"Bình thường thì ba năm năm tháng chẳng thấy bóng dáng đâu, mấy ngày nay thì hay rồi, tỷ đến thăm còn chăm hơn cả lão chồng nhà này nữa. Nhất là hôm nay nhá, muội vừa mới tiễn tỷ đi, mông còn chưa kịp chạm ghế để nghỉ tí sức, tỷ lại vác mặt đến rồi."
Mỹ phụ trêu chọc vài câu, đôi mắt sáng rực như đèn pha bỗng dời sang người Lục Bắc, nhất thời sáng quắc lên:
"Nếu không nhầm thì đây chắc là Lục sư đệ rồi nhỉ?"
"Lục Bắc, bái kiến Chu sư tỷ."
Lục Bắc ra vẻ thanh niên nghiêm túc, lễ phép đáp.
Về thân phận của vị mỹ phụ này, trên đường đi bộ vào đây Bạch Cẩm đã "phím" trước cho hắn.
Nàng ta tên Chu Nhan, là phu nhân của Huyện úy Đại Thắng Quan – Vệ Mậu.
Trước kia nàng cũng từng tầm sư học đạo tại Lăng Tiêu Kiếm Tông, tính ra là đồng môn với Bạch Cẩm, đều là đệ tử của vị Chưởng môn phu nhân kia.
Khác biệt ở chỗ, Bạch Cẩm là đệ tử nhập thất, nắm giữ chân truyền của Lăng Tiêu Kiếm Tông; còn Chu Nhan chỉ là đệ tử ngoại môn, học nghệ mười năm xong là xách gói về nhà... lấy chồng.
Họ "Chu" của Chu Nhan chính là chữ "Chu" trong hoàng tộc Vũ Chu, chuẩn con ông cháu cha, hậu duệ hoàng thất thứ thiệt.
Việc nàng không vào Hoàng Cực Tông tu hành mà lại chọn Lăng Tiêu Kiếm Tông luyện chơi cho biết, hoàn toàn là ý đồ của các bậc trưởng bối trong nhà.
Vũ Chu kiến quốc đã tám trăm năm, hoàng tử hoàng tôn nhiều như lợn con chạy ngoài đồng. Rừng lớn thì chim gì cũng có; Người mà đông quá thì rừng cũng trụi, mà chim cũng bay màu luôn.
Trong đám hoàng tử hoàng tôn họ Chu, những kẻ có tham vọng kế thừa đại thống, dã tâm bừng bừng không thiếu, kẻ thì nằm mơ giữa ban ngày, kẻ thì cũng có chút vốn liếng để "liều ăn nhiều".
Còn những kẻ không có vốn mà cũng chẳng dám nằm mơ, vì sợ cái dòng nước ngầm hôi thối chốn quyền lực nên chủ động rút lui khỏi trung tâm tranh đấu.
Lâu dần, nội bộ họ Chu nảy sinh một quy tắc ngầm không thành văn: Phàm là con cháu đời sau dám từ bỏ "chữ lót" trong gia phả, coi như tự nguyện từ bỏ ơn đức tổ tiên, kể từ đời đó sẽ không được ghi danh vào tộc phả họ Chu nữa.
Chu thị gia phả có thứ tự chữ lót như sau: Đồng Phụng Thụ Vĩnh, Chính Đại Quang Minh, Bồi Sĩ Học Tông, Văn Hằng Thắng Sung... (và một tràng dài ngoằng khác).
Tình trạng của Chu Nhan thì đập ngay vào mắt: Nàng không phải là bỏ sót một chữ, mà là trong tên vốn chẳng có cái chữ lót nào cả.
Việc nàng bái sư Lăng Tiêu Kiếm Tông thay vì Hoàng Cực Tông đã nói lên tất cả: Bà đây không màng quyền quý!
Dĩ nhiên, từ bỏ thì từ bỏ, nhưng máu mủ họ Chu thì không tẩy sạch được.
Đừng nhìn Chu Nhan đã là "vợ người ta", lại không xuất thân từ Hoàng Cực Tông mà nhầm, nàng vẫn dựa vào cái họ của mình để kiếm được một cái "ghế" tại chi nhánh Hoàng Cực Tông ở Đại Thắng Quan.
Theo lời nàng nói, thì đằng nào cũng rảnh, chi bằng kiếm cái việc nhàn hạ có lương tháng, lễ tết còn có đồng ra đồng vào mà mua phấn son cho mình và con gái.
Tiện thể nói luôn, con gái nàng bái sư Lăng Tiêu Kiếm Tông, và sư phụ chính là Bạch Cẩm.
Chu Nhan và Bạch Cẩm có tình chị em lâu năm, hàng thật giá thật không có tí "nhựa" hay "polyme" nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận