Sáng sớm hôm sau, Bạch Cẩm rời đi, trước khi đi còn không quên để lại trên mu bàn tay Lục Bắc ba đạo Kiếm phù, dặn rằng lúc ngàn cân treo sợi tóc có thể bảo toàn tính mạng cho hắn.
Chu Nhan dù trong lòng chẳng vui vẻ gì cũng phải ngậm ngùi tiễn biệt Bạch Cẩm, sau đó lôi Lục Bắc lên xe ngựa tiến về trú địa của Hoàng Cực Tông tại Đại Thắng Quan.
Đại Thắng Quan vốn là thủ phủ của quận Đông Tề, kinh tế và dân số đều thuộc hàng top đầu, cộng thêm sự đóng quân của Hoàng Cực Tông khiến nơi này càng thêm phồn hoa náo nhiệt.
Nói đâu xa, chỉ riêng cái hội con cháu hoàng gia lắm tiền nhiều của như Chu Nhan đã mang lại nguồn lợi kinh tế không hề nhỏ cho vùng này rồi.
Đầu tiên là giá đất cứ gọi là bay cao như diều gặp gió.
Kế đến là trú địa của Hoàng Cực Tông mỗi ngày tiêu thụ và bổ sung đan dược, trận đồ cực lớn, các thương gia và tiên môn hợp tác ra vào nườm nượm, đóng góp một khoản thuế "khủng" cho ngân sách.
Nhưng đó chưa phải là trọng điểm, trọng điểm là trú địa này nằm ở một sơn cốc phía Tây huyện, dù cách xa trung tâm nhưng hai bên đường hàng quán vẫn mọc lên như nấm.
Cả cái thung lũng đó được Hoàng Cực Tông bao trọn, chia thành các khu vực cho từng bộ phận khác nhau.
Khu vực đan phòng được xây dựng theo kiểu lầu gác đình đài, cây xanh tỏa bóng mát rượi.
Nhìn bằng mắt thường thì có vẻ chẳng có gì nghiêm ngặt, nhưng thực chất bên trong trận pháp chồng chất trận pháp.
Nếu không có Chu Nhan bảo lãnh làm giấy tờ ngay lối vào, Lục Bắc đi chưa được hai bước chắc chắn sẽ bị một đám đại hán từ trong lùm cỏ nhảy ra tóm gọn lôi vào "phòng tối".
Chu Nhan giữ chức kế toán đan phòng, có một lão sếp trưởng phòng và hai đồng nghiệp cùng cấp.
Công việc hàng ngày chủ yếu là ba người kia gánh vác, còn nàng thì phụ trách... đi làm cho có tụ.
Dù vẫn chấm công sáng đi chiều về đều đặn, nhưng cơ bản một tháng nàng chỉ đi làm khoảng 15 ngày, ấy thế mà vẫn được lão trưởng phòng khen ngợi là "nhân viên ưu tú".
Đừng hỏi tại sao, hỏi là vì nàng họ Chu (họ vua)!
Chu Nhan cũng rất biết người biết ta, người ta nể nàng không phải vì tài năng mà là vì không muốn rước họa vào thân, thế nên nàng đối nhân xử thế cũng chẳng hề kiêu ngạo, đi đâu cũng cười nói hớn hở nên bạn bè khắp nơi.
Nhờ có nàng giúp sức, Lục Bắc nhanh chóng tìm được một công việc tại đan phòng.
Chức danh: Thực tập sinh luyện đan.
Người phụ trách dắt tay hắn vào nghề là Lâm Bác Hải, một lão làng có 20 năm thâm niên tại đan phòng, xuất thân từ Hoàng Cực Tông và đã qua đào tạo bài bản.
Lâm Bác Hải nhìn Lục Bắc với vẻ mặt đầy bất lực, thấy cái bộ dạng "hăng máu vịt" của hắn, lão lại càng thấy nản lòng hơn.
Làm nghề lâu năm, sợ nhất là mấy đứa "lính mới" vào bằng đường quan hệ. Bỏ mặc không quan tâm thì không xong với bên trên, mà quan tâm bảo ban thì...
Nói thật, quản được cái hội này thì đúng là trời sập!
Cũng may là những ngày tháng ở đan phòng cực kỳ tẻ nhạt, Lâm Bác Hải lại quá kinh nghiệm trong việc trị mấy đứa lính mới.
Lão tin chắc trong vòng ba tháng sẽ khiến cho gã "họ hàng xa" của Chu Nhan này phải thấy khó mà lui.
Lão lấy lại tinh thần, trưng ra bộ mặt hiền hậu hỏi: "Lục Bắc, trước đây đã từng luyện đan bao giờ chưa?"
"Dạ chưa."
"Không sao cả."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận