Đầu tiên nàng thu lại chiếc hộp đựng tro cốt của Mạc Bất Tu, sau đó bảo: "Ta đưa đệ đến Đại Thắng Quan. Ở đó có một hảo hữu của ta, đệ cứ ở tạm nhà cô ấy một hai tháng. Chờ ta và sư phụ làm rõ lợi hại với Chưởng môn... tóm lại, đệ cứ đợi tin tốt của ta là được."
"Đợi ở núi Cửu Trúc không được sao tỷ?"
"Không được."
Bạch Cẩm dứt khoát lắc đầu:
"Tu hành phái hệ ở vùng núi Cửu Trúc này vàng thau lẫn lộn, trình độ không đồng nhất. Đệ ở cùng bọn họ lâu ngày chỉ có hại chứ không có lợi cho việc tu hành sau này."
Dưới góc nhìn của Bạch Cẩm, sư đệ nhà mình là một thiên tài tuyệt thế, tương lai chắc chắn sẽ làm rạng danh một phương, một mầm non tốt thế này không thể để ở núi Cửu Trúc được.
Sẽ bị dạy hư mất!
"Tất cả nghe theo sư tỷ sắp xếp."
Trong lòng Lục Bắc thầm mở cờ.
Trong game, khi người chơi chọn nghề nghiệp chính, họ sẽ được "thả" xuống khắp nơi trên đại lục Cửu Châu.
Ai hên thì rơi ngay cổng trường tu tiên, ai xui thì bị vứt ở mấy thị trấn lân cận.
Thực ra cũng khó nói hên hay xui.
Sinh ra ở sơn môn thì đỡ tốn công tìm tiên duyên, nhưng người mới vào rừng sâu núi thẳm mà không có người dẫn dắt thì thà sinh ra ở thị trấn để làm quen với thế giới mới còn hơn.
Hơn nữa, ở các đô thị còn có Hoàng Cực Tông – lựa chọn hàng đầu cho lính mới.
Những năm gần đây triều đình Vũ Chu ngày càng bất ổn, từ trung ương đến địa phương đều đang ráo riết mở mang bờ cõi, Hoàng Cực Tông cũng không ngoại lệ, họ không bao giờ từ chối những "máu mới" có tư chất tốt.
Điều này đồng nghĩa với việc: Thành càng lớn, nhiệm vụ cho "tân thủ" càng nhiều.
Lục Bắc không rõ núi Cửu Trúc có tính là làng tân thủ không, nhưng huyện Lang Du sát vách chắc chắn là một cái, còn Đại Thắng Quan thì khỏi phải bàn, chuẩn "map" tân thủ xịn luôn.
Ở núi Cửu Trúc, Lục Bắc chẳng tìm thấy cái nhiệm vụ nào.
Mấy NPC hắn gặp, kể cả Bạch Cẩm, đều chỉ tương tác kiểu "NPC với NPC", làm hắn nản chí không ít.
Đại Thắng Quan chính là một cơ hội.
Nếu đến đó mà vẫn không nhận được nhiệm vụ để cày kinh nghiệm, hắn chỉ còn nước...
Nhịn thêm chút nữa, đợi đến ngày server chính thức mở cửa.
Nếu lúc đó vẫn không xong, hắn sẽ cân nhắc đến việc "cưa đổ" vị sư tỷ nhà mình, để phú bà bao nuôi cho bay lên đỉnh cao luôn.
……………
Đại Thắng Quan nằm ở quận Đông Tề, tỉnh Ninh Châu, là nơi đặt trị sở của quận và cũng là huyện lị hàng đầu.
Nơi này có núi hiểm quan hùng che chở.
Thời kỳ đầu lập quốc, tiên đế Vũ Chu đã đại thắng quân địch tại đây, mở mang bờ cõi thêm tám trăm dặm về phía Đông, sau đó ngài hạ bút phê chuẩn đổi tên thành "Đại Thắng Quan".
Tương tự, ngọn núi hiểm trở đó cũng đổi tên thành núi Đại Thắng, huyện cũng thành huyện Đại Thắng.
Nhưng vì cái tên "Đại Thắng Quan" quá lừng lẫy nên người ta thường gọi cả huyện bằng cái tên này luôn.
Quận Đông Tề và quận Đông Dương giáp ranh nhau, Đại Thắng Quan cách huyện Lang Du hơn bốn trăm dặm.
Theo ý của Bạch Cẩm là phải đi ngay cho nóng, thế là nàng xách cổ Lục Bắc lên đường ngay trong đêm.
Trước khi đi, nàng còn tạt qua đỉnh Tứ Kinh một chuyến.
Đầu tiên là đè đinh Đinh Lỗi ra "ma sát" trên mặt đất một trận cho bõ ghét, sau đó mới sảng khoái vung tiền, trả hẳn gấp đôi giá trị hợp đồng, yêu cầu lão phải hoàn thành công trình tu sửa Vũ Hóa Môn trong vòng hai tháng.
Đinh Lỗi: "..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận