Lão chẳng nói chẳng rằng, hai tay siết chặt xấp ngân phiếu, gật đầu lia lịa cam đoan sẽ xong đúng hạn.
Lục Bắc nhìn mà thầm gật gù.
Đây chính là ma lực của đồng tiền.
Hồi còn làm người chơi hắn đã thấm nhuần điều này, giờ nhìn dưới góc độ NPC, hắn càng thấy nó chí lý hơn.
Đêm cao gió lộng, kiếm hồng mở đường.
Một vệt kiếm quang dài ba thước nâng đỡ Bạch Cẩm và Lục Bắc.
Trong tiếng xé gió vù vù, luồng khí phong vân bị mũi kiếm chẻ đôi, lại có những dải lụa trắng mờ ảo bao quanh giúp kiếm quang vững như bàn thạch, không hề bị gió tạt.
Lục Bắc ngồi xếp bằng trên kiếm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng phía trước.
Ánh mắt hắn lướt từ vòng eo thon nhỏ, từ từ trượt xuống, rồi dừng lại ở một nơi "cong vút" đầy đầy đặn.
Bạch Cẩm: "..."
Người tu hành có ngũ quan nhạy bén, nàng đã sớm nhận ra cái nhìn chằm chằm phía sau.
Nghĩ bụng sư đệ nhà mình không phải hạng vô lễ, chắc không cố ý đâu, nên lúc đầu nàng cũng chả buồn nói.
Ai mà ngờ, hắn càng lúc càng lấn tới, nhìn không chớp mắt luôn.
Quả nhiên, núi Cửu Trúc đúng là nơi "đất độc", đưa Lục Bắc đi sớm là quyết định sáng suốt nhất đời nàng.
Một lúc sau, bị cái ánh mắt "khóa mục tiêu" kia nhìn đến mức da gà da vịt nổi đầy người, Bạch Cẩm khẽ cau mày quay đầu lại định giáo huấn một câu, thì lại thấy Lục Bắc đang mồ hôi hột đầy trán, hai mắt trợn ngược nhìn trân trân về phía trước.
"Sư đệ, đệ làm sao thế?"
"Đệ... sợ độ cao."
"..."
"Sợ độ cao lắm!!!"
"Khụ... được rồi, tỷ bay nhanh một chút, sắp đến nơi rồi."
...
Đại Thắng Quan, phía Tây.
Giữa rừng cây bao phủ, thấp thoáng nhiều lầu gác và sân nhỏ.
Lục Bắc mặt cắt không còn giọt máu đi sau lưng Bạch Cẩm.
Lúc hạ cánh, đối diện với bàn tay thiện chí của sư tỷ đưa ra định đỡ, hắn quả cảm từ chối ngay.
Đây là chút tự trọng cuối cùng của hắn.
Đại Thắng Quan là trụ sở lớn nhất của Hoàng Cực Tông tại Ninh Châu, phòng thủ nghiêm ngặt tới mức núi Cửu Trúc không có cửa mà so.
Bạch Cẩm không muốn sinh sự nên đã hạ kiếm từ sớm, dẫn Lục Bắc đi bộ đến nơi ở của người bạn.
Lục Bắc cực kỳ ủng hộ việc này.
Đi bộ tốt mà, ông trời cho con người hai cái chân chứ không phải hai cái cánh là để nhắc nhở con người ta hãy chăm chỉ đi bộ, đừng có suốt ngày mơ mộng bay lượn làm gì cho mệt.
Với lại, đi bộ cũng giúp hắn có thời gian "tiêu hóa" lại đống mật xanh mật vàng trong bụng, kẻo vừa đến cửa nhà người ta đã vội vàng "phun châu nhả ngọc" đầy đất thì ngại chết.
Boong boong boong!
Trước một dinh thự lớn, Bạch Cẩm gõ vòng đồng lên cửa.
Chỉ lát sau, một lão giả cầm đèn lồng ra mở cửa.
"Bạch tiểu thư, phu nhân đang chờ ở đại sảnh, mời đi lối này."
"Làm phiền lão rồi."
Bạch Cẩm gật đầu, dẫn Lục Bắc bước vào trong.
Lúc này nàng đã đeo mạng che mặt bằng lụa trắng, đúng chuẩn phong cách "gái nhà lành" khi đi ra ngoài.
Băng qua sân trước, Lục Bắc cuối cùng cũng nhìn thấy vị "cựu hữu" mà Bạch Cẩm hay nhắc tới.
Về ngoại hình, đó là một mỹ phụ ngoài ba mươi tuổi, dáng người đầy đặn quyến rũ, khí chất cũng rất ra gì và này nọ, chỉ là so với Bạch Cẩm thì thiếu đi vài phần tiên khí thoát tục.
"Sư tỷ tốt của em ơi, sao tỷ... lại tới nữa rồi?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận