Lão đạo sĩ khéo léo lướt qua sự xấu hổ, đưa tay chỉ trỏ xung quanh, cố lấy lại vẻ uy nghiêm ban nãy:
"Chắc hẳn đồ nhi cũng thấy rồi, nơi này nhân kiệt địa linh, chính là trụ sở của Vũ Hóa Môn chúng ta. Từ hôm nay trở đi, con chính là chủ gia đình này."
Lục Bắc: "..."
Vậy ra, "nhân kiệt" là đang nói cậu, còn "địa linh" là ám chỉ đám cỏ dại mọc tốt tươi kia sao?
Nếu đúng là vậy thì cậu cũng chẳng biết phản bác kiểu gì.
Rõ ràng, mọi nỗ lực của Mạc Bất Tu đều là công cốc.
Kể từ lúc hai thầy trò khai báo tên họ cho nhau, cái không khí nghiêm túc đã bay biến sạch sành sanh rồi, còn cái "Vũ Hóa Môn" nhân kiệt địa linh kia lại càng khiến bầu không khí gượng gạo đến mức muốn nín thở.
Hai thầy trò mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu, Mạc Bất Tu mới lên tiếng giải thích.
Lão bảo tính lão thích bay nhảy, quanh năm tu hành bôn ba bên ngoài, nên nhà cửa có mọc rêu xanh cỏ dại tí chút cũng là chuyện hết sức hợp tình hợp lý, đúng chuẩn logic luôn.
"Thôi được rồi đồ nhi, không nói nhảm nữa, thời gian của vi sư thật sự không còn nhiều."
Thấy Lục Bắc có dấu hiệu muốn "chuồn lẹ", Mạc Bất Tu liền rút từ trong túi áo ra một cái Túi Càn Khôn, túm lấy tay cậu ấn mạnh vào, tốc độ nói nhanh như bắn đại liên:
"Ấn tín Chưởng môn và địa khế đều ở trong này hết. Bên trong còn có một cuốn 【Thai Tức Bổ Khí Quyết】, là vi sư kiếm được ở cực Tây vùng Côn Luân. Cuốn sách này tuy đi cửa sau (kiếm tẩu thiên phong) nhưng lập ý cực cao, là kỳ thư hiếm có trên đời. Vi sư vì cảnh giới quá cao nên giờ không luyện được nữa, con mới vào cửa, đúng lúc..."
Đang nói dở thì đồng tử Mạc Bất Tu chợt dại ra, bàn tay đang túm chặt Lục Bắc buông thõng xuống, im hơi lặng tiếng, cứ thế mà "thăng".
Đi đột ngột đến mức Lục Bắc không dám tin vào mắt mình.
Cái lão vừa mới tinh thần phơi phới, "bắn rap" suốt hai tiếng đồng hồ kia mà bảo đi là đi luôn sao?
Cậu run rẩy đưa ngón tay đặt dưới mũi lão để thử...
Vừa mới chạm vào!
Chát!
Mạc Bất Tu vỗ bay tay Lục Bắc, hít một hơi thật sâu:
"Tiếp tục nào, nãy nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, vi sư tuy sắp tàn đời nhưng đã gửi tin cho sư tỷ Bạch Cẩm của con, chuyện tu hành... Ơ, sao cái Túi Càn Khôn này lại nằm trong tay con?"
Lục Bắc: "..."
"Ồ, ta nhớ ra rồi, đoạn này nói rồi!"
Mạc Bất Tu bừng tỉnh đại ngộ, vỗ mạnh vào trán mình một cái:
"Xem cái trí nhớ của vi sư này, chưa chết mà não đã đình công rồi."
Lão vỗ mạnh thêm tí nữa đi, có khi nó đình công thật luôn đấy!
Lục Bắc đảo mắt trắng dã.
Nếu không phải trên đường tới đây cậu đã thử phản kháng và phát hiện ra mình đánh không lại lão, thì thề có trời, cậu đã tặng cho cái bản mặt của Mạc Bất Tu một đấm từ lâu rồi.
Mà thôi bỏ đi, nghĩa tử là nghĩa tận, lão Mạc này coi như cũng sắp thành người thiên cổ rồi, cậu là người sống, chấp nhặt với người chết làm gì cho mệt xác.
"Đồ nhi, vi sư tuy không thể đích thân dạy con tu hành, nhưng tu tiên không chỉ có mỗi tu hành đâu, có câu này con phải khắc cốt ghi tâm."
Mạc Bất Tu lấy từ túi Càn Khôn ra một cái hộp gỗ đặt vào tay Lục Bắc:
"Hại người thì không nên, nhưng phòng người thì không được thiếu. Cuốn 【Thai Tức Bổ Khí Quyết】 này phải giữ cho kỹ, đừng có bô bô cái mồm với ai, ngay cả sư tỷ con cũng không được nói, rõ chưa?"
Ý gì đây? Sư tỷ không phải người tốt à?
Lục Bắc cau mày, gật đầu không nói gì thêm, ngay trước mặt Mạc Bất Tu, cậu nhét cuốn sách trong hộp vào thẳng trong ngực áo.
"Như thế thì vi sư không còn gì hối tiếc nữa, ngoại trừ..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận