Đêm thảo nguyên, rừng núi tĩnh lặng, vạn dặm tinh không điểm xuyết vài ngôi sao lấp lánh.
Lục Bắc vặn mình một cái, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc sau một hồi ngồi bất động.
Thấy sư tỷ Bạch Cẩm vẫn chưa "ngự kiếm" trở về, hắn lạch bạch mò mẫm trong tay nải lấy ra hỏa chiết, gom ít cỏ khô cùng củi vụn ở tiền viện, đốt lên một đống lửa vừa để soi sáng, vừa để sưởi ấm cái thân già.
Sau khi tống mấy cái màn thầu cùng đống đồ ăn chín vào bụng, Lục Bắc chợt nhớ tới "hộp cơm nhỏ" đơn côi lẻ bóng ở phòng bên cạnh.
Hắn vội vàng cung kính đặt ba cái màn thầu lên bàn thờ, kẻo lỡ nửa đêm lão sư phụ Mạc Bất Tu có hiển linh cũng không có cớ mà tìm hắn "tâm sự mỏng" về chuyện hiếu kính sư trưởng.
Cơm no rượu say (thực ra chỉ có nước lọc), Lục Bắc ném thêm vài thanh củi vào đống lửa, sau đó nuốt hai viên Khải Linh Đan, tiếp tục nhắm mắt đả tọa, bắt đầu công cuộc tu tiên đầy gian nan.
Một lát sau, những tiếng "sột soạt" kỳ quái đột nhiên vang lên từ phía bàn thờ.
Chân mày Lục Bắc khẽ nhíu lại, một giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài trên trán.
Dù không mở mắt, nhưng với kinh nghiệm của một "cày thuê" lão luyện, hắn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng hiện tại: Nếu không có gì thay đổi, thì xung quanh hắn bây giờ chắc chắn toàn là "người".
"Đêm thanh vắng vẻ, sợ nhất là tự mình dọa mình. Bình tĩnh nào Lục Bắc, có trận pháp của sư tỷ ở đây, sóng gió này muỗi thôi!"
Lục Bắc hít sâu một hơi, từ từ hé mắt, nương theo ánh lửa bập bùng để quan sát bàn thờ.
Màn thầu bay màu rồi.
"Vấn đề không lớn, cái hộp nhỏ (hũ tro) vẫn còn ở đó là được."
Lục Bắc cố giữ vẻ mặt không cảm xúc, đưa tay vơ lấy hai cái màn thầu ăn để nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào.
Bởi vì người ta nói càng sợ cái gì thì cái đó càng tới, hắn tin chắc rằng sau lưng mình nhất định đang có một "thế lực" nào đó đứng nhìn.
Ừm, hy vọng là "người", chứ không phải "thứ gì đó" không thuộc về thế giới này.
Đúng lúc đó, ở góc tường bỗng lóe lên hai đạo thanh quang u u ám ám, lúc ẩn lúc hiện.
Một luồng khí lạnh không tên xộc thẳng vào gáy khiến Lục Bắc tê dại cả người.
Bép!
Tiếng củi khô nổ lách tách vang lên chói tai.
Lục Bắc giật nảy mình, run rẩy thò tay vào túi vải móc ra một cái màn thầu.
Tiếp tục nén sợ!
Nhưng vì quá "tôn trọng" linh hồn đang ẩn nấp kia, bàn tay run rẩy của hắn không giữ chắc, cái màn thầu đập vào đầu gối rồi lăn lông lốc ra khỏi phạm vi bảo hộ của trận pháp, xoay vài vòng rồi nằm im dưới chân bàn thờ.
Đạo thanh quang âm u kia chợt tối sầm lại.
Ngay sau đó, một bóng dáng màu đỏ rực lao vụt ra, nhanh như chớp áp sát cái màn thầu, dùng cả tay lẫn miệng "khuân" nó về phía bóng tối trong góc tường.
Lục Bắc: "..."
Lần này thì nhìn rõ rồi, hóa ra là một con tiểu hồ ly.
Lúc này, từ góc tường vang lên những tiếng chí cha chí choé cãi cọ.
Hai đạo thanh quang lại bùng lên dữ dội, dường như đang cố gắng trấn áp cái đám loạn cào cào kia.
Nhưng có vẻ chẳng có tác dụng gì.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận