Mặt Lục Bắc đỏ bừng, hắn "pạch" một cái đóng sầm quyển sách lại: "Sư tỷ, đệ có cảm giác rồi! Nó tới rồi! Sắp ra tới nơi rồi!"
"Cái gì cả... Sao mà nhanh thế?!"
Bạch Cẩm đơ người ra.
Ngay lúc nàng còn đang cảm thấy không thể tin nổi, thì Lục Bắc đã phô diễn cái tư chất tu luyện "đỉnh cấp" của mình: Âm dương giao hòa, khí tràn huyết tụ, hình thành nên khí mạch sơ khai nhất trong cơ thể.
Bùm!
Một tiếng nổ vang lên bên tai, người Lục Bắc run lên bần bật, hắn thở ra một hơi dài thườn thượt, rồi quay sang giơ ngón tay cái với Bạch Cẩm.
"Bạch sư tỷ, đệ không làm nhục mệnh."
"Thật... thật luôn hả... Hắn 'tới' thật à..."
Bạch Cẩm nhìn thấu thực hư bên trong, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Một mặt là vì Lục Bắc, mặt khác là vì cái lão Mạc Bất Tu đã nằm gọn trong hũ tro cốt kia.
Trước đó, nàng cứ ngỡ Mạc Bất Tu chọn Lục Bắc làm đệ tử chỉ là để Vũ Hóa Môn không bị tuyệt tự, lại thêm cái hạn định "sắp thăng" đến nơi rồi nên chẳng có nhiều lựa chọn, đành vớ đại một đứa nhìn vừa mắt ngoài đường về.
"Lục sư đệ, đệ làm rất..."
Bạch Cẩm đang định khen vài câu, nhưng thấy cái miệng Lục Bắc cứ nhếch lên không giấu nổi vẻ đắc ý, nàng lại nhớ tới đứa đệ tử ngốc nhà mình – cứ có tí tài lẻ là lại vểnh râu lên trời.
Ngay lập tức, nàng trưng ra bộ mặt lạnh như tiền:
"Quá chậm! Có mỗi cái khai khiếu mà mất bao nhiêu lâu. Nếu Mạc sư thúc dưới suối vàng mà biết tư chất của đệ tệ hại thế này, chắc chắn lão nhân gia sẽ không nhắm mắt nổi đâu."
Hắn vào hũ ngồi rồi, lấy đâu ra mắt mà nhắm với không nhắm?
Lục Bắc nắm tay ho nhẹ một tiếng:
"Sư tỷ, sư phụ lão nhân gia bảo thiên phú của đệ là 'hàng khủng', không tu tiên thì phí cả một đời, đệ không đồng ý là lão tẩn đệ luôn đấy."
Vì tôn trọng tiền bối môn phái nên Bạch Cẩm không tiện phản bác, nhưng nàng càng không muốn thấy Lục Bắc mới tí tuổi đầu đã mắc bệnh "ngôi sao", bèn tiếp tục dìm hàng:
"Kém là kém, tỷ có một đệ tử, nó chỉ lật đúng một trang Đạo quyển thôi là khai khiếu thành công rồi, thiên phú của nó chấp đệ vài con phố."
Thật hay đùa đấy, anh không tin đâu nhé!
Lục Bắc lộ rõ vẻ nghi ngờ trên mặt.
Cái kiểu "liếc mắt một cái là vào việc" vốn là đặc quyền của đám game thủ, giờ game đã mở server đâu mà đào ra cái loại thiên tài "hack game" như thế?
"Lục sư đệ, tỷ biết đệ không tin, nhưng giới tu hành không thiếu nhất chính là thiên tài, có những kẻ đứng trên vạn người, nhưng cũng có khối kẻ cuối cùng cũng chỉ là hạng tôm tép thôi."
Bạch Cẩm tận tình dạy bảo.
"Đa tạ sư tỷ đã chỉ điểm, đệ thông suốt rồi."
Thấy "mùi" quan tâm chăm sóc nồng nặc bay tới, Lục Bắc cũng không thèm cãi chày cãi cối nữa, chủ động nhận lỗi rồi đổi chủ đề:
"Sư tỷ, giờ đệ khai khiếu xong rồi, lý ra nên thừa thắng xông lên, cần cù chịu khó. Thế tiếp theo đệ phải học cái gì đây?"
Phú bà ơi, đệ đói quá, ném công pháp đây, đệ muốn học kỹ năng!
Bạch Cẩm: "..."
Đối mặt với ánh mắt "khát chữ" như hố đen vũ trụ của Lục Bắc, Bạch Cẩm bỗng cảm thấy áp lực đè nặng.
Công pháp sau khi khai khiếu ấy à... nàng đã chuẩn bị cái mống nào đâu!
Tính toán ban đầu của nàng là bắt Lục Bắc "gặm" Đạo tạng tầm hai tháng, đợi đến khi khai khiếu xong thì Vũ Hóa Môn cũng sửa sang hòm hòm, lúc đó nàng mới bắt tay vào dạy dỗ kỹ càng.
Về phần công pháp, pháp môn của Lăng Tiêu Kiếm Tông thì nàng có thể dạy.
Nhưng mà khổ nỗi, không được!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận