"Ông đừng có tự cho mình là cao thượng như vậy, Ôn Văn Siêu, chúng ta đều là cùng một loại người, ích kỷ, tư lợi, chẳng phải ông vì muốn độc chiếm tài sản mới không màng đến sống chết của Viên Nguyệt hay sao? Đừng lôi tôi ra đỡ đạn." Cao Quế Hoa khinh thường nói.
Những năm qua, bà ta đã để dành được một khoản tiền riêng, đủ để sống thoải mái cả đời, bà ta mới không muốn đi theo Ôn Văn Siêu sống những ngày tháng khổ sở.
Ôn Văn Siêu không ngờ Cao Mẫu Đan lại đối xử với mình như vậy, ông ta quỳ xuống cầu xin: "Quế Hoa, Quế Hoa, bà đừng đi, bà đừng đi, chúng ta còn có con trai mà, bà không thể đối xử với tôi như vậy được".
Cao Mẫu Đan giơ chân đá ông ta ra, cười lạnh nói: "Để tôi nói cho ông biết sự thật, đứa con trai này không phải của ông!"
"Cái gì?" Ôn Văn Siêu ngạc nhiên đến mức quên cả việc giữ Cao Quế Hoa lại.
Cao Quế Hoa nhân cơ hội đi xa thêm mấy bước, nói: "Năm đó tôi có thai, cha của đứa bé lại biến mất, tôi không còn cách nào khác mới phải tìm đến ông. Bây giờ cha của đứa bé đã quay lại, còn là một người giàu có, tôi muốn dẫn con trai đi tìm cha ruột của nó, ông hãy từ từ hưởng thụ cảm giác nhà tan cửa nát đi".
Nói xong, Cao Quế Hoa bước nhanh ra ngoài, chui vào một chiếc xe rồi rời đi.
Đầu óc Ôn Văn Siêu ong ong như có tiếng kêu, ông ta bỗng nhiên cười ha hả, sau đó trở nên điên loạn, hoàn toàn hóa điên.
Sau khi Ôn Lâm biết được đầu đuôi sự việc, hắn liền đưa ông ta vào bệnh viện tâm thần, coi như kẻ ác đã gặp ác báo.
Ôn Văn Siêu vào bệnh viện tâm thần chưa được bao lâu thì Cao Quế Hoa bị gã đàn ông giả danh nhà giàu lừa sạch tiền, con trai lại gây chuyện, lần này không có tiền lo lót nên hắn đã lãnh án 20 năm tù giam.
Cao Quế Hoa không còn cách nào khác, chỉ đành phải làm đủ mọi công việc lặt vặt, sống cuộc sống nay đây mai đó.
Chớp mắt đã đến ngày cưới của Ôn Lâm và Thư Mạn.
Bà Vương cùng con trai và gia đình từ thôn Tam Nguyên đến, tận mắt chứng kiến cháu gái lên xe hoa.
Dì Hồng cũng đến, bà ấy mang theo một chiếc chìa khóa két sắt ngân hàng, đây là thứ Viên Nguyệt trước khi qua đời đã giao cho bà cất giữ, bên trong là bảo vật gia truyền của gia đình bọn họ, bây giờ Ôn Lâm đã kết hôn, là lúc nên giao cho hắn.
Đám cưới rất long trọng, tất cả những nhân vật có máu mặt ở Vân Thành đều đến dự, ai nấy đều ngưỡng mộ đôi trai tài gái sắc này, đồng thời cũng gửi đến bọn họ những lời chúc phúc tốt đẹp nhất.
Một năm sau, Thư Mạn sinh đôi một trai một gái, con trai là anh, trông giống hệt Ôn Lâm, con gái nhỏ xinh xắn, trắng trẻo, rất giống Thư Mạn.
Cả gia đình sống hạnh phúc bên nhau.
----------------
HOÀN
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận