc gia này khai sinh.
Có thể nói, Võ Chu đánh hạ được giang sơn và truyền thừa tám trăm năm không đổ, công lao của Hoàng Cực Tông là cực lớn.
Dân gian có câu: "Hoàng Cực còn, Võ Chu bất diệt!"
Lục Bắc nghe câu này thì chỉ muốn "phì" một cái vào mặt.
Đã trải qua phiên bản 3.0, hắn thừa hiểu cái thứ "ung nhọt" mà Hoàng Cực Tông gây ra cho Võ Chu.
Hoàng Cực không đổ thì Võ Chu chắc chắn sẽ "bay màu", cùng lắm là dắt tay nhau xuống hố thôi.
Thời sơ khai, Hoàng Cực Tông là một môn phái tu tiên chính tông.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận