"Ngộ ra công pháp... lại còn... mấy bộ liền cơ à?!"
Bạch Cẩm cảm thấy cổ họng khô khốc, nàng nhấn mạnh từng chữ: "Lục sư đệ... đừng có mang mấy lời đùa cợt này ra lừa ta, ta sẽ giận thật đấy!"
"Làm sao có thể chứ, đệ lừa ai cũng không nỡ lừa sư tỷ mà!"
Lục Bắc bày ra bộ mặt đầy vẻ ủy khuất, ngay trước mặt Bạch Cẩm bắt đầu tụng niệm 【Định Tọa Hô Hấp Pháp】: "Đạo bản vô ngôn, thủy tự hư vô, trung hàm diệu nhất..."
Lời vừa dứt, Bạch Cẩm đứng hình tại chỗ.
Vẻ mặt "người lạ chớ gần" thường ngày của nàng bay sạch, thay vào đó là sự kinh hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt kiều diễm.
"Sư tỷ, đệ vẫn còn một bộ 【Dưỡng Khí...】"
"Được rồi, không cần nữa."
Không đợi Lục Bắc "khoe hàng" tiếp, Bạch Cẩm đưa tay ngắt lời.
Sau khi hít sâu một hơi để ép bản thân bình tĩnh lại, nàng vươn tay chộp lấy cổ tay Lục Bắc.
Sau một hồi kiểm tra kỹ lưỡng, Bạch Cẩm lại rơi vào trầm mặc.
Trong cơ thể Lục Bắc quả thực có dấu vết Linh khí vận hành, nhưng vì thời gian tu luyện quá ngắn nên chưa thấy được sự huyền diệu của công pháp.
Lục Bắc nói đây là thứ hắn tự ngộ ra từ Đạo tạng, nếu đã vậy, đây chính là công pháp phù hợp nhất với hắn trên đời này.
Nghĩ đến bộ thượng thừa công pháp mình vất vả đem từ Đại Thắng Quan về, Bạch Cẩm cảm thấy thất lạc vô cùng.
Mạc Bất Tu phó thác Lục Bắc cho nàng, vậy mà nàng lại chẳng giúp được gì.
Nghĩ xa hơn, nếu Lục Bắc mà luyện công pháp của nàng mang tới, chẳng phải là nàng đã "vùi dập tài năng", làm hại đời sư đệ rồi sao?
Càng nghĩ càng thấy không còn lỗ nẻ nào mà chui, Bạch Cẩm bừng tỉnh: Tư chất của Lục Bắc quá kinh người, vị sư đệ này nàng dạy không nổi!
"Sư đệ, đệ thu dọn hành trang đi, theo ta về Lăng Tiêu Kiếm Tông."
Bạch Cẩm nghiêm túc nói.
"Ngay bây giờ á?!"
"Đúng, khởi hành ngay lập tức."
Bạch Cẩm chém đinh chặt sắt.
"Đệ thì sao cũng được, nhưng phía Lăng Tiêu Kiếm Tông, vị Chưởng môn kia... khụ, tỷ hiểu mà." Lục Bắc nhún vai, vẫn là câu nói đó, mối quan hệ này "nhạy cảm" lắm.
Chuyến xe ôm miễn phí của Lăng Tiêu Kiếm Tông không dễ leo lên đâu.
Bạch Cẩm nhất thời nghẹn lời.
Phải rồi, nếu Chưởng môn hỏi lai lịch của Lục Bắc, nàng biết trả lời thế nào?
Nói dối thì đầy sơ hở, nói thật thì còn tệ hơn.
Nàng lấy đâu ra tin Mạc Bất Tu đã tạ thế?
Tại sao lại tình nguyện hướng dẫn Lục Bắc tu hành?
Là kẻ nào chỉ thị sau lưng?
Đáp án quá rõ ràng. Đến lúc đó không cần Bạch Cẩm trả lời, mặt Chưởng môn chắc chắn sẽ xanh như tàu lá chuối rồi nôn ra cả bát máu.
Nghĩ đến kết quả đó, Bạch Cẩm lắc đầu nguầy nguậy.
Có những chuyện, Chưởng môn tốt nhất là đừng nên biết thì hơn.
Bạch Cẩm đoán được kết quả, còn Lục Bắc – kẻ vừa mới xâu chuỗi được đống "drama" tay ba này – tất nhiên cũng đoán được.
Hắn thích hóng biến, nhưng không thích mình trở thành tâm điểm của biến, nhất là khi cái biến đó có thể gây nguy hiểm đến tính mạng.
Lăng Tiêu Kiếm Tông không thể đi, ít nhất là lúc này.
"Lục sư đệ, ta sẽ về sư môn bàn bạc lại với sư phụ. Mạc sư thúc đã thân vẫn đạo tiêu, đệ là đệ tử duy nhất của thúc ấy lưu lạc bên ngoài, Lăng Tiêu Kiếm Tông không thể trơ mắt nhìn đệ bị kẻ khác bắt nạt..."
Bạch Cẩm suy nghĩ một chút liền có tính toán.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận