Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Tu Tiên Chính Là Như Vậy (Dịch)
  4. Chương 45: Đừng Cười Trên Nỗi Đau Của Đệ

Tu Tiên Chính Là Như Vậy (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 821 chữ
  • 2026-01-28 21:21:23

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Đại ca, huynh đã hứa là không cười rồi mà."

Trên bàn cơm, Chu Khuê nhìn anh trai mình với ánh mắt oán hận ngút trời. Kể từ lúc Chu Bột nghe xong đầu đuôi câu chuyện "vồ ếch", tiếng cười của lão chưa bao giờ dứt.

"Nhị đệ đừng hiểu lầm, ta đâu có cười đệ, ta là đang vui thôi! Anh em mình ba tháng không gặp, lòng ta phấn khởi khôn nguôi ấy mà!"

Chu Bột mặt mày nghiêm túc nói, nhưng nói đoạn lại xoay người đi không dám nhìn thẳng Chu Khuê, chỉ thấy bả vai cứ rung lên bần bật.

"Đại ca, vừa vừa phai phải thôi chứ, đệ sắp trầm cảm đến nơi rồi đây."

Chu Khuê than vãn:

"Đệ cứ tưởng huynh biết chuyện sẽ đi trút giận giúp đệ, ai dè huynh chẳng thèm nhắc một chữ, chỉ lo mỗi việc cười."

"Nhị đệ à, không phải ta không giúp, mà làm người thì phải biết nói lý lẽ chứ. Đệ tự mình ngã sấp mặt, liên quan gì đến đại bá?"

"Không phải đại bá, ý đệ là cái thằng ranh con tép riu kia kìa!"

Chu Khuê nghiến răng kèn kẹt:

"Huynh không biết đâu, thằng nhóc đó bắt nạt người quá đáng. Cậy đệ là người hiếu hòa, không muốn chấp nhặt với nó, thế mà ngày nào nó cũng đến làm nhục đệ, trêu chọc đệ, xong còn dẻo mồm bảo là muốn làm bạn với đệ nữa chứ!"

"Chắc là nó muốn làm bạn thật đấy, dù sao đệ cũng hào phóng thế cơ mà, tự mình 'dâng hiến' không công, đổi lại là ta thì ta cũng thích kết bạn với đệ lắm."

Chu Bột buột miệng nói một câu "xát muối", sau đó lại nghiêm giọng:

"Nhị đệ, chuyện này đại bá đã ra mặt rồi, người bảo đệ đừng có gây sự nữa thì cứ nghe theo đi. Bằng không nếu làm sứt mẻ quan hệ với Huyện úy Vệ Mậu, đại bá sẽ càng mất mặt hơn."

"Đệ biết rồi, không thì đệ đã tống cổ nó ra khỏi cửa từ lâu. Bây giờ thì hay rồi, chọc không nổi thì đệ đi trốn cũng không xong!"

Chu Khuê hậm hực nói.

"Thôi, đừng có ủy khuất nữa. Anh em mình lâu ngày gặp lại, làm vài ly đi, cho hoạt huyết tan bầm để cái thương tích kia sớm ngày khỏi..."

Chu Bột đang nói, mặt bỗng đỏ bừng lên, cố nhịn mà nhịn không nổi:

"Phụt... Ha ha ha! Ngã gì mà thảm thế không biết!"

Chu Khuê thấy vậy, thần sắc càng thêm u sầu.

 Nhịn một lúc càng nghĩ càng tức, lùi một bước càng nghĩ càng lỗ, hắn lầu bầu:

"Đại ca, huynh có biết đệ đã đưa cho thằng ranh đó bao nhiêu tiền không?"

"Bao nhiêu?"

"Con số này."

"Năm nghìn lượng à? Thế thì cũng hơi nhiều, phá giá thị trường quá đấy."

"Đại ca, huynh nghĩ lại đi, tầm nhìn hẹp hòi quá rồi!"

"Cái gì!!!"

Chu Bột đập bàn đứng phắt dậy, nộ khí xung thiên:

"Cái thằng này, đệ điên rồi à? Chỉ là tiền bịt miệng thôi, đưa nhiều thế làm gì?"

"Người nhà họ Chu làm việc không thể để mất giá được, phải xứng đáng với dòng máu tổ tiên truyền lại..."

Chu Khuê đang tự hào khoe khoang, thấy sắc mặt đại ca không ổn liền vội vàng đổi giọng:

"Đệ cứ tưởng Vệ Mậu cũng muốn chia phần, không muốn đại bá phải nợ ân tình của người ta nên mới vung tiền giải quyết cho rảnh nợ."

"Đúng là tô phấn cho quan tài, chết cũng phải giữ thể diện!"

Chu Bột tức tối nói:

"Chẳng trách đại bá không cho đệ uống thuốc, cứ để đệ đau thêm một thời gian cho nó sáng mắt ra."

"Thế còn thằng nhóc thối tha kia thì sao? Cứ mỗi lần nghĩ đến việc nó vớ được món hời lớn là đệ lại ăn không ngon ngủ không yên, khắp người khó chịu."

"Chịu thôi, phía đại bá đã dặn dò rồi."

Chu Bột lắc đầu, một lát sau lông mày hơi nhíu lại:

"Tuy nhiên, thằng này đúng là hơi quá đáng thật, được lợi còn khoe mẽ, ngày nào cũng vác mặt đến khiêu khích thì là nó sai rồi."

"Cho nên, đại ca định ra tay dạy dỗ nó à?"

"Làm gì có chuyện đó!"

Chu Bột cười lạnh một tiếng:

"Ta vừa bấm ngón tay tính toán, thằng nhóc này mệnh 'khiêng quan tài rỗng', mắt mọc trên đầu, chẳng mấy ngày nữa là sẽ bị người ta đánh úp cho xem."

"Đại ca nói chí phải!"

Chu Khuê đại hỷ, nghĩ đến lời cảnh cáo của Chu Đình, lại sờ vào vết bầm trên mặt, bèn bồi thêm một câu:

"Đại ca, giúp đệ xả giận là được rồi, đừng có đánh hỏng người ta nhé."

"Ta biết rồi."

Chu Bột gật đầu, hỏi thêm:

"Đúng rồi, theo quan sát của đệ, thằng nhóc đó có tu vi gì không?"

"Có một chút tẹo, mà coi như không có đi, còn chẳng bằng đệ!"

"Thế thì dễ giải quyết rồi."

"À đúng rồi đại ca, đại bá bảo huynh về thì đến tìm người ngay, hình như có đồ gì đó muốn huynh xử lý."

"Sao đệ không nói sớm?"

"Tại nãy tâm trạng không thông suốt nên quên mất."

"..."

...

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top