Lũ Giám Ngục Xác Sống bình thường hung hăng là thế, vậy mà trước mặt vị hạ cấp Ma Tộc kia lại quỳ rạp, khúm núm như lũ chó con.
Bốn tháng nữa lại trôi qua.
Ta đã thử đào tẩu vài lần, nhưng tất cả đều vô vọng.
Hệ thống kiểm soát quá chặt chẽ, và việc một con Thạch Tuyến Trùng đi lạc là chuyện vô lý hết sức.
Cứ bò được tầm trăm mét là y như rằng bị lũ xác sống đuổi kịp và tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết.
Đáng lẽ ta đã "đăng xuất" sớm nếu không nhờ dạo này số lượng sâu bị chết tăng cao, khiến chúng không nỡ giết một công cụ còn dùng được.
May mà tất cả lũ sâu chúng ta trông đều na ná nhau, nên lũ giám ngục ngu xuẩn đó cũng sớm quên mặt mà thôi.
Nhưng tình trạng của ta đang tệ đi trông thấy. Số phận của một phế phẩm đã cận kề.
Chất vôi tích tụ khiến cơ thể ta cứng ngắc như một tảng mỡ đông, hành động chậm chạp, việc sản xuất gạch cũng trở nên quá tải.
Gần đây, đồng loại bắt đầu ngửi thấy mùi tử khí trên người ta và né tránh như tránh tà.
Cũng phải, chẳng ai muốn ở gần kẻ sắp chết.
Với giám ngục, một con sâu sắp chết chỉ là một đống rác cần dọn dẹp.
Cách đây không lâu, ta đã tận mắt chứng kiến một con Thạch Tuyến Trùng bị giám ngục dẫm nát bươm chỉ vì nó không còn lết đi nổi nữa.
Xác của nó được chất lên xe kéo mang đi đâu đó.
Nhờ vậy mà ta biết được, lũ phế thải chúng ta sẽ có một "nghĩa trang" riêng.
Thật phiền phức.
Ta cau mày khi thấy đám đồng loại cứ lảng ra xa. Không phải vì ta cần tình đồng chí, đơn giản vì chúng ta đều là lũ sâu vô tri không thể giao tiếp.
Trường hợp của ta có lẽ là độc bản trong cái địa cung khổng lồ này.
Ta không muốn chết.
Sự cam chịu ban đầu khi mới đến đây đã tan biến.
Có lẽ ta là kẻ thay đổi nhanh như lật bánh tráng, nhưng chính sự lao dịch cực khổ đã khiến tinh thần ta trở nên minh mẫn lạ thường.
Cái tâm trạng u uất dẫn đến việc nhảy xuống hồ ngày xưa đã bị những lần bò trườn khổ ải quét sạch.
Đúng là "một tinh thần minh mẫn chỉ có trong một cơ thể khỏe mạnh" — dù cái "khỏe mạnh" này hơi có vấn đề về mặt thẩm mỹ.
Dù sao đi nữa, ta muốn sống.
Ta bắt đầu cảm thấy tò mò về cái thế giới tăm tối và đáng sợ này. Chẳng phải đây là một cơ hội hiếm có sao?
Là một con người, nhưng lại được gặp gỡ những thực thể phi nhân loại.
Một nhà khoa học không gian từng nói con người là giống loài cô độc vì chỉ giao tiếp với chính mình.
Ta thấu hiểu điều đó sâu sắc.
Giờ đây, ta đang ở trong một thế giới đầy rẫy các chủng tộc khác nhau, có thể là mối đe dọa, nhưng cũng có thể là đối tượng để yêu thương hoặc kết giao.
Vậy mà ta lại phải nằm chờ chết trong thân xác một con sâu gạch sao?
Không còn cách nào khác.
Đầu óc ta không đến nỗi tệ, thậm chí là trên mức trung bình, nhưng cái trí thông minh đó chưa đủ để giúp ta thoát nghèo ở thế giới cũ, và giờ đây nó cũng chẳng giúp ta thoát khỏi cái hầm ngục này.
Có lẽ dù Gia Cát Lượng tái thế cũng phải bó tay trước tình cảnh này.
Ta bị kiểm soát hoàn toàn, giống như một con cá vàng béo phì trong cái bể nước sắp cạn oxy.
Dù có nhảy vọt lên khỏi mặt nước thì cũng đi được về đâu?
Trí tuệ đơn thuần không thể vượt qua được xiềng xích của số phận.
Một tháng sau, ta chính thức bị liệt vào hàng phế phẩm.
Đó là khoảnh khắc thoải mái nhất trong cuộc đời của một con Thạch Tuyến Trùng.
Lần đầu tiên ta được di chuyển mà không cần tốn một chút sức lực nào.
Ở thế giới cũ, chỉ cần một chiếc thẻ xe buýt là xong, nhưng ở đây, đó là một đặc ân xa xỉ.
Ta đang ngồi xe kéo.
Chiếc xe chất đầy những con Thạch Tuyến Trùng đã cứng đờ như những súc gỗ vì thừa canxi.
Kéo chiếc xe là một con nhện khổng lồ.
Ở thế giới ngầm này, nhện khổng lồ là phương tiện vận chuyển tối ưu nhờ khả năng leo trèo vách đá và trần nhà.
Có lẽ trên những vách đá dựng đứng kia cũng có những giống loài khác đang sinh sống để tránh né lũ thú săn mồi.
Dù sao thì ta cũng đang tận hưởng chuyến "du ngoạn" này.
Điểm trừ duy nhất là thay vì một mỹ nhân nóng bỏng ngồi cạnh, thì xung quanh ta toàn là những xác sâu gạch trông phát gớm.
Kết thúc thật rồi sao?
Sự bất lực dâng lên, nhưng ta chẳng thể làm gì ngoài việc phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Ta đâu phải là nhân vật chính trong những câu chuyện cổ tích.
Chiếc xe dừng lại bên mép một vách đá cao vút.
Định quăng xuống dưới sao?
Ta nhanh chóng nhận ra đây là một bãi rác khổng lồ.
Rơi từ độ cao này xuống chỉ có nước nát thây.
Nhưng thôi, chết nhanh gọn thế này còn hơn là mục rữa dần mòn ở dưới đó.
Ta cố gắng nhắm mắt lại, dù thực tế ta chẳng có mí mắt. Việc phải ngủ với đôi mắt mở trừng trừng suốt mấy tháng qua đúng là một cực hình đối với tinh thần của ta.
"Nào, quăng hết lũ này xuống! Dọn dẹp nhanh rồi còn về!"
Chiếc xe bắt đầu nghiêng.
Lũ Giám Ngục Xác Sống đang hất tất cả chúng ta xuống vực.
Xung quanh ta, những con sâu dù đã xơ cứng vẫn run rẩy kịch liệt.
Hóa ra, chúng cũng có cảm xúc sao?
Bấy lâu nay ta đã khinh thường chúng vì tưởng chúng vô tri.
Cảm giác hối lỗi và chua xót dâng trào.
Xong rồi. Mọi thứ kết thúc tại đây.
Dù sao thì cũng là một kiếp người đã từng từ bỏ.
Chết trong hình hài này coi như một trải nghiệm mới mẻ đi.
Thưa Chúa, xin hãy tha thứ cho đứa con ngu muội đã từng chọn cách tự sát.
Lời cầu nguyện vừa dứt, ta cảm thấy mình rơi tự do vào vực thẳm đen ngòm.
"Kécccc!"
Một tiếng rít thảm thiết vang lên khi trọng lực kéo ta xuống.
Với độ cao này, chỉ vài giây nữa thôi, ta sẽ tan thành mây khói.
Những thước phim cuộc đời bắt đầu chạy chậm lại trong tâm trí...
Tạm biệt. Tạm biệt cuộc đời đầy rẫy bất công của tôi.
Bộp!
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Ta hạ cánh an toàn... trên một đống phân khổng lồ.
Cái quái gì thế này?
Cuộc đời ta rốt cuộc có thể thảm hại đến mức nào nữa?
Và kẻ nào... kẻ nào có thể thải ra một đống phân vĩ đại đến mức này hả!
Cái mùi này!
Mẹ kiếp! Á á á!
Nó lọt cả vào miệng ta rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận