Kiếp trước gã chỉ lo chơi bời tụ tập với đám bạn, chẳng thèm để ý xem trong nhà đã xảy ra chuyện gì.
Cứ ngủ dậy là gã lại tót ra ngoài lêu lổng với lũ bạn, đến bữa tối mới say khướt khật khưỡng mò về. Gã chỉ máng máng nhớ là nhà mình trúng được một mẻ cá đù vàng lớn, còn bán chác giá cả ra sao thì đầu óc gã lúc đó đang u mê mụ mẫm nên chẳng nghe rõ, cứ thế lăn quay ra phòng ngủ thẳng cẳng.
Thời này cá đù vàng tuy hiếm thật, nhưng mức sống của người dân mình còn eo hẹp nên giá cũng chẳng đắt đến mức hoang đường, chỉ là so với các loại cá thường thì nó đắt hơn gấp mấy lần mà thôi.
Chẳng bù cho đời sau, người ta thổi giá lên tận trời xanh.
Tính đến năm 2022, cá đù vàng thiên nhiên loại nặng tầm một cân thì có giá khoảng 600 tệ mỗi cân.
Loại một cân ba lạng có giá tầm 800 tệ một cân; còn loại một cân tám lạng thì phải hơn 1000 tệ một cân rồi.
Nếu bắt được con nặng cỡ hai cân thì giá dao động từ 1500 đến 1600 tệ một cân.
Còn những con nặng súc sắc từ hai cân trở lên thì thông thường phải từ 3000 tệ một cân trở lên.
Đây mới là cái giá mà thuyền thu mua hải sản tươi sống lấy ngay trên biển đấy, chứ một khi đã cập cảng rồi thì loại cá đù vàng nặng từ một đến hai cân giá sẽ tăng dựng đứng lên gấp đôi!
Tất nhiên nếu số lượng hàng nhiều thì giá cả cũng sẽ có chút lên xuống.
Gã tuy là đứa lười làm ham chơi, sống hơi báo hại một tí, nhưng dù sao gã cũng là dân chài bén rễ từ khúc ruột biển này mà ra, dĩ nhiên gã vẫn biết nhìn hàng và hiểu giá trị của nó.
Nghĩ tới đây, gã không kìm được mà vỗ đét một phát vào đùi mình, mẹ kiếp, mẻ lưới này mà để gã kéo lên vào mấy chục năm sau thì có phải tốt biết mấy không!
Lỗ sặc máu mấy triệu tệ chứ chẳng chơi!
Cả nhà họ Diệp ai nấy đều nhíu chặt lông mày, nhìn cái điệu bộ vỗ đùi quái gở cùng gương mặt đầy vẻ tiếc hùi hụi của gã.
Thằng Ba lại định giở cái trò trống gì nữa đây?
Mẹ Diệp nhăn tít chân mày, nhịn không được bèn quát hỏi:
"Làm cái trò gì thế hả thằng Ba? Đang yên đang lành, tự dưng vỗ đùi đen đét đau điếng thế kia làm gì? Mày uống lộn thuốc à?"
"U ơi, hôm qua mẻ cá đù vàng nhà mình bán được bao nhiêu tiền thế u? Hôm qua con chưa nghe rõ đã lăn ra phòng ngủ mất tiêu rồi."
Mẹ Diệp liếc nhìn cha Diệp một cái, dẫu sao thì cả nhà cũng biết chuyện rồi, bà có không nói thì lát nữa vợ thằng Ba về phòng cũng sẽ kể lại thôi, thế nên bà huỵch toẹt luôn:
"Một ngàn hai trăm đồng! Người ta thu mua năm đồng một cân, lúc cân có hao hụt thiếu một chút xíu cơ mà ông chủ đó cũng xởi lởi, tính tròn số cho nhà mình luôn."
Bị người ta ăn chặn một vớ bẫm thế kia mà còn khen họ xởi lởi nữa hả!?
Diệp Diệu Đông đấm ngực dậm chân:
"U ơi là u, mọi người bán hớ nặng rồi có biết không, lỗ sặc máu luôn rồi!"
Trong nhà bất kể già trẻ gái trai đều nhíu mày nhìn nhau trân trân, anh Cả Diệp sốt ruột liền vội vàng hỏi:
"Chú Ba, sao chú biết nhà mình bán hớ?"
"Con suốt ngày lêu lổng ở bên ngoài, lẽ nào con lại không biết con cá đù vàng này nó đáng giá đến nhường nào?"
Mà cũng phải, tuy thằng Ba nhà này có hơi bờm xờm báo hại thật, nhưng xét về độ tinh đời và hiểu biết chuyện bao đồng bên ngoài thì cả nhà chẳng ai bằng gã.
Ngày nào gã chẳng cùng lũ bạn lượn lờ khắp các hang cùng ngõ hẻm trên huyện trên tỉnh, quen biết đủ hạng người ba lăng nhăng trong xã hội, bảo sao mà không tinh đời cho được?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận