Tôi không thể dọn về ở cùng bà ngoại vì căn phòng đó vốn dĩ đã không còn chỗ cho một gã thanh niên như tôi.
Cuộc sống phía trước mịt mù như đêm tối. Và rồi, tôi nhận được tin cha mình đang ở đồn cảnh sát.
Vứt bỏ tất thảy, tôi chạy như bay tới đó chỉ để thấy cha mình đang bị trói bằng dây thừng.
Ông cúi đầu cam chịu trước những lời xưng hô hống hách, vô lễ của gã cảnh sát trẻ ranh mà chẳng dám phản kháng lấy một lời.
Đôi mắt ông trũng sâu, hốc hác, chỉ biết gật đầu lầm lũi khi gã cảnh sát cầm dây trói hỏi: "Sắp đi vệ sinh ra quần rồi đấy à?".
Hóa ra, một chủ nợ đã kiện cha tôi tội lừa đảo và ông bị bắt tại Yeosu.
Sau khi hết lời van nài, hai bên đã thỏa thuận được nhưng vì đây là vụ án hình sự nên ông bị phạt 5 triệu won.
Nếu không có tiền nộp phạt ngay, cha tôi sẽ phải đi lao động cải tạo giữa mùa đông giá rét này.
Với thân thể suy nhược, mắc chứng viêm khớp dạng thấp nặng, trông ông chẳng khác gì một gã tị nạn Somalia chỉ còn da bọc xương.
Nếu phải vào trại lao động lúc này, việc khiêng xác ông ra ngoài chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi điên cuồng liên lạc khắp nơi để xoay xở tiền phạt.
Với một kẻ vốn đã nợ nần đầm đìa như tôi, việc đi vay mượn lần nữa là một nỗi đau đớn tột cùng. Tôi thấy mình đê tiện, thấy mình tội lỗi vô biên.
Nhưng cuối cùng, tôi cũng gom đủ 5 triệu won để bảo lãnh cha về.
Toàn bộ số tiền tôi chắt bóp từ việc làm thêm bấy lâu nay đã bốc hơi sạch sành sanh.
Mẹ tôi cũng dốc hết vốn liếng dành dụm, cộng thêm sự giúp đỡ từ đồng nghiệp và chủ quán nơi bà làm việc.
Đau đớn thay, tôi chẳng còn người bạn nào cả.
Nhiều năm nghèo khó đã khiến họ rời bỏ tôi từ lâu. Lúc này đây, tôi mới thấu hiểu giá trị của "tình bạn chân chính".
Hóa ra, hai chữ "chân chính" ấy thực chất chỉ là một cách gọi khác của việc "có nhiều tiền".
Cảm giác tự ti bủa vây lấy tôi. Một kẻ thực dụng, hám tiền...
Tôi bắt đầu ghét bỏ chính bản thân mình vì cái nghèo hèn này.
Cùng lúc đó, trong đầu tôi luôn hiện lên những mộng tưởng viển vông.
Tôi khao khát có một người bạn giàu có đến cứu rỗi mình bằng một tình bạn vĩ đại, hoặc đơn giản hơn là trúng độc đắc.
Nhưng thực tại phũ phàng chẳng bao giờ mỉm cười với tôi. Cuộc đời tôi chỉ là chuỗi ngày vùng vẫy để kiếm lấy 5 ngàn won mỗi giờ.
Ai đó từng nói cuộc sống là bể khổ, và giờ đây tôi thấu hiểu điều đó hơn bất cứ ai.
Dù đã nghiến răng chịu đựng, nhưng tôi cũng chẳng trụ được bao lâu.
Vì vay mượn vô tội vạ khắp nơi, cuối cùng tôi bị tống ra khỏi căn gác xép.
Tôi gửi mớ hành lý tội nghiệp của mình tại phòng trọ của một cậu bạn quen khi làm thêm. Một người bạn mới quen nhưng lại tử tế hơn bất cứ gã bạn cũ nào.
Khi bước chân ra khỏi căn gác xép chật chội đó, tôi bỗng thấy luyến tiếc vô cùng.
Chết tiệt thật.
Cái lạnh như dao cắt vào da thịt. Hơi thở trắng xóa phà ra trong không trung càng làm tăng thêm vẻ thê lương.
Tôi kiểm tra lại, trong túi còn vỏn vẹn 80 ngàn won.
Chắc cũng trụ được vài ngày.
Tôi vất vưởng qua các quán nét, các nhà tắm hơi công cộng, cho đến khi chẳng còn đồng xu dính túi.
Tâm trí tôi giờ đây chỉ toàn là tuyệt vọng và rã rời.
Cái xung động tự sát ngày nào giờ đây quay trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bởi lẽ, tôi chẳng còn nhìn thấy bất cứ ánh sáng nào nơi cuối con đường.
Không nơi nương tựa.
Nếu cứ tiếp tục bán mạng làm lụng, toàn bộ số tiền đó cũng sẽ đổ vào thuốc thang cho cha.
Tôi có thể chịu đựng được điều đó, nhưng việc lũ chủ nợ hung tợn cứ bám theo túm cổ áo đòi tiền là thứ khiến tôi kiệt sức hoàn toàn.
Cho dù tôi có gào lên rằng mình sẽ từ bỏ quyền thừa kế, bọn chúng cũng chẳng buông tha. Nghĩ lại thì, tiền của bọn chúng bị quỵt nên chúng giận dữ cũng phải.
Tôi hiểu, nhưng với một kẻ chưa từng ký tên mượn một đồng nào như tôi, điều này thật sự quá sức chịu đựng.
Nhưng câu nói của một gã chủ nợ đã găm thẳng vào tim tôi:
"Mày được ở trong căn nhà ấm áp, được ăn ngon, tất cả đều là nhờ số tiền xương máu mà nhà mày đã quỵt của bọn tao đấy. Nếu mày nghĩ mình không có trách nhiệm gì, thì mày đúng là một hạng người tồi tệ."
Tôi á khẩu.
Chẳng còn lời nào để bào chữa.
Tôi xin lỗi.
Thực sự xin lỗi.
Tôi chỉ biết gào lên trong lòng rồi bỏ chạy.
Đó đều là những đồng tiền quý giá của họ.
Chắc hẳn họ cũng đã vất vả lắm mới góp nhặt được, vậy mà cha tôi lại làm tiêu tán sạch.
Họ căm thù là đúng thôi.
“Lạnh quá.”
Tôi tự cười nhạo mình, trông chẳng khác gì "Cô bé bán diêm" phiên bản lỗi.
Khi đồng hồ điểm quá nửa đêm, thời tiết càng trở nên khắc nghiệt.
Cầm số tiền ít ỏi còn lại, tôi đắn đo một hồi rồi bước vào cửa hàng tiện lợi, mua một bát mì tôm và một chai rượu Soju.
Sau khi lấp đầy cái dạ dày trống rỗng, tôi quyết định hướng về phía Suwon.
Bất chợt, tôi nhớ về một hồ nước tuyệt đẹp nằm giữa lưng chừng núi mà tôi từng thấy khi còn trong quân ngũ.
Đúng vậy.
Tôi đã quyết định rồi.
Tôi sẽ chết.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận