Vũ Chu.
Ninh Châu, quận Đông Dương, phía Bắc huyện Lang Du.
Thanh sơn lẩn khuất trong sương, mây mù bảng lảng.
Nhìn từ xa, thế núi trồi sụt như rồng lượn cá bơi, tựa vài nét mực nhạt vẩy lên hư không, ý cảnh chân thực như tạc trên mặt giấy.
Dù không phải tiên sơn thần mạch gì cho cam, nhưng nơi này lại trù phú Linh Trúc, lại thêm địa thế chín ngọn núi liền kề nên được gọi là Cửu Trúc Sơn, cũng có chút hư danh trong cõi Ninh Châu.
Men theo những bậc thang đá bám đầy rêu xanh giữa rừng sâu, người ta có thể tìm thấy một tòa đạo quán trông chẳng có gì nổi bật giữa một ngọn núi cũng chẳng có gì nổi bật nốt.
Sau bao năm phơi mặt cho phong ba bão táp, tường ngoài đạo quán nứt toác như mạng nhện, bảng hiệu chẳng biết đã bay màu phương nào, sân trước cỏ dại mọc lút đầu người.
Ngay chính giữa sân có một "chậu cây cảnh" xanh tốt um tùm...
Nhìn kỹ lại mới thấy, đây đếch phải cây cảnh gì cả, mà là một cái đỉnh hương (lư hương), chẳng qua quanh năm suốt tháng không ai nhang khói nên bị đám cây cỏ chiếm làm địa bàn mà thôi.
Thôi thì rút lại câu trên vậy, tòa đạo quán này cũng không hẳn là không có gì nổi bật, ít nhất thì dấu vết của thời gian nát bừa bãi ở khắp nơi cũng đủ khiến người ta phải ngoái nhìn.
"Đồ nhi này, vi sư đại hạn đã đến, không còn sống được bao lâu nữa. Để ta dặn dò vài câu di ngôn, con ráng mà nghe cho kỹ..."
Dưới gốc cổ thụ ở hậu viện, một già một trẻ đang ngồi bệt dưới đất.
Lão đạo sĩ tóc trắng da dẻ hồng hào, tinh thần sảng khoái vuốt chòm râu dê của mình: "Đừng có buồn, sinh lão bệnh tử là lẽ thường tình, đừng có giở cái trò khóc lóc sướt mướt ra đây với ta."
Phía đối diện, thanh niên đưa tay quệt nhẹ khóe mắt hơi khô khốc của mình, gật đầu cái rụp: "Vâng, con biết rồi ạ."
"Con cứ yên tâm, vi sư tuy sắp 'về chầu ông bà', nhưng đã gửi tin cho sư tỷ Bạch Cẩm của con rồi. Chuyện tu hành sau này cứ để nó lo, ba mươi năm trước nó đã là thủ đồ của Lăng Tiêu Kiếm Tông, chắc giờ này cũng đã..."
"Nhắc đến Lăng Tiêu Kiếm Tông, ta lại thấy nhớ quá cơ. Tiếc thật, năm đó nếu vi sư không lỡ tay đánh trọng thương tên chưởng môn sư huynh kia, thì trước khi chết chắc chắn phải vác xác về thăm một chuyến."
"Mà thôi, thời thế đổi thay, nói mấy chuyện tào lao này làm gì..."
"..."
Một canh giờ trôi qua, thanh niên ngơ ngác chớp mắt, nhìn cái lão "sắp chết" kia vẫn đang thao thao bất tuyệt không có dấu hiệu dừng lại, cậu ta lén lút cử động đôi chân đã tê cứng vì ngồi lâu.
Quỷ tha ma bắt thật chứ! Bảo là dặn vài câu di ngôn ngắn gọn thôi mà, sao càng nói lão già này càng sung sức thế nhỉ?
Lẽ nào là gặp quỷ thật rồi?
"Đúng rồi đồ nhi."
Chắc cũng nhận ra mình hơi lắm lời, lão đạo sĩ nắm tay ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên:
"Vi sư biết việc bái sư không phải ý nguyện của con, trong lòng con chắc vẫn còn lấn cấn. Nhưng vi sư thề là không lừa con đâu, với tư chất của con, không tu tiên thì phí cả một đời người."
Khóe miệng thanh niên giật giật.
Xin lỗi nhé, từ nhỏ cậu đã nổi tiếng là vừa thẳng tính lại vừa cơ trí rồi.
Rõ ràng là lão già này một chân đã đạp vào quan tài, biết mình không còn nhiều thời gian nên mới quơ đại một "khán giả may mắn" để truyền thừa.
Và cậu, xui xẻo thay, chính là kẻ đứng gần lão nhất.
"Đúng rồi đồ nhi, vi sư..."
Lão đạo sĩ ho sặc sụa mấy cái, đưa tay áo che nửa khuôn mặt già nua:
"Thời gian gấp gáp quá, lúc nãy vi sư mải vắt chân lên cổ mà chạy nên quên mất không hỏi quý danh của con... À ừm, con tên gì ấy nhỉ?"
Lục Bắc: "..."
Gấp gáp cái con khỉ! Riêng cái đoạn “đèn kéo quân” hồi tưởng quá khứ của lão thôi đã chạy liên tục hai tiếng đồng hồ rồi đấy.
"Hiền đồ?!"
"Lục Bắc."
"Tên hay! Vi sư là Mạc Bất Tu, Chưởng môn nhân của Vũ Hóa Môn trên đỉnh Tam Thanh, núi Cửu Trúc. Sau khi ta quy tiên, vị trí Chưởng môn này sẽ do con kế vị."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận