Nhìn khuôn mặt non nớt còn vương vẻ suy dinh dưỡng trong gương, không còn là gương mặt đầu bù tóc rối, già nua như bà lão khiến nàng tuyệt vọng trước kia nữa, trong lòng nàng đột nhiên bùng lên một khát vọng sống mãnh liệt.
Khát khao ấy, kể từ khoảnh khắc nàng xác định đây không phải là một giấc mơ, lại càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chẳng mấy chốc, gương mặt nhỏ nhắn trong gương đồng chợt mỉm cười, một nụ cười đầy nhẹ nhõm và phóng khoáng.
Nàng đưa tay đầy luyến tiếc vuốt ve khuôn mặt mình và mái tóc hơi ngả vàng.
Đây chẳng qua là do thiếu chất mà thôi, đợi đến khi ngũ quan nảy nở, chắc chắn sẽ là một dáng vẻ khác.
Nếu không, kiếp trước nàng làm sao có thể lọt vào mắt xanh của Tiểu hầu gia, được rước vào phủ làm thiếp, thậm chí còn được độc sủng giữa rừng hoa của hầu phủ suốt năm năm ròng rã?
Mãi sau này vì nhiều lần sảy thai mà tổn thương thân thể, không thể có con nối dõi nên mới mất đi sủng ái.
Dẫu vậy, nàng vẫn bị phu nhân hằng ngày kiêng dè, cuối cùng tìm cớ đuổi ra khỏi phủ, rồi ngầm sai người bán nàng cho một tên lái buôn hương phấn.
"Người nếu đã chết, ngày sau Tiểu hầu gia nhớ lại, hẳn sẽ chỉ thấy toàn những điều tốt đẹp. Nhưng nếu người đã bỏ trốn theo nam nhân khác, thì những điều tốt đẹp ấy sẽ chỉ còn là sự dơ bẩn và chán ghét."
Thủ đoạn này của Hầu phủ phu nhân quả thực độc địa, nó đã cắt đứt hoàn toàn con đường quay lại phủ cầu xin của Hà Hương.
Nghĩ đến những năm tháng sống sau khi rời khỏi hầu phủ, nụ cười trên môi Hà Hương dần tắt ngấm, bàn tay đang cầm lược khựng lại.
Kiếp trước, Thẩm Hà Hương là một nữ tử cực kỳ ham hư vinh, nếu không nàng đã chẳng khăng khăng đòi đi làm thiếp cho người ta, chỉ vì cái vẻ hào nhoáng phù phiếm bên ngoài.
Vì vậy, những thói xấu của một nữ tử hư vinh, thấp kém nàng đều có đủ: yêu tài lực, yêu cái đẹp, thích hưởng thụ xa hoa.
Nhưng thì đã sao chứ?
Nàng chính là cố chấp yêu thích những y phục gấm vóc lụa là đắt giá, chính là yêu những món trang sức quý báu đủ mọi kiểu dáng trong hộp trang điểm, chính là muốn được thưởng thức sơn hào hải vị để thỏa mãn khẩu phúc của mình.
Nàng thà chết cũng không muốn quay lại những ngày ăn cám ăn rau, bữa đực bữa cái nữa.
Nàng càng không muốn mỗi ngày phải làm việc quần quật như trâu ngựa, hễ không vừa ý là bị nam nhân đánh chửi tàn tệ, thậm chí bị đuổi ra khỏi nhà, màn trời chiếu đất giữa trời tuyết lạnh.
Vì những thứ đó, nàng sẵn lòng từ bỏ tình yêu nam nữ mà các khuê các tiểu thư hằng mong đợi, cũng chẳng bao giờ xa vời cầu xin một tình ý sắt son, nhất tâm nhất ý của nam nhân.
Chỉ cần được sống trong vinh hoa là nàng đã mãn nguyện rồi, chẳng lẽ suy nghĩ như vậy là sai sao?
Hà Hương nhìn bóng người mờ ảo trong gương đồng hồi lâu, rồi mới đưa tay úp mặt gương xuống bàn.
Lúc này, trăng đã lên đầu cành, mái tóc cũng đã được làn gió tối vuốt ve đến khô hẳn.
Nàng chậm rãi đứng dậy, bước về phía chiếc giường gỗ thô sơ được ghép từ mấy tấm ván.
Bước chân nàng chậm nhưng kiên định.
Trải qua một đời, nàng rốt cuộc đã hiểu ra, suy nghĩ của nàng từ trước đến nay đều sai rồi.
Sai ở chỗ không nên vẫy đuôi cầu xin sự ban phát của người khác, cuộc sống như vậy sẽ không bao giờ bền lâu.
Cho nên, kiếp này nàng phải dựa vào chính mình, dựa vào sự nỗ lực của bản thân để giành lấy cuộc sống sung túc mà nàng mong muốn.
Ý niệm vừa lóe qua, nghĩ đến Giản Thư Huyền kia, bước chân Hà Hương khựng lại một chút.
Người đó, chẳng qua chỉ là một ký ức mờ nhạt trong tâm trí nàng. Sở dĩ nàng còn nhớ rõ là vì năm đó sau khi bị nàng nhục mạ, khoảnh khắc hắn xoay người rời đi, đôi mắt mang theo ngọn lửa giận dữ kia thực sự đen láy đến đáng sợ.
Nhiều năm sau, dường như nàng đã gặp lại hắn một lần ở hầu phủ, nhưng khi ấy hắn đã thân cư cao vị, ngay cả Tiểu hầu gia cũng phải nể trọng ba phần.
Ánh mắt hắn nhìn nàng lúc đó chỉ còn lại sự lạnh lùng đến thấu xương.
Giờ nghĩ lại, trong lòng nàng vẫn còn đôi chút sợ hãi.
Nay trọng sinh trở về, đáng tiếc là chuyện này đã xảy ra, lại một lần nữa không thể vãn hồi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, kiếp trước hai người cũng chỉ có duyên gặp gỡ vài lần, cũng chẳng cần để tâm làm gì, gặp được thì tránh xa ra là xong.
Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, chắc hẳn đối phương cũng sớm quên sạch rồi.
Nghĩ đến đây, lòng Hà Hương mới chợt nhẹ bẫng, nàng nằm xuống chiếc giường ván thô sơ, từ từ chìm vào giấc mộng nồng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận