Trong cái thuở bình minh của 【Cửu Châu Thế Giới】, đám game thủ có gu chọn nghề rất chi là phong phú.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, số lượng người đâm đầu vào Ma tu và Yêu tu vẫn đông như quân Nguyên, gộp lại chiếm tới tận bảy phần mười quân số.
Đạo tu thì còn được hơn hai phần, chứ còn Phật tu ấy à... thôi, chưa đầy một phần mười.
Trên diễn đàn chính thức, các thánh bàn luận rôm rả lắm, lý do đưa ra thì nghe cực kỳ chính nghĩa: "Ngoài đời em là con ngoan trò giỏi, thượng tôn pháp luật, sống lỗi với ai bao giờ; nên vào thế giới ảo em muốn 'nổi loạn' một tí cho nó đời."
Nhưng mà nói trắng ra thì, người trong nghề nhìn cái là hiểu ngay, còn ai không hiểu thì cũng đừng hỏi làm gì cho mất công.
Hỏi thì câu trả lời chỉ có một: "Tiên tử các thứ nhìn mãi cũng chán, yêu nữ với ma nữ mới là chân ái, là xu thế của thời đại!"
Sự thật phũ phàng quá nên không tiện nói thẳng, đành phải giấu giấu diếm diếm thế thôi, chứ anh em không hề có ý xấu đâu nhé.
Còn về phần Phật tu...
Thôi bỏ đi, thua vì quá nghiêm túc.
Lúc lập tài khoản, người chơi có thể chọn "hướng đi" cho mình, sau đó được ném xuống các khu vực khác nhau trong Cửu Châu, đi tìm NPC để làm nhiệm vụ "khai khiếu" nhập môn.
Cái quy trình này nhanh gọn lẹ lắm, chỉ cần tìm đúng "hướng dẫn viên" NPC là kiểu gì người chơi cũng sẽ bộc phát cái tư chất "vạn người có một" để thành công khai khiếu ngay từ phát súng đầu tiên.
Nhưng Lục Bắc thì không được chọn.
Ba bộ mười hai quyển Đạo tạng kinh điển đã chốt hạ cái kiếp làm Đạo tu của hắn rồi.
Mang cái "mác" NPC, trong lòng hắn cũng lo ngay ngáy, chẳng biết mình có cái tư chất "vô đối" như đám người chơi để một phát ăn ngay hay không.
Nếu được thì mọi chuyện quá đơn giản, còn nếu không... thì thôi, dẹp đi, từ nay đừng mong anh đây nỗ lực thêm phút nào nữa.
Hắn thấy da đầu tê rần, giở quyển Đạo thư đầu tiên ra, bắt đầu lẩm nhẩm từng chữ một.
Theo từng con chữ, từng hình vẽ đập vào mắt, vùng bụng dưới của hắn bỗng nhiên cuộn lên một luồng khí nóng.
Có hy vọng rồi!
"Lục sư đệ, nếu cảm thấy linh khí trong cơ thể đang va chạm vào hai mạch Dương Duy và Âm Duy, huyết khí sung..."
Bạch Cẩm đứng bên cạnh khẽ khàng chỉ điểm.
Nhưng sực nhớ ra Lục Bắc chỉ là một tên "chiếu mới", mười phần thì hết chín là nghe không hiểu, nàng đành đổi giọng: "Khi nào có cảm giác thì bảo tỷ."
Nói thì nói thế thôi, chứ Bạch Cẩm cũng chẳng hy vọng gì việc Lục Bắc có thể khai khiếu trong một nốt nhạc.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn hắn thất bại hết lần này đến lần khác rồi.
Theo nàng thấy, vị sư đệ này tính tình quá bay bổng, tâm tính thì chưa đủ độ "tĩnh", mà cái giống tâm không tĩnh thì đọc Đạo tạng sao nổi, chứ đừng nói đến việc mượn thần vận của Đạo tạng để kích phát linh khí tiềm ẩn trong người.
Nàng không nói ra sự thật này là có ý đồ cả đấy: Cứ để Lục Bắc "ăn hành" vài lần cho bớt cái thói lông bông đi, để sau này khỏi phải chịu thiệt vì cái tâm trí tạp nham đó.
Về khoản này nàng có kinh nghiệm lắm, lúc dạy đệ tử nhà mình, nàng đã bắt đứa nhỏ phải "nhai" Đạo tạng ròng rã cả tháng trời kia kìa.
Bên này, tốc độ lật sách của Lục Bắc càng lúc càng nhanh, "nhìn một biết mười" cũng không đủ để miêu tả.
Ở vùng bụng dưới, luồng khí nóng xoáy tít thò lò, phình to đến mức không thể kìm nén được nữa, rồi "ầm" một cái, nó tông thẳng vào mạch Âm Duy, kéo theo mạch Dương Duy cũng có phản ứng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận